“Không thể nào, trùng hợp thế sao? Nói vậy hai tên kia là l.ừ.a đ.ả.o à? Vãi, diễn sâu thật đấy. Không được, nữ thần của tớ giờ chắc đang khóc ở nhà rồi, video cậu có lưu lại không, mau cho bọn tớ xem với!”
“Nữ thần của cậu không phải là hoa khôi Lý sao? Chuyển sang Tô Ngọc từ bao giờ thế?” Cậu bạn cùng phòng kia trợn mắt.
“Xì, cậu biết cái gì. Phải như Tô Ngọc mới xứng làm nữ thần của tớ, muốn dáng có dáng, muốn mặt có mặt, mấu chốt là còn huấn luyện được dã thú, quá hoàn hảo! Không hổ là người được nuôi dưỡng ở nơi linh khí như vậy.”
“À đúng rồi, hôm qua tớ thấy dưới bài đăng của chủ thớt Tiểu Ngọc và Huyên Huyên kia có một thông báo tìm vật bị mất, hình như là cái drone nhỏ, có phải của cậu không?” Cậu bạn bên trái huých tay Trương Tiểu Phàm.
Động tác gõ phím của Trương Tiểu Phàm khựng lại, vội vàng vào Weibo của Tô Ngọc. Bên trong quả thực t.h.ả.m không nỡ nhìn, đâu đâu cũng là c.h.ử.i rủa, một số ít bênh vực nhưng bị nhấn chìm hoàn toàn.
Trương Tiểu Phàm siết c.h.ặ.t t.a.y. Nếu cậu phát hiện sớm hơn chút thì có phải đã không để hai tên kia thực hiện được âm mưu không. Hít sâu một hơi, cậu gửi tin nhắn riêng cho Tô Ngọc.
Không ngờ giây tiếp theo bên kia đã trả lời ngay lập tức. Cậu trợn tròn mắt, tình huống gì đây?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thôn Linh Khê, Lý Tiểu Huyên đang buồn bực lướt Weibo, không ngờ cái thông báo tìm vật bị mất lại có tin tức, cô nàng kích động trả lời.
“Tiểu Ngọc Ngọc mau lên, có tin tức rồi, cái vật bị mất kia có tin tức rồi!”
“Thật sao?” Tô Ngọc cầm lấy điện thoại, ngay sau đó liền cười tươi rói. Chỉ cần thuyết phục người này gửi video cho mình, kế hoạch này sẽ càng hoàn hảo hơn.
Tô Ngọc: 【Chào bạn, cái này là của bạn sao? Tôi muốn hỏi một chút bạn có quay được sự việc xảy ra trong rừng không?】
Trương Tiểu Phàm: 【Cô là Tô Ngọc phải không? Tôi biết chân tướng sự việc, quả thực đã quay được, video tôi cũng đã lưu lại, tôi sẽ đăng lên mạng trả lại sự trong sạch cho cô.】
Tô Ngọc: 【Đừng, chuyện này hơi phức tạp, phiền bạn gửi video cho tôi được không, tôi sẽ tự mình giải quyết.】
Trương Tiểu Phàm: 【Được, tôi gửi cho cô ngay đây.】
Tô Ngọc: 【Cảm ơn bạn, bạn tên là gì? Ân tình này tôi xin ghi nhớ, hôm nào đến thôn Linh Khê chơi tôi mời bạn ăn cơm nhé.】
Trương Tiểu Phàm: 【Không cần đâu, tôi đã biết chuyện thì sẽ không bỏ mặc. Hai hôm nay tôi có việc bận nên không biết tin tức trên mạng, nếu không đã sớm đăng video lên rồi. Tôi là Trương Tiểu Phàm. Vậy quyết định thế nhé, khi nào tôi đến thôn chơi cô nhất định phải mời tôi ăn cơm đấy! Cơm ở đó ngon quá, tôi giờ vẫn còn thèm đây này.】
Tô Ngọc: 【Được thôi, hoan nghênh bất cứ lúc nào.】
“Xong việc.” Tô Ngọc b.úng tay, nhìn video được gửi tới cười híp mắt.
