Tuế Tuế Không Ngốc!

Chương 9



“Vậy vì sao con không nói với phụ thân và A nương? Chúng ta chỉ có mình con là nữ nhi, nhất định sẽ làm chủ cho con mà.”

 

Ta hít hít mũi, lí nhí đáp.

 

“Tuế Tuế không dám… Đình Vũ ca ca nói mọi người đều không thích đứa trẻ hay mách lẻo. Huynh ấy còn nói mọi người chỉ đang chơi đùa với nhau, không phải là ức h.i.ế.p Tuế Tuế.”

 

“Huynh ấy còn nói, nếu Tuế Tuế đi mách, phụ thân và A nương sẽ thấy Tuế Tuế phiền phức, sẽ sinh thêm một đứa em, rồi không cần Tuế Tuế nữa… hức hức hức…”

 

A nương ôm ta c.h.ặ.t hơn, giọng nghẹn lại.

 

“Đứa trẻ ngốc này, con là nữ nhi duy nhất của cha mẹ, chúng ta thương con còn không kịp, sao có thể thấy con phiền phức được? Cha mẹ mãi mãi sẽ không bỏ rơi Tuế Tuế, mãi mãi cũng không.”

 

Ta ngơ ngác nhìn A nương, nhỏ giọng hỏi.

 

“Thật không ạ? Nhưng bọn họ đều bảo Tuế Tuế là tiểu thư ngốc… Tuế Tuế nghe xong trong lòng buồn lắm, rất sợ cha mẹ không thương Tuế Tuế nữa.”

 

Uất Trì Cẩn ngồi xổm xuống trước mặt ta, dịu dàng nhìn ta.

 

“Tuế Tuế, muội phải nhớ kỹ, phụ thân và A nương là người yêu thương muội nhất trên đời, cũng là người luôn mong muội được tốt đẹp nhất.”

 

“Sau này bất luận kẻ nào ức h.i.ế.p muội, muội đừng giấu trong lòng nữa, cứ nói thẳng cho họ biết. Họ nhất định sẽ thay muội xả giận.”

 

Sắc mặt phụ thân tái mét, ông nghiến răng nói.

 

“Tên tiểu t.ử nhà họ Thịnh kia đúng là lang tâm cẩu phế! Tuế Tuế vì ai mà trở nên như vậy, chẳng lẽ hắn không rõ hay sao?”

 

“Chúng ta tin tưởng hắn, mới giao Tuế Tuế cho hắn chăm sóc, sau này còn định để hắn làm con rể nhà họ Hà ta. Hắn thì hay rồi, lại hùa với người ngoài ức h.i.ế.p Tuế Tuế, đúng là thứ ăn cháo đá bát.”

 

“Còn cả lão hồ ly Hộ bộ Thượng thư kia nữa. Ngày thường đã xảo quyệt vô cùng, con gái nuôi dạy ra cũng là loại khẩu Phật tâm xà.”

 

“Dám bắt nạt con gái của Hà mỗ ta, món nợ này ta ghi nhớ rồi. Nhất định phải tham tấu bọn chúng trước mặt bệ hạ vài bản mới được.”

 

Những ngày tiếp theo, A nương bắt ta ở trong phủ, không cho ra ngoài nữa, để Uất Trì Cẩn ở bên bầu bạn với ta.

 

Thánh chỉ đã ban xuống, hôn kỳ định vào một tháng sau.

 

Vốn dĩ ta muốn tự tay thêu hỉ phục, nhưng Uất Trì Cẩn lại bảo ta hãy nhân những ngày này ở cạnh phụ thân và A nương cho thật tốt.

 

Tuy thành Lạc Già không quá xa, sau này ta muốn về thăm họ, hoặc họ muốn đi thăm ta, đều xem như thuận tiện.

 

Nhưng nói cho cùng, cũng không thể giống như trước kia nữa.

 

Thịnh Đình Vũ quả thật có đến tìm ta, nhưng ta không muốn gặp hắn.

 

Cẩn ca ca bây giờ mới là vị hôn phu của ta.

 

Lỡ để chàng nhìn thấy, chàng sẽ không vui.

 

Nhưng Thịnh Đình Vũ nói hắn muốn cho ta một sự bất ngờ.

