Từng Có Người Yêu Tôi Hơn Sinh Mệnh

Chương 9



 

Lộ Thâm bước ra từ phía sau sofa.

Ánh mắt anh lạnh nhạt nhìn tôi.

“Tỉnh rồi à?”

“Đi ăn đi.”

Có lẽ mọi thứ trên đời đều có nền tảng để tồn tại.

Một khi nền tảng ấy sụp đổ…

Tất cả cũng sẽ tan thành tro bụi.

Thế giới của tôi bắt đầu nghiêng ngả.

Một nỗi sợ hãi khổng lồ như nhấn chìm toàn bộ không khí.

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy chính mình, đầu ngón tay run lên không kiểm soát nổi.

“Chúng ta…”

“Đêm qua…”

Anh nhướng mắt nhìn tôi.

“Đêm qua làm sao?”

“Không phải rất vui vẻ sao?”

Rắc.

Đó là âm thanh cuối cùng của hy vọng vỡ nát.

Tôi nhìn anh, nước mắt trào ra không kịp ngăn lại.

“Vì sao lại là anh…”

“Vì sao nhất định phải là anh chứ…”

Giọng tôi run đến mức gần như không thành tiếng.

“Tôi có thể yêu nhầm người…”

“Nhưng người đó không nên là anh…”

“Không nên là anh…”

Khả năng khóc lóc đã c.h.ế.t lặng suốt bao năm nay, giờ phút này lại sống dậy như một chiếc đồng hồ hỏng bỗng nhiên hoạt động trở lại.

Tôi khóc đến gần như nghẹt thở.

“Lộ Thâm…”

“Ai cũng được…”

“Chỉ riêng anh là không thể…”

“Anh thật sự quá tàn nhẫn…”

Anh bất ngờ túm lấy tóc tôi.

Đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận.

“Vân Gia.”

“Cô giả vờ thanh cao với ai đây?”

“Anh trai cô cũng được.”

“Lão già đó cũng được.”

“Thậm chí nhiều người như vậy cũng được.”

“Bây giờ đến lượt tôi thì cô thấy bẩn sao?”

Từng chữ như d.a.o đ.â.m vào tim.

“Tôi nghe nói cả giới đều truyền tay nhau mấy đoạn video đó.”

“Cô quỳ dưới chân người khác như ch.ó.”

“Nếu thật sự không muốn…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Vì sao cô không c.h.ế.t đi?”

Tôi c.ắ.n nát môi dưới.

Máu tanh lan đầy trong miệng.

Giọng nói khàn đặc như bị xé rách.

“Anh không hiểu đâu…”

“Lộ Thâm…”

“Anh không hiểu…”

Anh ném một tập giấy xuống trước mặt tôi.

Là hợp đồng bao nuôi.

Trên giấy trắng đen rõ ràng ghi từng điều khoản lạnh lẽo.

Mỗi tháng hai trăm nghìn tệ.

Điều kiện là tôi phải l.à.m t.ì.n.h nhân của anh.

Tôi nhìn chằm chằm những hàng chữ ấy rất lâu.

Giống như nhìn linh hồn mình bị nghiền nát lần cuối cùng.

Tôi bật cười đầy chua chát.

“Anh không phải sắp kết hôn rồi sao?”

“Còn muốn nuôi tôi làm gì?”

Vẻ mặt anh lập tức trở nên khó coi.

“Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi.”

“Cô chỉ cần nhớ rõ thân phận của mình.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Vẫn là gương mặt tôi từng yêu đến c.h.ế.t đi sống lại ấy.

Vẫn là đôi mắt từng dịu dàng nhìn tôi ấy.

Nhưng xa lạ đến mức khiến tôi lạnh tận xương tủy.

Anh cười lạnh.

“Người có tiền chẳng phải đều như vậy sao?”

“Cô còn hiểu trò chơi này hơn tôi mà.”

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi.”

“Vân Gia.”

“Những thứ hôm nay cô phải chịu…”

“Đều là cô đáng bị.”

Tôi hiểu từng chữ anh nói.

Nhưng ghép chúng lại với nhau…

Tôi lại chẳng hiểu gì nữa.

Năm đó, trong buổi đấu giá địa ngục ấy, tôi từng liều mạng đẩy anh ra xa.

Tôi từng nghĩ…

Chỉ cần anh được sống tốt.

Chỉ cần anh hạnh phúc.

Thì tất cả đau đớn tôi chịu đều đáng giá.

Nhưng hóa ra, con người cuối cùng vẫn sẽ bị quyền lực và tiền bạc nuốt chửng.

Cậu thiếu niên sạch sẽ nhất năm ấy…

hằng nguyễn

Rốt cuộc cũng biến thành một con quái vật giống hệt những người tôi từng sợ hãi nhất.