Tuế Tuế Không Ngốc!

Chương 10



Nào là ngọc như ý Tinh Lan, bình phong phỉ thúy, bình mỡ cừu bạch ngọc.

 

Chói lọi nhất là cây san hô đỏ cao nửa người đi đầu, toàn thân đỏ rực, giữa các nhánh còn điểm những viên ngọc trai to bằng ngón tay cái.

 

Dù là các gia tộc danh môn trong kinh thành đã quen nhìn phú quý, cũng không khỏi phải líu lưỡi cảm thán.

 

Vị Đại vương t.ử Lạc Già này, ra tay cũng quá hào phóng rồi.

 

Thịnh Đình Vũ cảm thán xong, quay sang nói rất nghiêm túc với Thịnh phu nhân đứng cạnh bên.

 

“Nương, đợi lúc con cưới Tuế Tuế, cũng nhất định phải làm thật long trọng vẻ vang như vậy, tuyệt đối không để muội ấy chịu ấm ức.”

 

Hoàng Thượng và Hoàng hậu đứng ở phía trước.

 

Sau khi nói vài lời khách sáo với Uất Trì Cẩn, Lễ quan liền cất cao giọng.

 

“Bình An Quận chúa hạ giá Lạc Già, hôm nay từ biệt cửa khuyết, xin Quận chúa mở cửa sổ, cáo biệt thân hữu cùng bách tính.”

 

Dứt lời, ô cửa sổ nhỏ bên hông kiệu hoa nhẹ nhàng được đẩy ra.

 

Ta thò nửa đầu ra ngoài, trâm vàng trên tóc rung rinh leng keng.

 

Thịnh Đình Vũ lập tức mở to hai mắt, ngay cả lễ nghi cũng quên sạch, thất thanh gọi lớn.

 

“Chiêu… Hà Tuế Tuế? Sao lại là muội?”

 

Đám đông cũng vì nhìn thấy mặt ta mà bắt đầu xôn xao.

 

“Thì ra Bình An Quận chúa chính là Hà tiểu thư của Tướng phủ sao? Sao trước đây chưa từng nghe ai nói vậy?”

 

“Hà tiểu thư gả cho vương t.ử Lạc Già sao? Nhưng ta nhớ rõ nàng ấy và Thịnh công t.ử đã có hôn ước từ nhỏ mà.”

 

Ta vẫy tay chào Hoàng Thượng và Hoàng hậu, rồi lại ra sức phất khăn tay về phía phụ thân và A nương, cười hì hì hét lớn.

 

“Hoàng bá bá tạm biệt! Hoàng hậu nương nương tạm biệt! Phụ thân, A nương, Tuế Tuế sẽ nhớ mọi người lắm!”

 

Bất chợt nhìn thấy Thịnh Đình Vũ với gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi giữa đám đông, ta lại rướn cổ gọi to.

 

“Đình Vũ ca ca, đây chính là sự bất ngờ mà Tuế Tuế nói đó! Sau này huynh nhất định phải sống thật tốt với tiểu thư Thượng thư phủ nha! Đúng rồi, huynh nói sẽ cho Tuế Tuế một sự bất ngờ, không được nuốt lời đâu đấy!”

 

Sắc mặt Thịnh Đình Vũ biến đổi liên tục.

 

Hắn vừa vội vừa giận, vậy mà lại đẩy mạnh người phía trước ra, đỏ hoe mắt lao về phía kiệu.

 

“Tuế Tuế! Chẳng phải muội từng nói muốn gả cho ta sao? Muội mau quay lại đây!”

 

“Con điên rồi sao!”

 

Thịnh phu nhân liếc thấy ánh mắt u ám của Hoàng Thượng phóng tới, lại thấy bốn phía đã ồn ào náo động, trong lòng tuy ngập tràn khó hiểu nhưng vẫn liều mạng kéo Thịnh Đình Vũ lại.

 

“Con bé bây giờ là Bình An Quận chúa, là Vương phi của Đại vương t.ử Lạc Già. Con công khai chặn kiệu như vậy, là muốn toàn bộ Trấn Quốc Công phủ gánh tội phá hoại liên minh hai nước sao?”

 

Kiệu hoa chậm rãi lăn bánh.

 

Thịnh Đình Vũ nhìn chằm chằm chiếc kiệu ngày một xa, đôi mắt đỏ lên như muốn nứt ra.

