Bước qua bậc đá cuối cùng, tầm nhìn đột nhiên rộng mở.
Một viện t.ử xây cạnh mặt nước lặng lẽ hiện ra trước mắt.
Mái cong v.út, bóng trúc lay động.
Quả nhiên là Nhạn Thê Các.
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lùi khỏi người hắn.
Nhưng hắn vẫn nắm tay ta không chịu buông.
“Vừa rồi trong rừng trúc phu nhân gọi ta là gì?”
“Gọi gì là gọi gì?”
Ta ngơ ngác hỏi.
Hắn cười khẽ:
“Đây là lần đầu tiên phu nhân gọi tên ta. Gọi lại một lần nữa đi.”
14
Nghĩ đến việc hắn chẳng còn sống được bao lâu, ta cũng không câu nệ nữa.
“Thẩm Dật.”
Ta gọi hắn một tiếng thật rõ ràng.
Dường như không ngờ ta lại dứt khoát như vậy, hắn im lặng hồi lâu rồi khẽ “ừ” một tiếng.
Sau đó lại đưa tay kéo ta vào lòng.
Ta nhẹ nhàng giãy giụa:
“Buông ra.”
“Ồ.”
Hắn đáp rất nhanh, nhưng động tác lại chậm rì rì.
Thật ra hôm nay ta đã nhìn rất rõ.
Trong Hầu phủ này, bề ngoài hắn như nói một không ai dám nói hai, ngay cả kế mẫu cũng sợ hắn.
Nhưng bên cạnh hắn lại chẳng có lấy một chút thân tình huyết mạch.
Từng người một dám nguyền rủa hắn c.h.ế.t sớm ngay trước mặt.
Sau lưng còn chẳng biết giấu bao nhiêu toan tính.
Đời trước, vào lúc này hắn đã rời kinh đi Giang Nam từ lâu.
Giờ đây, ta không thể vì mình mà liên lụy hắn, để hắn lãng phí những ngày cuối đời ở nơi ngột ngạt này được.
Biết đâu tâm sự u uất, ngay cả bảy năm cũng chẳng sống nổi.
“Thẩm Dật, chàng có muốn ra ngoài đi dạo, rời khỏi nơi này không?”
Ta dò hỏi.
“Ví dụ như Tây Bắc, nơi chàng từng sống lúc nhỏ? Hoặc... theo ta về quê cũ ở Phương Nam cũng được. Nơi đó bốn mùa như xuân, mùa đông dễ chịu hơn kinh thành nhiều.”
“Hoặc là... đến Giang Nam cũng được?”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nụ cười trên mặt hắn nhạt đi vài phần.
“Phu nhân đây là... trong lòng có quỷ, muốn tránh xa nhị đệ sao?”
“Chàng đừng nghĩ lung tung.”
Ta nói thật.
“Tâm tư của cả nhà họ thế nào, ta đều nhìn ra được. Sức khỏe chàng không tốt, thay vì ở lại đây đối phó với đám tiểu quỷ đó, chi bằng đổi sang nơi khác thanh tịnh hơn.”
Hắn nhướng mày:
“Vậy phu nhân là hối hận vì đã gả cho một kẻ bệnh tật như ta sao?”
Ta có chút sốt ruột, tức đến mức hất tay hắn ra:
“Ta là đau lòng cho chàng! Chàng không hiểu thì thôi!”
Hắn im lặng một lúc, rồi thần thần bí bí nói:
“Tâm ma chưa trừ, nửa bước cũng khó đi. Bệnh trong lòng, còn phải dùng t.h.u.ố.c trong lòng chữa.”
“Ý gì?”
Ta bị hắn làm cho hồ đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cười cười:
“Không vội.”
“Đợi t.h.u.ố.c tới rồi hãy đi.”
15
Hắn nói chuyện luôn như vậy, nói một nửa, giấu một nửa.
Ta nghĩ từ nhỏ hắn đã phải nhìn sắc mặt kế mẫu mà sống, trong lòng không biết đã đè nén bao nhiêu chuyện, nên cũng không hỏi thêm.
Chỉ là sau ngày đó, khoảng cách giữa ta và hắn gần hơn không ít.
Con người Thẩm Dật này, quen được voi đòi tiên.
Ban ngày vẫn là vị đại công t.ử bệnh tật ốm yếu, lười ra khỏi cửa.
