Tuế Tuế Không Ngốc!

Chương 6



“Tiểu vị hôn thê của huynh trông sắp khóc đến nơi rồi kìa, huynh không qua dỗ dành vài câu sao?”

 

Giọng Thịnh Đình Vũ cứng đờ.

 

“Dỗ muội ấy làm gì? Phải để muội ấy nhớ kỹ bài học, xem lần sau còn dám lề mề nữa không. Còn cả bông hoa kia nữa, quê mùa đến khó coi.”

 

Ta dùng tay vò vạt váy, một khắc cũng không muốn ở lại thêm.

 

Thế là ta lẳng lặng quay người rời đi.

 

Thịnh Đình Vũ cũng chẳng đuổi theo tìm ta.

 

Ta đi lang thang vô định trên phố, bỗng nghe thấy một giọng nói dịu dàng vang lên.

 

“Vị tiểu thư này, xin hỏi tiệm trang sức náo nhiệt nhất kinh thành phải đi đường nào?”

 

Ta quay đầu nhìn lại.

 

Ngay khoảnh khắc ấy, ta đã cảm thấy vị ca ca này thật đẹp.

 

Đôi mắt màu xanh lá của chàng giống như một viên ngọc bích trong trẻo lấp lánh.

 

Ta rất nhiệt tình dẫn đường cho chàng.

 

Sau khi đến nơi, chàng nói: “Đa tạ muội nhé. Hay là thế này, ta tặng muội một cây trâm, xem như quà cảm tạ, được không?”

 

Chàng cầm một cây trâm bạc lên ướm thử, rồi lại nhẹ giọng nói.

 

“Bông hoa muội cài đẹp quá, cây trâm bạc này ngược lại có phần dư thừa, e sẽ làm lu mờ vẻ đẹp của hoa mất.”

 

Ta vừa vui mừng vừa kinh ngạc hỏi lại: “Thật sao? Nhưng có người nói với ta rằng bông hoa này quê mùa lắm.”

 

Chàng hơi sững lại, rồi đưa tay xoa đầu ta.

 

“Là người ấy không có mắt nhìn, không phải lỗi của muội.”

 

Chàng kể cho ta nghe rằng chàng tên là Uất Trì Cẩn, đến từ thành Lạc Già, còn dặn ta phải giữ bí mật, không được nói cho người khác biết.

 

Ta gật đầu lia lịa như giã tỏi.

 

Cẩn ca ca rất dịu dàng, lại rất hay khen ta.

 

Chỉ là ta chợt nhớ đến những lời Thịnh Đình Vũ từng nói, rằng chẳng ai muốn chơi với kẻ ngốc cả, trong lòng liền hơi buồn bã.

 

Ta nhỏ giọng hỏi chàng.

 

“Cẩn ca ca, bọn họ đều bảo ta bị khói hun đến ngốc rồi, huynh… huynh có chê Tuế Tuế không?”

 

Uất Trì Cẩn có vẻ rất xót xa, chàng khẽ xoa đầu ta, rồi trịnh trọng đáp.

 

“Sẽ không đâu. Tâm trí muội tuy giống như trẻ nhỏ, nhưng như vậy ngược lại càng sạch sẽ trong sáng. Muội cứ là chính mình, không cần phải lấy lòng bất kỳ ai.”

 

Ban đầu, ta còn tưởng chàng cũng giống Thịnh Đình Vũ.

 

Lúc đầu nói không bận tâm, nhưng về sau chẳng phải ngày ngày cũng chỉ ở cạnh vị tiểu thư Thượng thư phủ kia sao?

 

Nhưng sau này, ta mới nhận ra chàng và Thịnh Đình Vũ hoàn toàn không giống nhau.

 

Chàng sẽ không chê ta phiền phức.

 

Cũng chẳng có vị tiểu thư nào đến cướp chàng đi.

 

Thịnh Đình Vũ vì chuyện ta tự ý bỏ về từ buổi tiệc ngắm hoa mà vẫn luôn tức giận, cũng chẳng thèm đến tìm ta.

 

Nhưng có Cẩn ca ca bầu bạn, ta ngược lại rất vui vẻ.

 

Mãi đến hôm ấy, A nương hỏi ta rằng Uất Trì Cẩn vương t.ử của Lạc Già muốn cưới ta, hỏi ta có bằng lòng hay không.

 

Ta đương nhiên bằng lòng rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta và Cẩn ca ca đều thích nhau mà.

