Thịnh Đình Vũ vừa nghe xong liền hùng hổ chạy tới, chộp lấy cổ tay ta rồi lớn tiếng chất vấn.
“Hà Tuế Tuế! Ai cho muội nói chuyện với nam nhân khác? Có phải muội quên rồi không, muội mới là vị hôn thê của ta!”
Ta bị hắn dọa cho giật mình, cuống quýt muốn giải thích.
Sinh thần của hắn sắp đến rồi.
Chiếc túi thơm lần trước hắn không chịu nhận.
Ta chỉ thấy Lý công t.ử ngày thường có quan hệ khá tốt với hắn, nên muốn lén hỏi xem nên tặng hắn lễ vật gì, để đến hôm đó cho hắn một niềm vui bất ngờ.
Nhưng cái đầu này của ta thật sự không dùng được, cứ hễ sốt ruột là lời nói mắc nghẹn trong cổ, không sao thốt ra nổi.
Thịnh Đình Vũ thấy ta cứ ấp úng mãi, càng thêm tức giận, liền lớn tiếng quát.
“Vậy thì từ hôn! Ta ngược lại muốn xem, đợi đến khi muội cập kê, còn kẻ nào dám cưới một đứa ngốc!”
Ta vừa nghe vậy, càng cuống hơn.
Ta thích Thịnh Đình Vũ.
Hơn nữa, ta thường nghe người khác nói rằng ta là tiểu thư ngốc, sẽ chẳng có ai muốn cưới một kẻ ngốc cả.
Bọn họ còn nói phụ thân và A nương ta sớm muộn gì cũng sẽ sinh thêm một đệ đệ hoặc muội muội, đến lúc ấy sẽ đuổi ta ra khỏi nhà.
Nếu ngay cả Thịnh Đình Vũ cũng không cưới ta nữa, vậy chẳng phải Tuế Tuế thật sự sẽ không còn ai cần hay sao?
Ta càng nghĩ càng sợ, liền nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Xin lỗi… Tuế Tuế sẽ ngoan mà, Tuế Tuế không nói chuyện với người khác nữa, huynh đừng bỏ rơi Tuế Tuế có được không?”
Ta khóc lóc cầu xin Thịnh Đình Vũ rất lâu, hắn mới chịu hứa rằng sẽ không từ hôn với ta nữa.
Nhưng chẳng bao lâu sau, trong một buổi tiệc ngắm hoa do các công t.ử tiểu thư tổ chức, chuyện ấy lại xảy ra.
Hôm đó, ta đến hơi muộn một chút.
Vừa bước tới cửa, ta đã nghe thấy tiểu thư Thượng thư phủ ở bên trong nói với Thịnh Đình Vũ.
“Tiểu vị hôn thê của huynh còn chưa đến sao? Không sao đâu, đều là người nhà cả, chậm một chút cũng được.”
“Nhưng nếu sau này muội ấy làm chính thê của huynh, những dịp trọng yếu trong cung trong phủ mà cũng lề mề đến muộn như vậy, để người ngoài nói ra, người mất mặt chẳng phải là Trấn Quốc Công phủ sao?”
“Ây da, là ta lỡ lời rồi. Dù sao muội ấy… cũng khác người thường, vốn không nên quá khắt khe với muội ấy mới phải.”
Thịnh Đình Vũ sầm mặt hỏi ta: “Rốt cuộc muội có xem thiệp mời hay không? Giờ này mới đến, để cả phòng người phải đợi một mình muội.”
Ta bất an vò vạt áo, lí nhí đáp: “Tóc bị rối… nên mới chậm trễ một chút…”
Ta biết bản thân mình ngốc nghếch, làm Thịnh Đình Vũ mất mặt rồi.
Vì vậy ta muốn ăn mặc thật xinh đẹp, cố ý chải một b.úi tóc thật đẹp, còn cài thêm một bông hoa.
