Tuế Tuế Không Ngốc!

Chương 1: 1



Ngay trong lễ cập kê của ta, Thịnh Đình Vũ đã lần thứ ba công khai mở miệng đòi từ hôn.

 

Hắn hẳn cho rằng ta vẫn sẽ giống hai lần trước, níu c.h.ặ.t lấy tay áo hắn, khóc đến đáng thương rồi van xin hắn đừng rời bỏ ta.

 

Nhưng lần này, ta chỉ khẽ kéo ống tay áo của A nương đang đứng cạnh bên.

 

“A nương, lễ cập kê của Tuế Tuế hôm nay, e là để người ngoài chê cười mất rồi.”

 

Ta biết, lại là vị tiểu thư Thượng thư phủ giao hảo thân thiết với hắn, cố ý đến đây để lấy ta làm trò tiêu khiển.

 

Thịnh Đình Vũ thấy ta không khóc lóc cũng không làm ầm lên như mọi khi, đôi mày liền chau c.h.ặ.t lại.

 

“Những lời nói đùa khi còn nhỏ, sao có thể đem ra coi là thật được? Chủ mẫu tương lai của Trấn Quốc Công phủ, lẽ nào lại có thể là một kẻ ngốc?”

 

“Nếu muội thật sự không buông xuống được, ta cùng lắm nạp muội làm quý thiếp, như vậy thể diện của Tướng phủ cũng coi như miễn cưỡng giữ lại đôi phần.”

 

Bốn phía lập tức vang lên từng tiếng cười nhạo khe khẽ.

 

Đường đường là thiên kim Tướng phủ, bị người ta gọi là kẻ ngốc đã đủ mất mặt, nay còn chỉ được ban cho một vị trí quý thiếp.

 

Ta bỗng ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười nhìn hắn.

 

“Đình Vũ ca ca, Tuế Tuế không đợi huynh nữa đâu, Tuế Tuế sắp gả cho người khác rồi.”

 

Cả bữa tiệc trong nháy mắt lặng ngắt như tờ.

 

Gương mặt Thịnh Đình Vũ thoáng cứng đờ, nhưng rất nhanh sau đó, hắn lại khinh khỉnh cất giọng.

 

“Một kẻ ngốc như muội, ngoài việc gả cho ta ra, còn có thể gả cho ai được nữa?”

 

Ta bĩu môi, nhỏ giọng đáp: “Mặc kệ Tuế Tuế, tóm lại Tuế Tuế sẽ không gả cho huynh.”

 

Nói xong, ta lại sợ hắn sẽ nổi giận với ta như mọi khi, bèn rụt rè trốn ra sau lưng A nương.

 

A nương nhẹ nhàng vỗ lên tay ta để trấn an, rồi bà hơi nheo mắt lại, giọng nói cũng thêm mấy phần lạnh nhạt.

 

“Thịnh công t.ử, hôm nay là lễ cập kê của Tuế Tuế nhà ta, cậu nhất định phải khiến con bé khó xử trước mặt mọi người như vậy sao?”

 

Thịnh Đình Vũ nhìn ta, dáng vẻ như đang chờ ta mở miệng nói đỡ cho hắn.

 

Trước đây, mỗi lần hắn bắt nạt ta, ta đều chạy đến cầu xin A nương đừng mắng hắn.

 

Ta khóc lóc nói với A nương rằng: “Huynh ấy là người Tuế Tuế thích nhất, mọi người không được nói huynh ấy như vậy.”

 

Lâu dần, ngay cả mấy tỳ nữ cũng lén lút bàn tán sau lưng ta.

 

“Tiểu thư ngốc thì cũng đành đi, vậy mà còn chẳng phân biệt được tốt xấu. Để mặc Thịnh công t.ử kia cưỡi lên đầu mình thì thôi, lại còn liên lụy người khác phải mang tiếng oan theo.”

 

Ta ngốc nghếch nghe thấy, trong lòng khi ấy vẫn có chút không hiểu.

 

Tổ mẫu từng dạy ta rằng, nếu đã thích một người thì phải vô điều kiện che chở cho người đó.

 

Ta thích Thịnh Đình Vũ, cho nên ta phải bảo vệ hắn, chẳng lẽ như vậy cũng không đúng sao?

