Tô Mộc ra hiệu cho mọi người trật tự, đám đông đang bàn tán sôi nổi dần im lặng trở lại. "Nếu chuyện này đã thống nhất xong, tôi xin nói tiếp việc thứ hai. Cháu Tô Ngọc đã mua lại khu vực quanh thác nước..."
"Hả? Mua lại rồi á?" Tô Mộc còn chưa nói hết câu, những người khác đã trố mắt nhìn Tô Ngọc.
"Khu đó rộng thế cơ mà, phải bao nhiêu tiền chứ?"
"Đúng đấy, cháu Tô Ngọc này có tiền đồ thật."
"Thưa các cô các bác, cháu đã quyết định sẽ ở lại thôn chứ không quay về thành phố nữa. Vì vậy cháu mới mua lại khu vực thác nước để trồng cây ăn quả, sau này buôn bán trái cây rau củ gì đó, cũng coi như có cái nghề nghiệp trong tay khi ở thôn."
"Ngoài ra, cháu đã đặt mua một số cây giống, đến lúc đó sẽ thuê người trồng với tiền công mười tệ một cây. Nếu các cô các bác có thời gian thì xin mọi người giúp cháu một tay ạ." Tô Ngọc mỉm cười nhìn mọi người bàn tán. Thanh niên trong thôn tuy đã đi làm ăn xa, nhưng những người ở lại, dù là người già hay phụ nữ, trẻ em đều là những người quen làm việc đồng áng.
"Thật á? Ba tệ một cây cơ à? Đến lúc đó tôi nhất định sẽ đi."
"Đi chứ, sao lại không đi. Đằng nào cũng làm việc, lại có tiền, chỉ có ngốc mới không đi."
"Ngọc à, bao giờ thì trồng, nhớ gọi thím nhé."
"Đúng đấy, cả tôi nữa."
"Vâng, đến lúc đó cháu nhất định sẽ gọi mọi người ạ." Tô Ngọc mỉm cười nhìn mọi người. Dân làng ở đây đều rất chất phác, cũng rất đoàn kết, không có nhiều toan tính. Họ chỉ muốn lo cho gia đình mình sống tốt, đối với Tô Ngọc họ chỉ ngưỡng mộ chứ không hề ghen ghét.
Sau buổi họp hôm đó, mấy ngày nay Tô Ngọc bắt đầu bận rộn. Ngày nào cô cũng dẫn Tiểu Kim sang thác nước xem xét bầy khỉ, khảo sát địa hình, rồi suy nghĩ quy hoạch thế nào. Cô còn phải vào không gian ươm cây giống, đợi cây giống ổn định sẽ bắt đầu gọi mọi người đến trồng cây.
"A lô, Tiểu Huyên à?" Tối về nhà, nhớ ra đã lâu không liên lạc với bạn thân, cô cầm điện thoại gọi cho họ.
"Ái chà, người bận rộn của chúng ta cuối cùng cũng chịu gọi điện thoại rồi cơ đấy." Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói uể oải, rõ ràng là có chút giận dỗi.
"Thôi mà, bạn yêu, chẳng phải mình đang bận sao? Vừa rảnh cái là gọi điện thỉnh an ngài ngay đây này."
"Thôi đi, tớ còn lạ gì cậu, cái đồ lười chảy thây. Gọi điện lại chẳng tốn bao nhiêu thời gian của cậu đâu. Hừ hừ, nói đi, có việc gì nhờ vả chị đây phải không?"
"Xì, tớ không thể gọi điện quan tâm cậu được à? Nhưng mà với cái thân hình chắc nịch của cậu thì chắc cũng chẳng có bệnh tật gì đâu nhỉ."
"Được lắm con ranh này, cậu gọi điện đến để cãi nhau đúng không? Hừ, bà cô đây không sợ cậu đâu nhé." Trong điện thoại truyền đến giọng nói tức tối của Lý Tiểu Huyên.
"Khụ, thôi đừng cãi nhau nữa, nói chính sự đây. Chuyện là thế này, tớ muốn xây một căn nhà, cậu có mối quan hệ nào tìm giúp tớ đội thợ xây dựng không?" Lý Tiểu Huyên là bạn học kiêm bạn thân của Tô Ngọc. Trong nhóm ba người bạn thân, nhà Lý Tiểu Huyên giàu nhất nên quan hệ rất rộng. Tô Ngọc muốn xây nhà hơi lớn nên cần tìm người chuyên nghiệp, ngoài Lý Tiểu Huyên ra cô chẳng biết tìm ai.
