Ngay trong lễ cập kê của ta, Thịnh Đình Vũ đã lần thứ ba công khai mở miệng đòi từ hôn.
Hắn hẳn cho rằng ta vẫn sẽ giống hai lần trước, níu c.h.ặ.t lấy tay áo hắn, khóc đến đáng thương rồi van xin hắn đừng rời bỏ ta.
Nhưng lần này, ta chỉ khẽ kéo ống tay áo của A nương đang đứng cạnh bên.
“A nương, lễ cập kê của Tuế Tuế hôm nay, e là để người ngoài chê cười mất rồi.”
Ta biết, lại là vị tiểu thư Thượng thư phủ giao hảo thân thiết với hắn, cố ý đến đây để lấy ta làm trò tiêu khiển.