Cứ đến đêm, lại sống y như hồ ly đã thành tinh, lúc nào cũng thích dính lấy người ta.
Nhưng trong lòng ta vẫn luôn sợ hãi chuyện khó sinh ở kiếp trước, thêm vào đó còn chưa hoàn toàn mở lòng với hắn.
Mỗi khi nhận ra hắn thật sự động lòng, ta liền không tự chủ mà lùi về sau né tránh.
Hắn cảm nhận được sự thoái lui của ta, thấp giọng mắng một câu “vô lương tâm”, rồi lại xoay người lui ra, tự mình bình ổn.
Có lúc cũng nửa thật nửa giả mà giận ta.
“Phu nhân đây là trong lòng vẫn còn nghĩ tới nhị đệ của ta, cho nên mới không nỡ để ta chạm vào sao?”
“Ta…… ta chỉ là vẫn chưa chuẩn bị xong mà thôi.”
Ta chột dạ cầm gối ném hắn.
“Chàng còn nói bậy nữa, thì tự mình ra gian ngoài ngủ đi.”
Hắn cười rồi đỡ lấy chiếc gối.
“Vậy không được.”
“Thân ta mảnh mai yếu ớt, ban đêm không có người ôm, sẽ lạnh c.h.ế.t mất.”
…… Toàn lời bậy bạ.
Nhưng hết lần này tới lần khác, những ngày tháng như vậy lại khiến ta sinh ra vài phần yên ổn đã lâu không có.
Cứ như vậy qua hai tháng, biên cảnh liền giống như kiếp trước, truyền tới tin chiến sự.
Điều khác biệt là kiếp trước, Thẩm Chiêu lâm nguy nhận mệnh, không thể không đi.
Trước khi lên đường còn kề tai áp má với ta, lưu luyến không rời, gió ấm mây trôi cũng chẳng sánh bằng tình sâu của hắn.
Nhưng điều ấy cũng không cản trở hắn khi khải hoàn hồi triều, mang về một Tống Tri Vi được nâng niu trên đầu quả tim.
Kiếp này, hắn lại chủ động xin ra trận, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời khỏi kinh thành.
16
Không còn Thẩm Chiêu lượn lờ trước mắt, ngày tháng của ta ngược lại càng thêm thanh tĩnh.
Chỉ là mẹ chồng không cam lòng.
Không ai hiểu con bằng mẹ.
Bà ta nhận định là ta đã làm Thẩm Chiêu tổn thương thấu lòng, mới ép hắn chủ động đến nơi cửu t.ử nhất sinh kia.
Vì vậy càng nhìn ta không vừa mắt.
Cứ cách ba bữa năm ngày lại muốn bày ra dáng vẻ chủ mẫu, gọi ta qua lập quy củ.
Nhưng lệnh truyền của bà ta còn chưa thật sự bước vào cổng Nhạn Thê Các, hai vị ma ma quản sự bên cạnh bà ta, những kẻ thích cậy thế ức h.i.ế.p người nhất, đã xảy ra chuyện.
Một người nửa đêm trượt chân rơi xuống hồ sen, lúc vớt lên thì đã bị lạnh đến chỉ còn nửa cái mạng.
Người còn lại chẳng biết vì sao, bỗng nhiên mất giọng, dù mời bao nhiêu lang trung cũng không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Trên dưới Hầu phủ ai nấy đều im thin thít như ve sầu mùa đông.
Mẹ chồng cuối cùng cũng bị thủ đoạn âm trầm bất động thanh sắc của Thẩm Dật chấn nhiếp, không dám phái người tới Nhạn Thê Các tìm ta gây chuyện nữa.
Ngày ngày chỉ mong Thẩm Dật c.h.ế.t sớm.
Nhưng hết lần này tới lần khác, mấy ngày nay sắc mặt Thẩm Dật lại dần tốt hơn không ít, ngay cả rượu cũng không uống mấy nữa.
Lúc này ta mới biết, hóa ra mỗi lần hắn phát bệnh, đều dựa vào rượu pha với Xích Ô tán để chống chọi qua.
Dùng nhiều rồi, tự nhiên sẽ thành nghiện.
Nay hắn lại chỉ nói cần ta ôm một cái là được, sau đó liền cứng rắn chống đỡ qua.