“Ta nhớ trước đây Hà tiểu thư gảy tỳ bà rất hay. Vừa khéo, nhạc kĩ Tây Vực cũng giỏi tỳ bà, hay là mời Hà tiểu thư gảy một khúc cho chúng ta nghe, cũng để Uất Trì Cẩn vương t.ử thưởng thức một chút, cho ngài ấy biết khuê tú bên ta cũng chẳng hề kém cạnh Tây Vực.”
Ta có chút luống cuống cúi đầu xuống.
Mang máng nhớ lại, trước khi ta trở thành kẻ ngốc, quả thật ta từng gảy tỳ bà không tệ.
Nhưng bây giờ, ta chỉ biết gảy lác đác vài nốt, làm sao có thể gảy thành một khúc hoàn chỉnh cho Cẩn ca ca nghe được?
Nhưng mọi người đều đang nhìn ta.
Ta đành rụt rè bước lên phía trước, ôm lấy cây tỳ bà cung nhân đưa đến, cố gắng hồi tưởng lại phổ nhạc trong đầu.
Nhưng ta thật sự chẳng nhớ nổi.
Ta chỉ đành thử gảy vài dây.
Bên tai lập tức truyền đến những tiếng cười khẽ, ta lại sắp muốn khóc rồi.
Tiểu thư Thượng thư phủ nhìn ta, giọng nói vẫn ôn hòa nhã nhặn, nhưng từng lời lại càng khiến ta thêm bẽ mặt.
“Ồ, là ta nhớ nhầm rồi. Hà tiểu thư bây giờ e là… thôi bỏ đi, vốn là do ta suy nghĩ không chu toàn, không nên nhắc đến chuyện này.”
“Mau xuống đi, còn nán lại nữa, e Uất Trì Cẩn vương t.ử lại tưởng các vị tiểu thư bên ta đều như thế mất.”
Ta ngồi xuống.
Thịnh Đình Vũ nhìn ta bằng ánh mắt ghét bỏ.
“Ban nãy nếu muội không biết gảy, nói một tiếng là được rồi. Cứ phải miễn cưỡng gảy làm gì, kết quả chẳng phải để người ta chê cười hay sao?”
Ta lí nhí đáp: “Nhưng… bọn họ đều nhìn Tuế Tuế, nếu Tuế Tuế không lên, bọn họ cũng sẽ cười chê Tuế Tuế…”
Tiểu thư Thượng thư phủ nhìn sang Uất Trì Cẩn, cười nói.
“Để Uất Trì Cẩn vương t.ử chê cười rồi. Vốn dĩ là do ta suy nghĩ không chu toàn, không biết Hà tiểu thư bây giờ ngay cả chuyện này cũng…”
Uất Trì Cẩn mỉm cười, nhưng giọng nói lại chẳng hề khách khí.
“Hà tiểu thư chẳng qua chỉ nhất thời quên mất phổ nhạc, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”
“Ngược lại là vị tiểu thư đây, trí nhớ dường như không được tốt cho lắm. Ban nãy rõ ràng biết thân thể nàng ấy không khỏe mà vẫn một mực mời gọi, bây giờ lại còn bày ra vẻ vô tội, quả đúng là quý nhân hay quên.”
Nụ cười trên mặt tiểu thư Thượng thư phủ suýt nữa thì sượng lại đến mức không giữ nổi.
Thịnh Đình Vũ ngồi bên cạnh Uất Trì Cẩn, rót cho chàng một chén trà rồi lên tiếng.
“Điện hạ chớ trách. Người ban nãy là vị hôn thê của ta, muội ấy lúc nhỏ bị thương ở đầu, lời nói cử chỉ có hơi bất thường, không phải cố ý mạo phạm.”
“Ngươi vừa nói, nàng ấy là… của ngươi?”
“Vị hôn thê.”
