Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 19: Đội xây dựng



Đường vào thôn Linh Khê đã bắt đầu khởi công, cây giống của Tô Ngọc cũng đã ươm xong. Mấy ngày tiếp theo, người trong thôn đều bắt đầu bận rộn giúp Tô Ngọc trồng cây.

 

Tô Ngọc chọn địa điểm xây nhà cách thác nước không xa. Cô định xây một khuôn viên kiểu cổ điển, vì cô muốn đào một cái hồ trong nhà, còn muốn trồng trúc tím và cây lan biến dị Tố Quan Hà Đỉnh trong sân. Nghĩ đi nghĩ lại thì kiểu nhà vườn cổ điển này là hợp nhất.

 

Quan trọng nhất là, cô muốn xây nhà trong rừng đào, những ngôi nhà cao tầng hiện đại không phù hợp, trông sẽ rất lạc lõng.

 

Hôm nay là ngày đội xây dựng đến, sáng sớm Tô Ngọc đã cùng Mục Khải Nguyệt ra chân núi đón. Còn mấy con thú nhỏ, Tô Ngọc để chúng ở nhà trông nhà.

 

Khi xe buýt dừng lại, khoảng hai mươi người bước xuống, Tô Ngọc dẫn Mục Khải Nguyệt đi về phía họ.

 

"Chào bác, bác là bác Lục đúng không ạ? Cháu là Tô Ngọc."

 

"Chào cô, tôi là Lục Trác."

 

Hai người bắt tay nhau, Tô Ngọc hàn huyên vài câu rồi dẫn họ lên núi. Cũng may mấy ngày nay thường xuyên chạy nhảy trên núi nên đi đoạn đường này cô không thấy mệt lắm, nhưng đội xây dựng thì bắt đầu than vãn. Tuy họ thường xuyên làm việc nặng, chút đường này chẳng thấm vào đâu, nhưng chỗ này hẻo lánh quá.

 

Khi đi đến cầu treo, họ nhìn thấy một số người đang làm việc cách đó không xa: "Cô Tô, họ đang làm gì thế, sửa cầu à?"

 

"Họ đang làm đường đấy ạ, cây cầu treo này nguy hiểm quá nên phải xây cầu mới."

 

"À, chỗ các cô bắt đầu làm đường rồi sao? Đúng là nên làm, đi đường này mệt quá."

 

"Vâng, các bác đi qua cầu này cẩn thận một chút nhé." Tô Ngọc nắm tay Mục Khải Nguyệt đi chậm rãi. Tuy đã đi qua cây cầu này nhiều lần nhưng cô vẫn thấy hơi sợ.

 

Qua cầu treo, vào đến cửa thung lũng, cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến họ không tin vào mắt mình.

 

"Vãi chưởng, sếp đưa chúng ta đến cái chốn nào thế này?"

 

"Trời đất, đây là sương mù á?"

 

"Sao tôi có cảm giác như đang đi trên mây thế này."

 

Lục Trác cũng ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng này, ông chưa từng thấy nơi nào như vậy bao giờ.

 

Những người đang xây cầu bên ngoài nghe thấy tiếng trầm trồ thì thấy hài lòng trong bụng. Mẹ ơi, lúc họ mới đến cũng bị dọa cho hết hồn đấy chứ?

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Ngọc nghe thấy tiếng trầm trồ chỉ mỉm cười. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, cô tin rằng qua sự nỗ lực của mọi người, nơi này sẽ càng đẹp hơn nữa.

 

"Gâu gâu." Đang lúc họ còn đang kinh ngạc, tiếng ch.ó sủa từ xa vọng lại gần.

 

Khi con ch.ó đến nơi, họ lại càng hoang mang. Chó thì họ biết, ch.ó Samoyed chứ gì, nhưng cái thứ trên lưng con ch.ó là cái quỷ gì thế kia? Chỉ thấy trên lưng con ch.ó buộc một cái rổ nhỏ, bên trong có một con ch.ó con (thực ra là sói con) đang ngồi. Phía sau cái rổ, một con khỉ đang ngồi trên lưng ch.ó bám vào rổ, con khỉ đó còn vui vẻ vẫy tay với họ, à không, chính xác là vẫy tay với Tô Ngọc, thỉnh thoảng còn nhảy lên nhảy xuống trên lưng ch.ó, trông buồn cười không chịu được.