"Chuyện này thì không thành vấn đề, đảm bảo tìm cho cậu đội tốt nhất. Bạn yêu, sao tự nhiên lại muốn xây nhà? Phát tài rồi à? Cậu định xây ở đâu?" Lý Tiểu Huyên lăn lộn trên giường. Cô bạn thân này bình thường giữ tiền kỹ lắm, lại còn bướng bỉnh. Các cô đều biết hoàn cảnh gia đình Tô Ngọc không tốt, nhiều lần muốn giúp đỡ nhưng cô ấy nhất quyết không chịu. Giờ tự nhiên lại bỏ tiền ra xây nhà, cô thực sự có chút ngạc nhiên.
"Ừ hừ, cậu đoán xem."
"Thôi mà, mau nói cho chị biết đi."
"Tớ về quê rồi, lần này về định cư luôn, không lên thành phố nữa." Tô Ngọc dựa vào đầu giường, một tay vuốt ve thân mình nhỏ bé của Tiểu Tinh Nhi.
"Cái gì? Không lên nữa á?" Trong điện thoại truyền đến tiếng hét ch.ói tai, Tô Ngọc vội đưa điện thoại ra xa.
"Bạn yêu, cậu đừng có nghĩ quẩn đấy nhé. Ở cái vùng quê đó cậu sống thế nào được? Với cái thân hình cò hương của cậu, cậu định đi cuốc đất hay đốn củi? Đừng có mà chưa c.h.ặ.t được củi thì củi đã đè c.h.ế.t cậu. Cậu vất vả học cái ngành đó chẳng phải để kiếm tiền sao? Về quê kiếm tiền kiểu gì? Có phải cậu nộp hồ sơ mà công ty không nhận không? Không thể nào, cậu học giỏi, kinh nghiệm thực tế lại phong phú, công ty nào mắt mù mới không nhận cậu. Hay là cậu đến công ty anh tớ làm đi, vừa hay làm cùng tớ luôn. Cậu biết đấy, với cái trình độ gà mờ của tớ thì bla bla..."
Tô Ngọc ngoáy ngoáy tai vội vàng ngắt lời cô bạn đang tuôn trào.
"Yên tâm đi, tớ đã suy nghĩ kỹ càng rồi. Nói thật, nếu cậu đến đây chắc chắn cũng sẽ thích nơi này. Lát nữa tớ gửi mấy tấm ảnh cho cậu xem là biết ngay. Tớ còn bao thầu một khu đồi núi ở đây, định trồng cây ăn quả để bán, nên không cần lo tớ không sống nổi đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chậc chậc, cậu gan thật đấy, mới về bao lâu mà đã bao thầu cả ngọn núi. Nhưng cậu có nghĩ đến lỡ thất bại thì sao không?"
"Yên tâm đi, tớ tự tin mà."
"Cậu tự biết là tốt rồi, chị em chỉ biết chúc phúc cho cậu thôi. Cậu thật sự không suy nghĩ chuyện làm cùng tớ sao?" Lý Tiểu Huyên vẫn chưa từ bỏ ý định.
"Không đi đâu. Thôi không nói chuyện với cậu nữa, lát nữa tớ gửi ảnh cho, tớ còn phải báo với A Tình một tiếng nữa."
"Đi đi, đi đi, vào nhóm chat nhé."
Cúp điện thoại, Tô Ngọc lại gọi cho cô bạn thân còn lại là Cao Uyển Tình. Đối với quyết định của Tô Ngọc, cô ấy cũng tỏ ra rất ngạc nhiên, nhưng phần nhiều là ủng hộ. Cao Uyển Tình hiểu Tô Ngọc, không nắm chắc mười phần thì cô sẽ không làm.
Nói chuyện điện thoại xong, cô gửi mấy tấm ảnh chụp phong cảnh trong thôn, đặc biệt là cảnh mây mù là là mặt đất buổi sáng sớm, núi rừng mờ ảo, thác nước, thảo nguyên, khe núi vào nhóm chat chung của ba người.
