Tôi quay đầu, xé nát bản hợp đồng rồi ném thẳng vào mặt anh.
“Lộ Thâm.”
“Đến bây giờ tôi mới nhận ra…”
“Thì ra anh với đám người đó cũng chẳng khác gì nhau.”
“Đều là một lũ cầm thú khoác da người.”
Sắc mặt anh lập tức lạnh xuống.
Anh bật cười khinh miệt.
“Cô lấy tư cách gì nói tôi?”
“Vân Gia.”
“Cô không tự soi gương xem bản thân mình bẩn đến mức nào à?”
Tôi mặc quần áo vào, lưng thẳng tắp bước ra ngoài.
Anh kéo mạnh cổ tay tôi lại.
“Đủ chưa?”
“Nếu cô còn chút liêm sỉ…”
“Thì đã sớm đ.â.m đầu c.h.ế.t từ lâu rồi.”
“Hai trăm nghìn một tháng đấy.”
“Người muốn leo lên giường tôi còn xếp hàng dài.”
Dấu tay đỏ hằn trên mặt vẫn còn nóng rát.
Nhưng tôi lại bật cười.
“Lộ Thâm…”
“Anh thật sự có thể nói ra những lời như vậy sao?”
“Nếu năm đó tôi thật sự c.h.ế.t đi…”
“Anh nghĩ mình còn có ngày hôm nay à?”
Anh nhíu mày nhìn tôi.
Giống như đang nhìn một kẻ điên.
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
Lần đầu tiên phát hiện…
Người tôi từng yêu hóa ra vừa ngu xuẩn lại vừa tàn nhẫn đến vậy.
“Ba năm trước.”
“Khi công ty anh sắp phá sản.”
“Khoản đầu tư năm mươi triệu kia…”
“Là tôi quỳ xuống cầu xin mà có.”
“Năm ngoái công ty anh lên sàn.”
“Bị đối thủ chèn ép, cổ phiếu lao dốc.”
“Khoản tài trợ một trăm triệu kia…”
“Cũng là tôi đổi lấy.”
“Lộ Thâm.”
“Bẩn thỉu không phải tôi.”
“Mà là anh.”
“Một kẻ ngoài việc dựa vào phụ nữ…”
hằng nguyễn
“Thì chẳng làm nên được cái gì.”
Anh nhìn tôi đầy giễu cợt.
“Cô phát điên rồi à?”
“Đó rõ ràng là tiền vị hôn thê tôi đầu tư cho tôi.”
“Cô có tư cách nhận công lao sao?”
“Vân Gia.”
“Đừng tự huyễn hoặc bản thân nữa.”
“Nếu cô thật sự đáng giá đến thế…”
“Thì còn sống t.h.ả.m hại như bây giờ à?”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Sau đó khẽ gật đầu.
“Đúng.”
“Anh không tin tôi.”
“Nhưng không sao.”
“Tôi quen rồi.”
Từ rất lâu trước kia…
Đã chẳng còn ai tin tôi nữa rồi.
Thế giới trong mắt tôi bắt đầu sụp đổ từng chút một.
Giống như căn phòng mục nát cuối cùng cũng bị cơn mưa lớn nhấn chìm.
Nhiều năm trước, tôi đã cố gắng sống sót hai lần.
Lần thứ nhất là khi bị nhà họ Vân nhận nuôi.
Lần thứ hai là sau khi gặp được anh.
Nhưng bây giờ…
Tôi thật sự mệt rồi.
Lộ Thâm.
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt mãi mãi.”
Tôi xoay người rời đi.
Chiếc điện thoại cũ kỹ rung lên không ngừng trong túi áo.
Là tin tức giải trí.
“Lộ Thâm cùng vị hôn thê xuất hiện công khai tại tiệc từ thiện.”
Ảnh chụp trên màn hình sáng rực.
Anh ôm người phụ nữ kia trong lòng, ánh mắt dịu dàng đến ch.ói mắt.
Tôi lặng lẽ tắt điện thoại.
Sau đó trở về căn phòng thuê nhỏ hẹp.
Bắt đầu thu dọn hành lý.
Thuốc ngủ được bác sĩ kê từ lâu vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Từng vỉ từng vỉ nằm yên trong ngăn kéo.
Tôi ngồi dưới nền nhà rất lâu.
Cuối cùng mới chậm rãi bật cười.
Lần này…
Có lẽ thật sự sẽ được giải thoát rồi.
Mái tóc tôi ướt sũng, bết dính vào gương mặt gầy gò đến tiều tụy. Hai má hóp sâu, cả người nhẹ bẫng như một tờ giấy rách có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào.
Thật ra tôi đã chẳng còn mong đợi điều gì nữa.
Cũng chẳng còn lại gì để mất.
Trên đời này, dường như ai cũng có nơi để quay về, có người để nhớ thương. Chỉ riêng tôi bị bỏ lại trong bóng tối, cô độc đến mức ngay cả sống hay c.h.ế.t cũng chẳng ai bận lòng hỏi han.
