Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 17: Bàn chuyện phát triển thôn



Khỉ trên cây thấy không có nguy hiểm cũng leo xuống. Mấy cậu bé cầm trái cây từ từ tiếp cận chúng, dần dần quen thân rồi chơi đùa cùng nhau.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Ngọc thấy sương mù đã tan hết liền cùng Mục Khải Nguyệt và bọn trẻ chào tạm biệt. Lần này về, khỉ con nhất quyết bám theo Tô Ngọc, cô đành phải mang nó về.

 

Mục Khải Nguyệt về chăm sóc bà Tôn, Tô Ngọc mang theo khỉ con, à không, giờ nó tên là Tiểu Kim (Tô Ngọc lười nghĩ tên nên gọi thế luôn), đi thẳng đến nhà trưởng thôn. Tô Mộc nhìn thấy Tô Ngọc thì giật mình, mới không gặp một ngày sao lại tay bồng tay bế thế kia.

 

Tô Ngọc cười ngượng: "Chú Ba ăn cơm chưa ạ?"

 

"Ăn rồi. Cháu gái, đây không phải lại là đồ nhặt được đấy chứ?" Tô Mộc nhìn Tiểu Kim, bộ lông vàng óng ch.ói mắt thật.

 

"Chuyện là, con trong lòng cháu là cô vợ nuôi từ bé Tiểu Nguyệt Nha nhặt được, tự nó tìm về đấy ạ. Còn con trên vai là tự dâng đến cửa." Tô Ngọc cũng bó tay, Tiểu Nguyệt Nha chê trong không gian buồn tẻ không chịu vào, cô cũng không thể để sói con một mình trong đó, Tiểu Kim thì sống c.h.ế.t bám lấy cô, đành phải mang theo cả lũ.

 

"Chậc chậc, Ngọc à cháu đúng là có phúc lớn, sao cảm giác đám động vật này đều thích cháu thế nhỉ? Hồi bé đã thế, giờ thì bám riết lấy cháu." Tô Mộc nhìn sói con và khỉ vàng hâm mộ, sao ông không có vận may này nhỉ.

 

"Chú Ba đừng nói nữa, nuôi mấy đứa này mệt c.h.ế.t đi được." Mấy đứa này toàn trẻ con, nhất là Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Kim, sơ sẩy một tí là nhe răng nhếch miệng, cô mà không ở đó là đ.á.n.h nhau ngay.

 

"Thôi được rồi, sướng mà không biết hưởng. Ngọc à, hôm nay chú đi bàn chuyện sửa đường với chính quyền rồi, cháu đoán xem, họ đồng ý rồi đấy! Ôi chao, giờ nghĩ lại vẫn như đang mơ. Cả chuyện cháu bao thầu khu thác nước cũng xong rồi." Tô Mộc nghĩ đến chuyện hôm nay vẫn còn chút không tin nổi. Lúc đi ông còn lo nơm nớp, không ngờ vừa nói xong bên kia đã đồng ý ngay.

 

"Thế thì tốt quá. Vậy chú định bao giờ họp thông báo cho mọi người ạ?" Tô Ngọc cười thầm, xem ra Mạc lão đã ra tay, nợ họ một ân tình rồi.

 

"Hả, chú đang định tính đây, tiện cháu ở đây thì gọi mọi người đến luôn nhé, có cháu nói trực tiếp càng dễ."

 

"Vâng, cháu không có ý kiến gì ạ."

 

"Vậy chú đi thông báo đây." Tô Mộc mặt mày hớn hở, đi đứng cũng nhanh nhẹn hẳn lên.

 

"Gâu gâu..." Tiểu Tinh Nhi đói rồi.

 

Nghe tiếng Tiểu Tinh Nhi, Tô Ngọc cúi đầu thấy nó đang nhìn mình bằng đôi mắt ướt át, xoa đầu nó rồi lấy bình sữa trong túi ra cho ăn.

 

"Chí chí." Tiểu Kim đang bới tóc cho cô, thấy bình sữa lạ mắt cũng đòi.

 

"Gâu." Đây là của Tiểu Tinh Nhi, mày lớn tồng ngồng rồi còn đòi b.ú bình à?

 

"Chí chí." Kệ tao. Nói rồi nhảy vào lòng Tô Ngọc chỉ vào bình sữa kêu chí ch.óe mong chờ.

 

Tô Ngọc vuốt lông đầu nó: "Được rồi, em muốn thì lần sau lên phố chị mua cho nhé, chịu không?"

 

"Chí." Tiểu Kim lúc này mới chịu thôi.

 

Tiểu Nguyệt Nha ngồi dưới đất lườm nó một cái.

 

Tô Ngọc như ngồi trên đống than, hết cách rồi, từ lúc mọi người lục tục kéo đến, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào cô —— chính xác là vào Tiểu Kim và Tiểu Tinh Nhi. Hai đứa này thì tự nhiên như ruồi, Tô Ngọc thì khóc không ra nước mắt, áp lực lớn quá.

 

"Ngọc à, đây là khỉ đúng không? Còn con kia là sói con hả?" Một người đàn ông trung niên đen gầy soi mói Tiểu Kim và Tiểu Tinh Nhi.

 

"Vâng, đúng ạ." Thầm đảo mắt, Tiểu Tinh Nhi thì không rõ chứ chẳng lẽ Tiểu Kim trông không giống khỉ?

 

"Chậc chậc, cháu kiếm đâu ra thế?"