 

Chỉ là khi nghĩ đến Thịnh Đình Vũ, trong lòng ta vẫn hơi do dự một chút.

 

Nhưng bây giờ thì ta không do dự nữa.

 

Chính miệng Thịnh Đình Vũ đã nói với ta mà.

 

Hắn không thích ta.

 

Phụ thân và A nương lại dặn dò ta thêm lần nữa rằng, chuyện Cẩn ca ca muốn cưới ta, tuyệt đối không được nói cho bất kỳ ai biết.

 

Biết rồi, biết rồi.

 

Hôm trước Thịnh Đình Vũ hỏi ta, ta cũng đâu có nói.

 

Hoàng Thượng mở yến tiệc trong cung, tẩy trần cho Uất Trì Cẩn, Đại vương t.ử Lạc Già, hoan nghênh chàng đến thăm triều ta.

 

Ta vừa nhìn thấy Uất Trì Cẩn bước ra thì vui mừng khôn xiết, muốn cất tiếng chào chàng, nhưng vẫn cố nhịn xuống.

 

Chàng quay đầu nhìn ta một cái, rồi dịu dàng mỉm cười.

 

Thịnh Đình Vũ ngồi ngay bên cạnh ta.

 

Tiểu thư Thượng thư phủ thì ngồi cạnh hắn, hai người đang rì rầm nói chuyện.

 

“Uất Trì Cẩn vương t.ử quả nhiên ngọc thụ lâm phong. Nghe nói không chỉ ở Lạc Già, ngay cả trong kinh thành cũng có không ít nữ t.ử ái mộ ngài ấy.”

 

Ta hơi hếch cằm lên, trong lòng đắc ý vô cùng.

 

Cẩn ca ca thích Tuế Tuế cơ mà.

 

“Thành Lạc Già kia nổi danh là nơi sản xuất vàng ngọc, thành bang tuy không được xem là quá lớn, nhưng lại giàu sang vô cùng, rất nhiều quốc gia đều muốn kết giao.”

 

Ta lại ưỡn thẳng lưng hơn một chút.

 

Đúng vậy, đúng vậy.

 

Cẩn ca ca nói rồi, đợi Tuế Tuế gả đến Lạc Già, ta sẽ được ngắm đủ loại ngọc thạch xinh đẹp, còn có thể đem vàng ra ném chơi nữa.

 

Tiểu thư Thượng thư phủ liếc ta một cái, rồi mỉm cười nói.

 

“Nhìn tiểu vị hôn thê của huynh kìa. Cung yến trang trọng như vậy mà muội ấy cứ ngọ nguậy không yên, quả thật là ngây thơ hồn nhiên quá.”

 

Thịnh Đình Vũ trừng mắt nhìn ta, hạ giọng quát.

 

“Muội đừng cử động lung tung nữa được không? Cả đại điện chỉ có một mình muội ngồi không yên, ta nhìn cũng thấy xấu hổ thay muội.”

 

Ta không dám nhúc nhích nữa.

 

Ta muốn khóc, nhưng vẫn cố nhịn xuống.

 

Tiểu thư Thượng thư phủ lại nói.

 

“Uất Trì Cẩn vương t.ử tuổi tác cũng xấp xỉ chúng ta, hình như chưa từng nghe nói ngài ấy đã có hôn ước nhỉ?”

 

Thịnh Đình Vũ tiếp lời.

 

“Uất Trì Cẩn vương t.ử cùng Vương đệ quản lý triều chính, ngôi vương sớm muộn gì cũng thuộc về ngài ấy. Người có thể làm Vương phi của ngài ấy, ắt hẳn dung mạo và tài tình đều phải thuộc hàng thượng đẳng, mới đủ gánh vác trọng trách mẫu nghi thiên hạ sau này.”

 

Ta lại lặng lẽ ưỡn thẳng lưng.

 

Cứ xem như Thịnh Đình Vũ đang khen ta vậy.

 

Sau mấy lời khách sáo trong yến tiệc, Hoàng Thượng liền nói Uất Trì Cẩn cũng xấp xỉ tuổi bọn ta, chi bằng để mọi người cùng nhau giao lưu một chút.

 

Có vị tiểu thư chọn một khu vườn, rồi sai cung nhân dọn kỷ án đến, bày lên trà bánh cùng thức ăn.

 

Ta đang mải mê ăn bánh, tiểu thư Thượng thư phủ bỗng nhìn về phía ta, mỉm cười nói.