Tôi không biết địa chỉ hiện tại của ba mẹ nuôi.
Nhưng suốt nhiều ngày liền, tôi vẫn cứ quanh quẩn gần khu biệt thự cũ của nhà họ Vân như một kẻ mất hồn, chính tôi cũng không hiểu mình đang chờ đợi điều gì.
Cho đến hôm đó.
Một chiếc xe màu đen chậm rãi dừng trước cổng.
Người bước xuống đầu tiên là anh trai tôi.
Anh vẫn giống như trong ký ức, cao lớn, lịch lãm, mặc bộ vest đắt tiền, khí chất lạnh lùng xa cách. Bên cạnh anh là vị hôn thê xinh đẹp đang khoác tay anh cười nói dịu dàng.
Tôi đứng c.h.ế.t lặng giữa cơn mưa phùn.
Có lẽ vì quá thất thần nên lúc anh xoay người, tôi vô tình va mạnh vào anh.
Túi đồ trong tay rơi xuống đất.
Anh theo phản xạ giữ lấy vai tôi.
Khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt tôi, đồng t.ử anh co rút dữ dội.
Trong mắt anh thoáng hiện lên vô số cảm xúc hỗn loạn hoảng hốt, nghi ngờ, không dám tin… thậm chí còn có một tia sợ hãi.
Như thể anh vừa nhìn thấy một hồn ma đáng lẽ không nên xuất hiện.
Nhưng tất cả chỉ kéo dài trong chớp mắt.
Rất nhanh, ánh mắt ấy lạnh xuống.
Anh buông tay tôi ra, bình tĩnh đến đáng sợ, giống như chúng tôi chỉ là hai người xa lạ vô tình gặp nhau trên phố.
Anh cúi xuống nhặt giúp tôi món đồ vừa rơi, giọng điệu lịch sự mà xa cách:
“Cô không sao chứ?”
“Tôi đưa cô đến bệnh viện nhé?”
Tôi lắc đầu.
Từ đầu đến cuối không nói một lời.
Rồi cúi người ôm lại túi đồ, xoay lưng rời đi.
Đi được một đoạn xa, tôi vẫn nghe thấy giọng anh phía sau.
Anh dịu dàng dỗ dành vị hôn thê đang ghen:
“Bảo bối, anh thật sự không quen cô ta.”
“Chỉ là người qua đường vô tình va phải thôi.”
“Em nghĩ lung tung gì vậy chứ?”
“Ở Mỹ này, anh nào dám trêu chọc phụ nữ khác. Anh còn sợ bị nhà vợ xử đẹp đây này.”
Giọng cười của anh hòa trong tiếng mưa, xa dần phía sau lưng tôi.
Tôi bước đi giữa con phố lạnh buốt.
Mỗi bước chân đều giống như giẫm lên thủy tinh vỡ.
Thì ra…
Anh thực sự đã quên tôi rồi.
Anh ta khựng lại một giây.
Sau đó bật cười khàn khàn, cúi đầu c.ắ.n nhẹ lên cổ tôi.
“Nhớ anh đến phát điên rồi đúng không?”
“Gia Gia…”
“Anh biết em sẽ quay lại mà.”
Căn phòng tối om.
Mùi rượu và nước hoa phụ nữ trên người anh ta khiến tôi buồn nôn.
Tôi bị ép ngồi trên sofa, mái tóc ướt dính bết vào gương mặt tái nhợt.
Người gầy đến mức chỉ còn lại khung xương.
Nhưng anh ta chẳng nhìn thấy gì cả.
Hoặc có lẽ…
Anh ta chưa từng thật sự nhìn thấy tôi.
Bàn tay nóng bỏng của anh ta vuốt ve khắp người tôi như đang kiểm tra món đồ thất lạc nhiều năm.
“Em biết không?”
“Bao nhiêu năm nay anh gặp rất nhiều phụ nữ.”
“Nhưng chẳng ai giống em.”
“Anh vẫn luôn nhớ em.”
Tôi bỗng bật cười.
Tiếng cười nhẹ đến mức như sắp tan trong không khí.
“Anh không sợ vị hôn thê của mình nữa sao?”
Động tác của anh ta dừng lại.
Ánh mắt lập tức tối xuống.
“Đừng nhắc cô ấy.”
“Tâm trạng mất hứng.”
Anh ta cúi đầu định hôn tôi lần nữa.
Tôi nghiêng mặt tránh đi.
Anh ta nhíu mày.
“Em lại làm sao nữa?”
“Không phải chính em tìm đến anh sao?”
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta.
Người đàn ông này từng là cơn ác mộng lớn nhất thời thơ ấu của tôi.
Là người ép tôi phải tin rằng bản thân sinh ra đã mang tội.
Là người xăm hai chữ “kẻ trộm” lên gáy tôi.
Là người khiến tôi cả đời cũng không thể ngẩng đầu làm người.
Mà bây giờ…
Anh ta lại dùng giọng điệu dịu dàng nhất để nói yêu tôi.