Tuế Tuế Không Ngốc!

Chương 3



Sắc mặt Thịnh Đình Vũ lập tức đổi khác.

 

“Ngoài gả cho ta ra, muội còn có thể gả cho ai? Ai lại muốn cưới một kẻ ngốc chứ?”

 

Ta há miệng định đáp lại hắn, nhưng lời vừa tới bên môi đã vội nuốt xuống.

 

A nương đã dặn rồi, trước khi Tuế Tuế xuất giá, bí mật này không được nói cho bất kỳ ai biết.

 

Tuế Tuế là một đứa trẻ ngoan, biết giữ miệng.

 

Vì vậy ta hếch cằm lên, đáp lại một câu rất có lý lẽ.

 

“Không thèm nói cho huynh biết.”

 

Ta thấy sắc mặt Thịnh Đình Vũ có vẻ càng khó coi hơn, nghĩ ngợi một lát, cuối cùng vẫn hỏi hắn một câu.

 

“Đình Vũ ca ca, rốt cuộc huynh có thích Tuế Tuế không?”

 

Nếu huynh ấy thích Tuế Tuế, vậy Tuế Tuế cũng có thể suy nghĩ lại một chút xíu.

 

Thịnh Đình Vũ nhìn chằm chằm vào ta, hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy chê bai.

 

“Ai lại thích một kẻ ngốc chứ! Muội không gả cho ta, ta còn chẳng thèm cưới muội đâu!”

 

Nói xong, hắn tức giận phất tay áo bỏ đi.

 

Ta thở dài, trong lòng vẫn hơi buồn một chút.

 

Dù sao khi còn nhỏ, Thịnh Đình Vũ cũng từng nói rằng hắn thích ta nhất mà.

 

Người khác muốn đến chơi cùng ta, hắn liền hung dữ đuổi người ta đi, nói Tuế Tuế chỉ được chơi với một mình hắn thôi.

 

Ta muốn ăn bánh hoa quế ở phía Đông thành, hắn đội mưa chạy đi mua bằng được cho ta.

 

Người hắn ướt sũng như chuột lột, nhưng bánh hoa quế được hắn ủ trong lòng n.g.ự.c vẫn còn ấm nóng.

 

Ta muốn có một cây trâm bộ diêu bằng ngọc trai, hắn liền lén lút để dành tiền mừng tuổi của mình.

 

Hắn cẩn thận lựa những viên ngọc trai có phẩm chất tốt nhất, lại tìm người thợ có tay nghề tinh xảo nhất để mài giũa, sau đó mới nâng niu mang đến tận tay cho ta.

 

Cho nên lần đó trong cung xảy ra hỏa hoạn, rõ ràng ta đã chạy thoát ra ngoài rồi, nhưng vẫn quay ngược vào trong để cứu Thịnh Đình Vũ.

 

Kết quả, ta bị mắc kẹt giữa biển lửa, hít phải quá nhiều khói độc rồi ngất đi.

 

Nhưng dù là như vậy, khi ấy ta vẫn cam tâm tình nguyện.

 

Sau khi ta tỉnh lại, thái y từ trong cung đến bắt mạch, kiểm tra cho ta rất cẩn thận, cuối cùng chỉ thở dài nói.

 

“Lệnh thiên kim hít phải quá nhiều khói độc, đầu óc e là… đã bị tổn thương. Về sau, chỉ sợ sẽ trở thành một cô nương ngốc nghếch.”

 

Lúc đó, tất nhiên ta không hiểu câu nói ấy có nghĩa là gì.

 

Ta chỉ nhớ phụ thân và A nương ôm lấy ta mà khóc đến đau lòng.

 

Thịnh bá phụ và Thịnh bá mẫu cũng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vừa khóc vừa không ngừng nói lời xin lỗi.

 

Sau này, ngay cả người trong cung cũng đến.

 

Bọn họ nói đã tìm ra kẻ gây họa, là một phi tần mắc chứng thất tâm phong, vốn muốn đốt một cung điện khác, không ngờ lại đốt nhầm nơi.

 

Trong cung hứa sẽ bồi thường t.ử tế cho nhà ta.