“Ồ, bản vương ngược lại cũng không bận tâm lắm. Chỉ là…”
Chàng hơi khựng lại, ngoài cười nhưng trong mắt không hề có ý cười, nhìn Thịnh Đình Vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngươi mà cũng có vị hôn thê sao, quả thật khiến bản vương bất ngờ đấy.”
Sau khi Thịnh Đình Vũ trở về nhà, Thịnh phu nhân ung dung trò chuyện với hắn.
“Vị Đại vương t.ử Lạc Già kia quả thật tướng mạo đường hoàng. Nghe nói tiểu thư khuê tú của mấy nhà đều đứng ngồi không yên, cứ giục cha mẹ đi dò hỏi xem ngài ấy đã có ý trung nhân hay chưa.”
Thịnh Đình Vũ đáp: “Thành Lạc Già giàu có nức tiếng, vị Đại vương t.ử ấy lại tuấn tú nhã nhặn, sống hòa thuận với Vương đệ, trị quốc cũng có tài.”
“Chuyện lớn như kén Vương phi, chắc chắn phải lựa chọn kỹ càng. Nếu không phải nữ t.ử tài mạo song toàn, gia thế xuất chúng, e là không thể được.”
Thịnh phu nhân chần chừ một lát, rồi cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi.
“Con và Tuế Tuế rốt cuộc là thế nào? Ta loáng thoáng nghe người ta nhắc tới, nói rằng con và thiên kim nhà Hộ bộ Thượng thư gần đây đi lại rất thân mật.”
“Lẽ nào con… không định cưới Tuế Tuế nữa?”
Thịnh Đình Vũ gần như đáp theo bản năng.
“Cưới chứ ạ, làm sao con có thể không cưới Tuế Tuế được?”
Lông mày Thịnh phu nhân càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
“Mấy hôm trước là lễ cập kê của Tuế Tuế, ta và cha con có việc bận nên không đến được.”
“Kết quả sau đó ta lại nghe thấy gì? Nói con trước mặt bao nhiêu người đòi từ hôn, còn bắt Tuế Tuế làm thiếp cho con? Có chuyện ấy thật không?”
Thịnh Đình Vũ lập tức hoảng hốt, vội vàng giải thích.
“Nương, con chỉ đùa thôi, sao có thể thật sự từ hôn với muội ấy được? Là người khác xúi con, nói chỉ làm như vậy mới biết được rốt cuộc trong lòng Tuế Tuế có con hay không…”
“Hồ đồ!”
Thịnh phu nhân đập bàn đứng phắt dậy, giận đến mức không kìm được.
“Hôn ước là chuyện hệ trọng bậc nào, sao có thể để con đem ra làm trò đùa thử lòng!”
Thịnh Đình Vũ cúi đầu, không dám nói thêm tiếng nào.
Thịnh phu nhân nheo mắt hỏi.
“Con nói thật đi, cái trò từ hôn ngu xuẩn này, có phải vị tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng thư kia bày cho con không?”
Thấy Thịnh Đình Vũ gật đầu, Thịnh phu nhân giận quá hóa cười.
“Thịnh Đình Vũ, con có từng nghĩ đến chưa? Tuế Tuế là con gái rượu của Tướng phủ, cha con bé là người được bệ hạ trọng dụng nhất. Con cưới con bé, nhà họ Thịnh chúng ta coi như kết giao vững chắc với Tướng phủ.”
“Còn nhà Hộ bộ có gì? Bề ngoài thì hào nhoáng, bên trong đã mục ruỗng từ lâu, bệ hạ sớm đã sinh lòng nghi kỵ.”
“Con thì hay rồi, bỏ mặc hôn ước với Tướng phủ, nghe người ta xúi giục vài câu đã đem ra làm trò đùa. Đúng là vì nhặt hạt mè mà đ.á.n.h mất quả dưa hấu, hồ đồ đến tận cùng!”
Sắc mặt Thịnh Đình Vũ trắng bệch.
Thịnh phu nhân day day thái dương, giọng nghiêm lại.