“Cái gì đây?” Lý Tiểu Huyên giật lấy điện thoại mở video ra, ngay sau đó cô nàng kinh ngạc, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tô Ngọc. “Cậu... cậu ta làm thế nào vậy? Quay được trọn vẹn quá! Lần này hai tên vô sỉ kia c.h.ế.t chắc rồi!” Cô nàng chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười to.
Tô Ngọc vỗ vai cô nàng: “Tiếp theo các chị cứ tùy ý chơi đi, em phải ra ngoài một chuyến.”
“Không thành vấn đề, cứ giao cho bọn chị.” Lý Tiểu Huyên vỗ n.g.ự.c đảm bảo. Có nhiều bằng chứng thế này mà không xử đẹp được hai tên kia thì cô không mang họ Lý.
“Xoạt xoạt...” Trong rừng rậm, Tô Ngọc cưỡi Tiểu Tinh Nhi chậm rãi đi về phía trước, trong lòng ôm một cục bông tròn vo mũm mĩm. Tiểu gia hỏa hai móng vuốt ôm một quả Thú Linh đang gặm rôm rốp ngon lành.
Phía sau, Mục Khải Nguyệt vòng tay ôm lấy Tô Ngọc, cằm tựa lên vai cô, híp mắt thoải mái tận hưởng hương thơm trên người cô gái trong lòng.
“Tiểu Tinh Nhi, mày biết bố mẹ của tiểu gia hỏa này ở đâu không?” Tô Ngọc dựa cả người vào lòng Mục Khải Nguyệt lười biếng hỏi.
“Ngao...” Tiểu Tinh Nhi gật cái đầu sói to lớn.
Chẳng bao lâu, Tiểu Tinh Nhi đưa cô đến trước một cái hang động, bỗng nhiên bên trong truyền đến tiếng thú gầm.
“Graooo...” Âm thanh ngày càng gần, sau đó Tô Ngọc thấy hai con gấu nâu một trước một sau đi ra.
Vốn đang nổi nóng, hai con gấu lớn nhìn thấy Tiểu Tinh Nhi thì khựng lại. Cảnh tượng bị đ.á.n.h tơi tả hôm đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt, chúng vội vàng xoay người định chạy ngược trở vào.
“Đứng lại!” Tô Ngọc đen mặt. Hai tên này cũng quá không đáng tin cậy rồi, còn cần con mình nữa không đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xuống khỏi lưng sói, Tô Ngọc ôm tiểu gia hỏa vô tâm vô phế vẫn đang gặm quả trong lòng đi tới.
“Còn muốn con của chúng mày không?” Tô Ngọc đưa chú gấu nâu nhỏ ra.
“Ngao?” Gấu mẹ nhận lấy con, vỗ vỗ vào cái m.ô.n.g nhỏ của nó.
“Ngao ngao...” Gấu nâu nhỏ nghiêng đầu nhìn hai con gấu lớn, vui vẻ ôm lấy mẹ mình cọ cọ.
Tô Ngọc thở phào nhẹ nhõm: “Tiểu gia hỏa, tao đi đây, tạm biệt nhé.” Nói rồi xoay người đi về phía Tiểu Tinh Nhi.
“Ngao ngao...” Nào ngờ tiểu gia hỏa cư nhiên giãy giụa trong lòng gấu mẹ, hai móng vuốt nhỏ vươn về phía Tô Ngọc đầy nôn nóng, tiếng kêu có chút thê t.h.ả.m.
“Ngao ngao...” Gấu bố vỗ nhẹ nó một cái bảo im lặng.
“Ngao ngao ngao...” Gấu nâu nhỏ không những không im mà còn giãy giụa mạnh hơn, gấu mẹ rõ ràng sắp không giữ nổi.