 

Mọi người dỏng tai lên nghe ngóng. Tuy ở đây thú dữ nhiều nhưng chưa thấy con vật hoang dã nào thân thiết với người thế này. Hơn nữa người già hay bảo, người mà động vật trong núi thân thiết đều là người có phúc.

 

"Nhặt trong núi ạ." Giải thích thế nào bây giờ, bảo chúng nó tự tìm đến à? Nếu không phải chính mình trải qua thì cô cũng chẳng tin.

 

"Chà, con bé này có phúc thật."

 

"Ha ha, trùng hợp thôi ạ." Tô Ngọc cười gượng.

 

"Còn trùng hợp nỗi gì, chúng tôi ở đây bao năm có thấy con nào thân thiết đâu, cháu mới về mấy ngày đã có mấy con bám theo rồi."

 

"Đúng đấy, chuyện này là có phúc duyên đấy, các cụ ngày xưa bảo thế."

 

"Đúng đúng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"..."

 

Căn phòng nhỏ phút chốc ồn ào náo nhiệt. Tô Ngọc toát mồ hôi, cái quỷ gì thế này? Tuy cô biết lời đồn đại này, nhưng không biết nó từ đâu ra mà lưu truyền đến tận bây giờ.

 

May mà lúc này Tô Mộc bước vào, Tô Ngọc thở phào, đợi thêm lúc nữa chắc cô bỏ chạy mất.

 

Thấy vẻ mặt đau khổ của Tô Ngọc, Tô Mộc vội giải vây: "Được rồi, cuộc họp hôm nay có vài việc cần nói. Việc thứ nhất là về chuyện sửa đường trong thôn. Tôi đã trao đổi với chính quyền, họ cấp 10 triệu tệ, cái Ngọc quyên góp 3 triệu tệ. Tôi nghĩ việc này có lợi cho tất cả chúng ta, dù nghèo khó thế nào, có tiền góp tiền, có sức góp sức nhé."

 

Tô Mộc vừa dứt lời, căn phòng lập tức ồn ào.

 

"Sửa đường à? Chuyện tốt đấy!"

 

"Trời ơi, cái Ngọc quyên tận 3 triệu tệ cơ à?"

 

"Nhưng mà... chúng ta lấy đâu ra tiền mà quyên?"

 

"Đúng đấy."

 

"..."

 

"Trật tự, mọi người nghe tôi nói. Đây là cơ hội cho chúng ta, chỉ khi đường thông thì đồ đạc trong thôn mới bán ra ngoài được." Thấy càng lúc càng ồn, Tô Mộc vội duy trì trật tự.

 

"Chỗ mình có cái gì mà bán?"

 

"Đúng đấy, đồ ở cái xó xỉnh này người thành phố có thèm không?"

 

"Mọi người nghe cháu nói một chút. Cháu ở thành phố lớn mấy năm, cũng hiểu sơ qua nhu cầu ở đó. Rau dưa tự nhiên chúng ta trồng chính là thứ người thành phố cần. Hơn nữa phong cảnh thôn mình rất đẹp, chỉ cần sửa đường xong, người ta chắc chắn sẽ bị thu hút đến đây chơi. Đến lúc đó mọi người sửa sang lại phòng ốc, cung cấp chỗ ở cho họ là có thêm thu nhập..."

 

"Cái này... rau dưa ở đâu chẳng có?"

 

"Đúng đấy, rau mình trồng khác gì người ta?"

 

"Với lại có người đến thật không?"

 

"..."

 

Tô Ngọc vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng: "Hiện nay rau dưa bên ngoài hầu như đều phun t.h.u.ố.c sâu, không những không ngon mà còn độc hại. Còn rau của chúng ta sâu bọ thì bắt cho gà vịt ăn, không phun t.h.u.ố.c, người thành phố thích nhất loại rau sạch này. Chỉ cần họ biết đến, cháu dám chắc họ sẽ tranh nhau mua."

 

"Hả? Rau bây giờ có độc á? Nguy hiểm thế."

 

"Đúng đấy, rau mình ăn không hết toàn cho lợn ăn, chẳng nghĩ đến chuyện bán."

 

"Mà muốn bán cũng phải mang ra ngoài được chứ, ai mà cõng rau đi xa thế được."

 

"Haizz, vẫn là phải sửa đường thôi."

 

"Thế Ngọc à, chuyện có người đến du lịch là sao?"

 

"Cái này ấy ạ, giờ cứ chỗ nào có chút phong cảnh là người ta làm du lịch hết. Cháu đi nhiều nơi rồi, không đẹp bằng chỗ mình đâu mà khách vẫn đông nghịt. Với cảnh sắc này, không lo không có khách. Nhưng trước hết phải chuẩn bị đã, nhất là đường xá. Không có đường vào thì đẹp đến mấy người ta cũng chịu c.h.ế.t."

 

"Đúng, chính là lý lẽ này. Cho nên lần này không những phải làm, mà còn phải làm cho tốt, cho đẹp." Tô Mộc tiếp lời.

 

"Đúng vậy, nếu thật như cái Ngọc nói thì đường này nhất định phải làm."

 

"Không sai, chúng ta là người trong thôn, cái Ngọc nhỏ thế mà đã lo cho thôn, chúng ta người lớn thế này, dù không bằng nó thì cũng phải có chút đóng góp chứ. Mỗi nhà góp một nghìn tệ được không?"

 

"Trưởng thôn nói gì thế, tiền này chúng tôi nhất định phải góp, phải sửa đường cho bằng được."

 

"Đúng đấy, với lại người trong thôn không có tiền thì góp sức, có sức lực là được mà."

 

"..."