Thịnh Đình Vũ bực tức nói: “Muội cài hoa thì có tác dụng gì? Một kẻ ngốc, dù trang điểm đẹp đến mấy, cũng có ai thèm nhìn muội thêm một cái đâu?”
Thấy viền mắt ta đỏ lên, xung quanh lại truyền đến tiếng xì xào bàn tán, hắn càng bực dọc xua tay.
“Chỉ là một buổi tiệc ngắm hoa mà muội cũng đến muộn lâu như vậy. Sau này nếu gặp những dịp quan trọng, muội muốn Trấn Quốc Công phủ chúng ta còn mặt mũi nào nhìn người khác?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chuyện hôn sự này, theo ta thấy, thôi bỏ đi.”
Ta đứng đó, nhất thời không biết phải làm sao.
Tuế Tuế cũng đâu có đến muộn quá lâu.
Tuế Tuế thật sự đã cố gắng chạy rất nhanh rồi mà.
Nhưng ta vẫn kéo nhẹ ống tay áo của Thịnh Đình Vũ, hít hít mũi, nhỏ giọng nói.
“Xin lỗi huynh, Tuế Tuế hứa, lần sau nhất định sẽ không đến muộn nữa, được không?”
Kết quả là trước ngày lễ cập kê, vốn dĩ ta muốn đi tìm Thịnh Đình Vũ, để hắn xem thử bộ y phục hôm nay của ta có đẹp hay không.
Không ngờ ta lại nghe thấy vị tiểu thư Thượng thư phủ kia đang bày mưu cho hắn.
“Hôm nay là lễ cập kê của tiểu vị hôn thê của huynh đó, khách khứa lại đông như vậy, hay là huynh nhắc lại chuyện từ hôn thêm một lần nữa đi?”
“Nếu muội ấy vẫn giống mọi khi, khóc lóc cầu xin huynh, vậy mới chứng tỏ trong lòng muội ấy thật sự không buông được huynh.”
“Dù sao tính muội ấy cũng mềm yếu, lại không biết mách lẻo, còn một lòng bảo vệ huynh. Hà phu nhân dù có muốn nói gì, cũng phải xem cô nương ngốc nghếch nhà bà ấy có làm ầm lên hay không đã.”
Ta chầm chậm lùi về sau, nước mắt không kìm được mà rơi xuống từng giọt.
Thịnh Đình Vũ thật sự thích Tuế Tuế sao?
Nếu thật sự thích, tại sao hắn lại luôn nghe lời tiểu thư Thượng thư phủ kia?
Nếu thật sự thích, tại sao cứ phải chọn đúng ngày Tuế Tuế vui nhất, để khiến Tuế Tuế và A nương đều không vui?
Nếu thật sự thích, tại sao lại hết lần này đến lần khác mở miệng đòi từ hôn với Tuế Tuế?
Những lời huynh ấy nói, Tuế Tuế cũng sẽ tưởng là thật mà.
Thế nên ta mới lấy hết dũng khí, nói rằng mình không gả cho hắn nữa.
Vậy mà hắn lại chạy đến tìm ta.
Trong lòng ta vẫn có chút do dự, lỡ đâu là ta trách nhầm hắn thì sao?
Cho nên ta lại hỏi hắn thêm một lần nữa.
Hắn nói rất rõ ràng rằng, hắn không thích Tuế Tuế.
Ta ngồi trên xích đu đung đưa qua lại, rồi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
May quá, vị ca ca kia đã nói rằng huynh ấy thích Tuế Tuế nhất.
Nếu ban nãy Thịnh Đình Vũ cũng nói thích ta, ta thật sự sẽ thấy hơi khó xử.
Ta bẻ ngón tay tính toán.
Tuế Tuế thích Thịnh Đình Vũ, nhưng Thịnh Đình Vũ không thích Tuế Tuế.
Tuế Tuế thích vị ca ca kia, vị ca ca kia cũng thích Tuế Tuế.
Ta cười cong cả đôi mắt.