 

Trước hết là phong cho A nương ta làm Siêu phẩm Quốc phu nhân.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lại ban ân điển “gặp vua không cần lạy, vào triều không cần đi nhanh”, còn đưa tới rất nhiều phần thưởng quý giá.

 

Ta vừa nghe thấy có phong thưởng, lại có lễ vật, chẳng phải là chuyện tốt sao?

 

Thế là ta lại cười hớn hở.

 

A nương nhìn thấy vậy, càng khóc nức nở hơn.

 

“Ta chẳng cần gì cả, ta chỉ muốn Tuế Tuế của ta bình an khỏe mạnh thôi…”

 

Sau đó nữa, ta nghe thấy có người gọi ta là tiểu thư ngốc.

 

Thịnh Đình Vũ liền nắm lấy tay ta, trừng mắt nhìn người kia thật sắc.

 

“Không được gọi Hà Tuế Tuế là kẻ ngốc! Ngươi thử gọi thêm một tiếng nữa xem?”

 

Vị công t.ử kia không hiểu nổi, bèn nói.

 

“Ngươi còn muốn bênh vực cô ta sao? Bây giờ cô ta đã thành kẻ ngốc rồi, chẳng lẽ ngươi vẫn thật sự định cưới cô ta làm thê t.ử?”

 

Thịnh Đình Vũ đứng thẳng lưng, lớn tiếng đáp.

 

“Ngốc hay không ngốc, ta không quan tâm. Tóm lại, ta nhất định sẽ cưới muội ấy.”

 

Hắn nắm tay ta, vẻ mặt khi ấy nghiêm túc đến lạ.

 

“Muội nghe cho kỹ, đời này kiếp này ta chỉ cần muội, cũng chỉ có một mình muội thôi. Đợi lễ cập kê của muội xong, ta sẽ bảo cha mẹ đến nhà muội cầu thân.”

 

Nhưng về sau, hắn dần dần mất kiên nhẫn với ta.

 

Hắn còn nói ta lúc nào cũng gây rắc rối cho hắn.

 

Ta nghĩ mãi, nghĩ rất lâu vẫn không hiểu ra.

 

Tuế Tuế rõ ràng rất ngoan mà, rốt cuộc ta gây rắc rối ở đâu chứ?

 

Có lẽ là vì lúc các công t.ử tiểu thư mở tiệc, mọi người đều đang luận thi từ ca phú, còn ta lại chạy đi bắt bướm.

 

Cũng có thể là bởi ta thường bám lấy hắn hỏi rằng, chừng nào huynh mới đến cưới ta.

 

Sau này, Thịnh Đình Vũ quen biết vị tiểu thư Thượng thư phủ kia.

 

Vị tiểu thư ấy xinh đẹp, lại biết làm thơ, ban đầu ta cũng rất thích tỷ ấy.

 

Nhưng về sau ta mới phát hiện, mỗi khi không có người lớn ở đó, tỷ ấy luôn lấy ta ra làm trò cười.

 

Giọng tỷ ấy mềm mại dịu dàng, nhưng lời nói ra lại giống như từng mũi kim nhỏ châm vào lòng người.

 

Ta không vui, Thịnh Đình Vũ lại quay sang trách mắng ta.

 

“Người ta chỉ đùa một chút mà thôi, người ta còn chưa chê muội là đồ ngốc, muội lại so đo làm gì?”

 

Hắn còn cấm ta không được đi mách, nói rằng nếu ta dám mách lẻo, hắn sẽ không cưới ta nữa.

 

Nhưng Thịnh Đình Vũ lại rất nghe lời vị tiểu thư Thượng thư phủ kia.

 

Có một lần, ả ta nói với hắn.

 

“Tiểu vị hôn thê của huynh ngốc nghếch như vậy, chỉ sợ người khác dỗ vài câu là đã đi theo người ta mất rồi. Kìa, muội ấy đang nói chuyện với Lý công t.ử đó.”

 

“Huynh ra nói với muội ấy rằng huynh muốn từ hôn đi, xem thử muội ấy phản ứng thế nào. Nếu muội ấy không nỡ để huynh đi, vậy mới chứng tỏ trong lòng muội ấy thật sự có huynh.”