"Vãi chưởng, Tiểu Ngọc Ngọc, cậu đến tiên cảnh à? Đây không phải ảnh photoshop đấy chứ?" Lý Tiểu Huyên cầm điện thoại, hai mắt trợn tròn nhìn ảnh Tô Ngọc gửi.
Cao Uyển Tình: "Ừ ừ, tớ cũng thấy giống photoshop."
Tô Ngọc: "Không đâu, tuyệt đối là thật đấy, đây chỉ là một phần nhỏ thôi."
Lý Tiểu Huyên: "Bạn yêu, mau đến đón tớ đi với."
Tô Ngọc: "Cái này thì tớ chịu rồi, bên này đang chuẩn bị làm đường, đến lúc làm xong nhất định phải đến chơi nhé, không đến là hối hận đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cao Uyển Tình: "Đương nhiên rồi, Tiểu Ngọc Ngọc, đến lúc đó cuộc sống của bọn tớ giao cho cậu lo đấy."
Tô Ngọc: "OK, cho các cậu xem thêm mấy tấm ảnh thành viên gia đình tớ này."
Tô Ngọc gửi thêm mấy tấm ảnh: một tấm Tiểu Kim nghịch ngợm trèo lên lưng Tiểu Nguyệt Nha, Tiểu Nguyệt Nha đang nhe răng đe dọa nó; một tấm Tiểu Nguyệt Nha ngoạm "vợ bé nhỏ" định tha về ổ ngủ; một tấm Tiểu Kim ôm Tiểu Tinh Nhi, Tiểu Nguyệt Nha đang ngậm bình sữa cho nó b.ú; còn có một tấm T.ử Lưu Ly bị Tiểu Kim và Tiểu Nguyệt Nha chọc giận, đang thè lưỡi rắn nguy hiểm nhìn chúng nó, ánh mắt như muốn nói "lũ ngu dân các ngươi hãy đợi đấy", trông rất khí phách.
Mấy tấm ảnh vừa gửi đi, hai người kia lập tức bùng nổ.
Lý Tiểu Huyên: "A a a ~ Tô Ngọc cậu kiếm đâu ra mấy cục cưng này thế? Kia là khỉ lông vàng đúng không, đúng không? Còn con ch.ó con kia nữa, cute quá đi mất. Kia là rắn à? Tớ ít học cậu đừng lừa tớ nhé, làm gì có con rắn nào đẹp thế?"
Cao Uyển Tình: "A a, Tiểu Nguyệt Nha lớn thế này rồi à, cái dáng vẻ nó ngoạm ch.ó con trông yêu quá. Tiểu Ngọc Ngọc, mau mau mau, khai ra mấy con này ở đâu ra, với lại cầu xin tên của chúng nó đi."
Tô Ngọc: "Thế nào, đáng yêu không? Khỉ lông vàng tên là Tiểu Kim. Còn nữa, kia không phải ch.ó con đâu nhé, đó là một con sói con, tên là Tiểu Tinh Nhi, do Tiểu Nguyệt Nha tự vào rừng tìm vợ nuôi từ bé đấy. Còn con rắn tím xinh đẹp kia tên là T.ử Lưu Ly. Trừ Tiểu Tinh Nhi là Tiểu Nguyệt Nha nhặt về, mấy con khác đều tự tìm đến cửa, tự tìm đến tớ đấy nhé. Đừng ghen tị quá, các cậu không có được đâu."
Lý Tiểu Huyên: "Tiểu Tình Tử, lôi con ranh mặt dày này ra ngoài c.h.é.m cho trẫm."
Cao Uyển Tình: "Tuân chỉ! Mà nói chứ Tiểu Nguyệt Nha còn tìm được vợ, lại còn là một con sói đầu đàn tương lai nữa chứ, sao tớ chẳng thấy ghen tị "chút nào" thế nhỉ?"
Lý Tiểu Huyên: "Haizz, Tiểu Ngọc Ngọc à, em trai cậu tìm được vợ rồi, cậu cũng nên gả mình đi thôi."
Tô Ngọc: "Cậu cứ lo gả mình đi trước đã."
Cao Uyển Tình: "Này này Tiểu Ngọc Ngọc, chỗ các cậu bao giờ làm xong đường thế, tớ muốn đi xem mấy cục cưng ngay bây giờ."
Lý Tiểu Huyên: "Đúng đúng."
Tô Ngọc: "Còn sớm lắm, cứ đợi đi."
"..."