Đây là đỗ quyên, kia là hoa hồng, ngay cả mẫu đơn có mấy loại, hắn cũng phân biệt được rành mạch.
Nhưng ta vẫn ngoan ngoãn giữ lễ, nhẹ giọng nói cảm ơn hắn.
Bởi vì nếu ta thẳng thừng từ chối không nhận, Thịnh Đình Vũ cũng sẽ buồn.
Giống như ta trước đây vậy.
Năm ngoái, vào dịp sinh thần của Thịnh Đình Vũ, ta đã theo tú nương học rất lâu, thật lâu, mới thêu xong một chiếc túi thơm.
Tú nương nói nếu không có hoa văn thì trông đơn điệu quá, thế là ta liền thêu lên đó một đôi uyên ương.
Ngụ ý là “chỉ nguyện làm uyên ương, chẳng cầu thành tiên”.
Ta thích Thịnh Đình Vũ, Thịnh Đình Vũ cũng từng hứa sẽ cưới ta, vậy thêu đôi uyên ương này là hợp nhất rồi.
Kết quả lúc ta mang túi thơm đến, Thịnh Đình Vũ còn chưa tới, vị tiểu thư Thượng thư phủ đã dẫn theo mấy vị tiểu thư khác vây quanh ta.
“Ngươi chuẩn bị lễ vật sinh thần gì cho Thịnh công t.ử vậy? Mau lấy ra cho bọn ta xem thử đi.”
Ta vui vẻ đưa chiếc túi thơm qua.
Tiểu thư Thượng thư phủ cầm lấy nhìn một lát, rồi lập tức lộ vẻ chê bai.
“Ngươi thêu thứ quái gì thế này?”
Ta đáp: “Là uyên ương đó.”
Mấy vị tiểu thư đứng quanh liền bật cười vang.
Tiểu thư Thượng thư phủ mỉa mai nói: “Đây mà là uyên ương sao? Theo ta thấy, gọi là con vịt còn đúng hơn.”
Ta thoáng luống cuống, vội vàng nói: “Là uyên ương mà! Uyên ương thật đó! Các người trả lại cho ta đi!”
Ta muốn vươn tay lấy lại, nhưng tiểu thư Thượng thư phủ lại lùi về sau một bước, giơ chiếc túi thơm lên cao.
“Ngươi vội cái gì chứ? Bọn ta chỉ xem một chút thôi, có cướp mất của ngươi đâu.”
Bọn họ chuyền chiếc túi thơm qua lại cho nhau, còn ta chỉ biết chạy tới chạy lui theo sau.
Ta sắp tức đến phát khóc, tiểu thư Thượng thư phủ lại làm ra vẻ kinh ngạc.
“Sao vậy? Bọn ta chỉ đùa với ngươi một chút thôi, vậy mà ngươi đã sắp khóc nhè rồi sao?”
Vị tiểu thư bên cạnh cũng hùa theo: “Bởi vậy mới nói là ngốc, người ta chỉ nói đùa cũng tưởng thật, động một chút là khóc.”
Đúng lúc ta khóc nức nở, Thịnh Đình Vũ đi tới.
Thấy ta cứ thút thít không thôi, hắn liền cau mày hỏi: “Đang yên đang lành, sao lại khóc thành ra thế này?”
Ta vừa định mở miệng, vị tiểu thư Thượng thư phủ kia đã nhanh miệng nói trước.
“Bọn ta chỉ muốn xem lễ vật Hà tiểu thư tặng huynh, mấy tỷ muội truyền tay nhau xem một lát, vậy mà Hà tiểu thư liền khóc.”
Không phải như vậy, không phải như vậy đâu.
Ta sốt ruột muốn giải thích, muốn nói rằng bọn họ cướp đồ của ta, còn nhất quyết không chịu trả lại cho ta.
Nhưng cái đầu của ta không được tốt, càng cuống thì càng không nói nên lời, chỉ biết khóc mãi.