 

Nhưng dần dần ta phát hiện ra, ta một lòng bảo vệ Thịnh Đình Vũ, còn hắn lại chưa từng bảo vệ ta dù chỉ một lần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thậm chí, hắn còn đứng về phía người khác để cùng bọn họ cười nhạo ta.

 

Hắn rõ ràng biết ta đã mong chờ lễ cập kê này biết bao lâu, vậy mà vẫn cố ý đem ta ra làm trò cười.

 

A nương luôn che chở ta, vậy đương nhiên lần này ta phải đứng về phía A nương.

 

Thịnh Đình Vũ thấy ta không còn như trước đây, ngoan ngoãn mở lời bênh vực hắn nữa, sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

Hắn phất mạnh tay áo, rồi ngồi phịch xuống ghế.

 

Suốt cả buổi lễ, Thịnh Đình Vũ chẳng thèm nhìn ta lấy một lần.

 

Ta cũng chẳng rảnh rỗi đâu mà để ý đến hắn, bởi vì lễ vật cập kê mọi người tặng ta nhiều đến mức khiến mắt ta hoa cả lên.

 

Nào là trâm vàng khảm hồng ngọc, nào là hoa tai ngọc trai quấn tơ vàng, còn có rất nhiều, rất nhiều món xinh đẹp khác nữa.

 

Ta cười hì hì nhận lấy từng món, ngoan ngoãn nói lời cảm tạ với từng vị khách đã tặng quà.

 

“Cảm ơn ngài nha, cảm ơn, Tuế Tuế thích lắm!”

 

Mãi đến khi có người dâng lên một chiếc hộp nhỏ được trang trí vô cùng tinh xảo, bên trong đặt một cây trâm ngọc, ta nhìn một cái liền không nhịn được mà thốt lên.

 

“Oa, đẹp quá đi mất!”

 

Ta cầm cây trâm lên ngắm nghía, thấy đó là một khối ngọc màu xanh lam, trong trẻo như bầu trời đêm sâu thẳm.

 

Ta nhẹ nhàng xoay thân trâm, liền phát hiện trong lòng ngọc ánh lên những vân bạc sáng mảnh, từng lớp từng lớp đan vào nhau.

 

A nương mỉm cười nói với ta: “Tuế Tuế, đây là ngọc Tinh Lan, quý giá lắm đấy, ngay cả nương cũng chưa từng được đeo bao giờ.”

 

Ta yêu thích đến mức không nỡ buông tay, vội vàng hỏi: “Vậy cái này là ai tặng ạ? Con thích lắm, Tuế Tuế muốn tự mình đi cảm ơn người ấy!”

 

“Nhìn bộ dáng chưa từng thấy món gì quý giá của muội kìa.”

 

Thịnh Đình Vũ bước tới, liếc cây trâm trong tay ta bằng ánh mắt khinh thường, rồi lấy ra một cây trâm khác đặt vào tay ta.

 

“Này, cái này là ta tặng muội, đỡ để muội ngày ngày lải nhải bên tai ta.”

 

Ta cúi mắt nhìn, rồi chu môi nói: “Thịnh Đình Vũ, ta không thích hoa đỗ quyên.”

 

Hoa đỗ quyên là loài hoa mà vị tiểu thư Thượng thư phủ kia thích.

 

Hắn còn dám chê ta ngốc, rõ ràng chính hắn cũng chẳng thông minh gì, đến sở thích của ta mà còn nhớ lầm.

 

Gương mặt Thịnh Đình Vũ thoáng sượng lại, hắn cứng rắn nhét cây trâm vào tay ta.

 

“Hoa này hoa nọ thì có gì khác nhau, ta làm sao phân biệt được. Những món nữ nhi các muội thích, chẳng phải quanh đi quẩn lại cũng chỉ có từng ấy thứ hay sao, muội đừng kén cá chọn canh nữa.”

 

Ta nghe vậy, trong lòng không vui chút nào.

 

Thịnh Đình Vũ đúng là đồ dối trá.

 

Lần trước ta lén lút trốn ra ngoài theo hắn, khi hắn cùng vị tiểu thư Thượng thư phủ kia dạo phố ngắm hoa, hắn nói năng rõ ràng, am hiểu lắm mà.