 

Hà Tuế Tuế tại sao lại là Bình An Quận chúa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tại sao nàng lại gả cho Đại vương t.ử Lạc Già?

 

Tuế Tuế ngốc như vậy, nhất định là bị người ta lừa rồi.

 

Hôn lễ vừa cử hành xong, Thịnh Đình Vũ liền gạt đám đông, lao thẳng đến trước mặt Hà Thừa tướng.

 

“Bá phụ!”

 

Hắn gấp đến mức nói năng lộn xộn.

 

“Người Tuế Tuế thích từ trước đến nay luôn là con! Muội ấy sao có thể đồng ý gả cho người khác? Chắc chắn muội ấy bị người ta lừa gạt rồi! Muội ấy từng nói muốn gả cho con mà, từ nhỏ đã nói muốn gả cho con!”

 

Hà Thừa tướng quét mắt nhìn hắn từ đầu đến chân, cười khẩy một tiếng.

 

Hà phu nhân càng không nén được cơn giận, liền mắng thẳng vào mặt hắn.

 

“Đình Vũ, cậu còn mặt mũi nào đến đây hỏi? Tuế Tuế vì ai mà trở nên ngốc nghếch, trong lòng cậu không rõ sao? Chúng ta tin cậu, mới giao phó Tuế Tuế cho cậu.”

 

“Nhưng cậu thì sao? Cậu dây dưa không rõ với vị tiểu thư Thượng thư phủ kia, hùa nhau ức h.i.ế.p Tuế Tuế, còn bắt Tuế Tuế không được nói cho chúng ta biết.”

 

“Cậu đã hai lần đòi từ hôn, lần trước ngay trong lễ cập kê còn công khai làm con bé mất mặt trước bàn dân thiên hạ. Cậu đã không còn là trẻ con nữa, chẳng lẽ không phân biệt được ai đối xử tốt với mình, ai đối xử tệ với mình sao?”

 

Sắc mặt Thịnh Đình Vũ thoáng chốc trắng bệch, hắn lắp bắp nói.

 

“Những chuyện trước đây… là con sai. Nhưng từ đầu đến cuối người con thích luôn là Tuế Tuế, con, con…”

 

“Đủ rồi!”

 

Thịnh phu nhân giật mạnh hắn lại.

 

Bà tự biết mình đuối lý, liền miễn cưỡng nở nụ cười trừ với Hà tướng.

 

“Hà đại nhân, chuyện này Đình Vũ làm quả thật không ra thể thống gì. Ta về nhất định sẽ không tha cho nó. Tuế Tuế ta cũng luôn nâng niu trong lòng bàn tay mà thương xót, nhưng chuyện hôn sự này…”

 

Hà Thừa tướng lạnh nhạt nói.

 

“Lần này là liên hôn hai nước, hai đứa trẻ tâm đầu ý hợp, lại là hôn sự do chính bệ hạ ban tứ. Hà mỗ không có quyền can thiệp.”

 

Ông liếc xéo Thịnh Đình Vũ đang cúi gằm mặt không nói lời nào, lạnh giọng tiếp.

 

“Nếu Đình Vũ đã qua lại gần gũi với tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư, xem ra hai người cũng khá xứng đôi. Nay Tuế Tuế đã xuất giá, chuyện hôn sự này xem như chấm dứt từ đây.”

 

Thịnh phu nhân còn muốn mở lời, Hà Thừa tướng đã trực tiếp đưa tay ngăn lại, giọng điệu lạnh nhạt.

 

“Không cần nói thêm nữa. Tình nghĩa hai nhà, hôm nay coi như dừng lại ở đây.”

 

Trước khi rời đi, Hà phu nhân còn hung hăng lườm Thịnh Đình Vũ một cái.

 

“Tuế Tuế trước đây một lòng si tình với cậu. Nay cho dù cậu có hối hận, cũng nên đi xin lỗi Tuế Tuế, chứ không phải đứng đây dây dưa với chúng ta.”

 

Thịnh Đình Vũ cúi đầu, hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, không biết trong lòng đang suy tính điều gì.

 

Ta ngồi trong kiệu suốt cả chặng đường dài.

 

Uất Trì Cẩn cưỡi ngựa bên cạnh kiệu, thỉnh thoảng lại khẽ nói chuyện với ta.