Thịnh Đình Vũ nhíu mày, nhìn ta bằng ánh mắt đầy bất mãn.
“Sao muội lại nhỏ nhen như vậy? Chỉ một chuyện cỏn con, cũng đáng để khóc sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiểu thư Thượng thư phủ đưa chiếc túi thơm cho Thịnh Đình Vũ, lấy khăn tay che miệng cười khẽ.
“Bọn ta cũng nói như vậy đấy, không biết còn tưởng Hà tiểu thư đã chuẩn bị thứ gì quý hiếm lắm cơ.”
“Nay nhìn thử mới biết, quả thật cũng hiếm có, nào có ai thêu uyên ương thành con vịt bao giờ.”
Đám công t.ử tiểu thư xung quanh đều cười ồ lên.
Thịnh Đình Vũ cầm chiếc túi thơm, sắc mặt vô cùng khó coi, rồi quay đầu nhét trả vào tay ta.
“Ta không cần thứ này, muội tự cầm về đi.”
Nói xong, hắn cũng chẳng buồn để ý đến ta nữa.
Ta đứng ngây tại chỗ, không biết phải làm thế nào, ngay cả khóc cũng chẳng dám khóc thành tiếng.
Tuy nó có hơi xấu một chút, nhưng ta đã thêu rất lâu, rất lâu mà.
Tối hôm ấy trở về, ta trùm chăn khóc suốt một hồi lâu.
A nương hỏi ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vốn dĩ ta định kể cho người nghe.
Nhưng ta lại nhớ đến lời Thịnh Đình Vũ từng nói.
Hắn bảo phụ thân và A nương ta vốn đã bị đồng liêu lén chê cười vì có một đứa con gái ngốc nghếch rồi.
Nếu ta còn đi mách lẻo, phụ thân và A nương nhất định sẽ càng bị người ta cười nhạo nhiều hơn.
Ta không muốn gây rắc rối cho phụ thân và A nương, thế nên cuối cùng vẫn ngậm miệng chẳng nói gì.
Cho nên dù ta không thích cây trâm hoa đỗ quyên mà Thịnh Đình Vũ tặng, ta vẫn nhận lấy.
Như vậy, Thịnh Đình Vũ sẽ không giống ta khi ấy, buồn đến mức phải về nhà trùm chăn mà khóc.
Sau khi buổi lễ kết thúc, A nương nói ta có thể về viện của mình chơi rồi.
Ta hì hục ôm hết lễ vật trở về khuê phòng, việc đầu tiên làm là cài cây trâm ngọc Tinh Lan kia lên tóc.
Tuế Tuế vẫn thích cây trâm này nhất.
Cài xong đâu vào đấy, ta liền chạy ra sân chơi xích đu, để tỳ nữ đứng phía sau đẩy cho ta.
Ta đang chơi đến vui vẻ thì Thịnh Đình Vũ đi tới.
“Muội đã lớn chừng này rồi, vậy mà còn chơi mấy trò trẻ con ấy sao?”
Hắn bày ra vẻ mặt như thể “quả nhiên là vậy”, rồi nói tiếp.
“May mà không để muội làm phu nhân tương lai của Trấn Quốc Công phủ. Làm thiếp thì không cần giữ nhiều quy củ, muội muốn chơi thế nào cũng được.”
Ta hơi khó hiểu liếc nhìn Thịnh Đình Vũ một cái.
Tai hắn chắc không có vấn đề gì đâu nhỉ.
Vừa rồi trước mặt bao nhiêu người, rõ ràng ta đã nói rồi mà.
Ta sẽ không gả cho hắn.
Để hắn đừng cứ mở miệng ra là nói muốn ta làm thiếp, ta đành kiên nhẫn nhắc lại một lần nữa.
“Đình Vũ ca ca, Tuế Tuế không gả cho huynh đâu, ban nãy Tuế Tuế đã nói rồi mà.”