“Bịch!” Gấu nhỏ rơi xuống đất, đau cũng không thèm để ý, lăn lông lốc chạy đến chân Tô Ngọc bám c.h.ặ.t không buông.
“Ngao ngao...” Gấu nhỏ ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Tô Ngọc, ngẩng cái đầu tròn vo lên nhìn cô đầy đáng thương.
“Sao thế?” Tô Ngọc bế nó lên, nó lập tức đổi sang ôm cổ cô cứng ngắc, đầu dụi vào lòng cô kêu t.h.ả.m thiết, kéo thế nào cũng không chịu ra.
Tô Ngọc vỗ vào m.ô.n.g nó một cái cho rơi bớt lá khô dính lúc lăn lộn dưới đất: “Tiểu gia hỏa, bố mẹ mày ở kia kìa, xuống đi.”
“Ngao ngao.” Gấu nhỏ lắc đầu, ôm cổ Tô Ngọc càng c.h.ặ.t hơn, nó mới không thèm xuống.
“Ngao ngao.” Con ơi về đi.
“Ngao ngao...” Không, con thích cô ấy, con muốn đi cùng cô ấy.
Hai con gấu lớn: “...” Đứa con trời đ.á.n.h này, quá đau lòng gấu rồi.
Hai vợ chồng gấu nhìn nhau, nhìn gấu con lúc đi còn thoi thóp giờ lại nhảy nhót tưng bừng trong lòng Tô Ngọc, lại nhìn Tiểu Tinh Nhi với kích thước vượt trội kia, c.ắ.n răng đưa ra quyết định.
Thế là Tô Ngọc trơ mắt nhìn hai con gấu lớn luyến tiếc nhìn gấu con một cái rồi dứt khoát quay đầu bỏ đi.
Tô Ngọc vươn tay: “...” Mẹ kiếp, luyến tiếc thì ôm nó về đi chứ!
Lúc này tiểu gia hỏa cũng ngẩng đầu lên, kêu ngao ngao hai tiếng vẫy tay chào tạm biệt bố mẹ.
Tô Ngọc: “...”
Xách nó ra khỏi người mình giơ lên đối diện, nào ngờ tiểu gia hỏa này hai móng vuốt chắp lại, đôi mắt long lanh đáng thương nhìn cô, Tô Ngọc tức khắc câm nín.
“A! Mày làm cái gì thế hả, không về với bố mẹ đi theo tao làm gì?” Dùng sức vò đầu nó, Tô Ngọc bất lực vô cùng.
“Ngao ngao.” Gấu nhỏ rúc vào n.g.ự.c Tô Ngọc cọ cọ. Nào ngờ một bàn tay to vươn tới xách nó đi, Mục Khải Nguyệt khó chịu trừng mắt nhìn tiểu gia hỏa: “Không được cọ.”
Đặt gấu nhỏ xuống đất, Mục Khải Nguyệt chu môi không vui dụi đầu vào n.g.ự.c Tô Ngọc cọ cọ. Hừ hừ, Ngọc Ngọc mềm mại là của hắn, bé con nào cũng không được tranh.
Tô Ngọc còn đang thắc mắc trước kia cũng có mấy bé con cọ vào lòng cô mà, thấy hành động của Mục Khải Nguyệt liền đỏ mặt, vươn tay ôm đầu hắn. Tên này ghen tuông cũng ghê thật.
“Ngọc Ngọc, chỗ này là của em.” Mục Khải Nguyệt hôn lên phần da thịt lộ ra trên cổ Tô Ngọc.
“Được được được, của anh.” Tô Ngọc vội vàng an ủi. Gấu nhỏ bị đặt m.ô.n.g ngồi dưới đất ngơ ngác nhìn họ, không hiểu sao vèo cái đã xuống đất rồi, vừa rồi rõ ràng không phải ở đây mà.
Nhưng kệ đi, nó đứng dậy nhảy nhót chạy đến ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Tô Ngọc kêu ngao ngao.