 

Ta vẫn hơi mong đợi một chút, bèn nói với hắn rằng, ta cũng có một sự bất ngờ dành cho hắn.

 

Một ngày trước ngày xuất giá, Hoàng Thượng mới tuyên bố chuyện này trên triều đường.

 

Người nói Đại vương t.ử Lạc Già đã chọn một vị nữ t.ử tông thất làm thê, ngày mai sẽ xuất giá.

 

Cả triều đường lập tức xôn xao, nhất là Hộ bộ Thượng thư, phản ứng của ông ta kịch liệt nhất.

 

Hoàng Thượng thong thả mở miệng.

 

“Mọi việc đều đã sắp xếp ổn thỏa, ái khanh bây giờ phản đối, e rằng đã muộn rồi.”

 

Ngày xuất giá, ta đã được A nương đưa vào cung từ tối hôm trước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Uất Trì Cẩn sai người đưa hỉ phục đến.

 

Bộ hỉ phục ấy dùng chỉ vàng ròng thêu trọn một bức phượng hoàng vu phi.

 

Trên đuôi phượng khảm những mảnh ngọc Tinh Lan nhỏ li ti, cổ áo lại viền một vòng ngọc trai Nam Hải tròn xoe sáng bóng.

 

Cả bộ hỉ phục lấp lánh rực rỡ.

 

Ta vuốt ve những sợi chỉ vàng ch.ói lọi trên áo, nhìn đến ngây người.

 

“Đẹp quá đi mất! Còn đẹp hơn cả long bào của Hoàng bá bá nữa!”

 

A nương đứng bên cạnh khẽ vỗ ta một cái, vừa buồn cười vừa bất lực.

 

“Đứa trẻ này, lại nói bậy nói bạ rồi.”

 

Từ trong cung đi ra, ta ngồi lên kiệu hoa.

 

Đó là chiếc kiệu mười sáu người khiêng, toàn thân sơn màu đỏ thắm.

 

Trên nóc kiệu có một con phượng hoàng đúc bằng vàng ròng, trong miệng ngậm một viên dạ minh châu to bằng trứng bồ câu.

 

Hai đầu đòn kiệu đều nẹp một cặp đầu thú bằng vàng, mắt thú làm từ hồng ngọc.

 

Trong miệng thú còn ngậm chuông vàng, kiệu vừa nhúc nhích, tiếng chuông leng keng đã vang lên, nghe vui tai vô cùng.

 

Ta chui vào trong kiệu, phát hiện trên nóc kiệu còn treo một chiếc đèn lưu ly nhỏ.

 

Tim đèn lại là một viên dạ minh châu, chiếu sáng cả không gian bên trong.

 

Ta sờ đông sờ tây, không nhịn được mà thò đầu ra gọi A nương.

 

“Cái kiệu này sáng ch.ói quá đi! Đẹp hơn tất cả những chiếc kiệu Tuế Tuế từng thấy!”

 

Bách quan mang theo gia quyến đến ngoài cung xem lễ.

 

Vòng ngoài cùng chật kín bách tính đến xem náo nhiệt.

 

Thịnh Đình Vũ đứng ở hàng trước nhất, ngó nghiêng khắp nơi, trong lòng có chút thắc mắc.

 

Sao không thấy Hà Tuế Tuế đâu nhỉ?

 

Không lâu sau, tiếng nhạc hỉ từ xa vọng đến.

 

Đoàn đón dâu của thành Lạc Già rầm rộ tiến vào kinh thành.

 

Chỉ riêng người khiêng sính lễ đã lên đến hàng trăm.

 

Từng rương từng rương vàng ngọc lần lượt đi qua, ch.ói mắt đến mức khiến người ta gần như không mở nổi mắt.

 

Bánh sính lễ được đặt trong mâm vàng.

 

Trái cây mừng được khảm đầy các loại bảo thạch.

 

Ngay cả dây thừng buộc rương cũng được tết từ chỉ vàng và chỉ đỏ.

 

Uất Trì Cẩn cưỡi trên lưng ngựa, toàn thân vận hỉ phục đỏ rực, đầu đội kim quan, đuôi mắt khóe mày đều chứa chan ý cười.

 

Theo sau chàng là mười hai tỳ nữ, mỗi người đều bưng trên tay một món ngọc khí khác nhau.