 

Từ khi Tiểu Tinh Nhi biết đi, Tô Ngọc giao nó cho hai "bảo mẫu" bất đắc dĩ này chăm sóc. Nếu chỉ ở một chỗ thì Tiểu Tinh Nhi còn theo kịp chúng, nhưng hai đứa này lại thích chạy nhảy, mang theo Tiểu Tinh Nhi hơi bất tiện, nên Tô Ngọc buộc luôn cái rổ lên lưng Tiểu Nguyệt Nha. Bình thường đi đâu chúng sẽ bỏ Tiểu Tinh Nhi vào rổ.

 

"Chí chí." Khi sắp đến chỗ Tô Ngọc, Tiểu Kim đột nhiên ôm lấy Tiểu Tinh Nhi nhảy xuống chạy như bay tới. Tiểu Nguyệt Nha thấy thế vừa sủa vừa tăng tốc đuổi theo.

 

"Gâu gâu." Con khỉ c.h.ế.t tiệt kia, trả vợ lại cho ông!

 

"Chí chí." Con ch.ó c.h.ế.t tiệt có giỏi thì tự đến mà cướp này.

 

"Gâu ư." Bé ch.óng mặt quá.

 

Tô Ngọc đỡ trán, hai đứa dở hơi này tuyệt đối không phải của nhà cô. "Tiểu Kim mau thả Tiểu Tinh Nhi xuống."

 

"Chí chí." Tiểu Kim đã lao đến trước mặt Tô Ngọc, đưa Tiểu Tinh Nhi cho cô rồi thoắt cái nhảy từ chân cô lên đầu, sau đó còn không quên làm mặt quỷ với Tiểu Nguyệt Nha. Tiểu Nguyệt Nha đứng dưới đất sủa điên cuồng về phía Tiểu Kim.

 

Tô Ngọc nổi gân xanh trên trán, hít sâu, bình tĩnh, bình tĩnh cái con khỉ khô ấy! "Tất cả trật tự cho chị!"

 

Tức khắc hai con im thin thít. [Thôi xong, chị giận rồi.]

 

"Tiểu Kim, xuống ngay."

 

"Chí chí." Từ từ bò từ đầu Tô Ngọc xuống, cúi đầu đứng cạnh Tiểu Nguyệt Nha.

 

"Về nhà úp mặt vào tường kiểm điểm cho chị." Thật là, một ngày không đ.á.n.h là leo lên đầu lên cổ ngay được.

 

"Ngọc Ngọc, chúng nó không ngoan bằng em." Cho nên Ngọc Ngọc phải thích em nhất nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Đúng rồi, Thỏ Trắng Nhỏ là ngoan nhất."

 

"Chí chí." Đồ mặt dày.

 

"Tiểu Kim..."

 

"Chí chí." [Chạy mau!] Nghe giọng nói âm trầm của Tô Ngọc, Tiểu Kim vội vàng nhảy lên lưng Tiểu Nguyệt Nha chạy biến.

 

"Gâu." [Tại sao tao cũng phải chạy?]

 

"Chí." [Tại vì mày cũng phải úp mặt vào tường chứ sao.]

 

"Xì." [Lũ ngốc.] T.ử Lưu Ly ngẩng đầu lên, liếc nhìn chúng nó một cái.

 

"Gâu ư." Vẫn là chị gái thơm tho mềm mại tốt nhất. Tiểu Tinh Nhi quyết đoán bỏ rơi hai tên dở hơi kia.

 

Tô Ngọc: "..."

 

Mọi người: "..." Đây đúng là khỉ phái đến tấu hài mà.

 

"Ha ha, để mọi người chê cười rồi." Tô Ngọc cảm thấy nuôi hai đứa này mệt tâm thật sự.

 

"Đâu có, đáng yêu lắm mà... Cơ mà đó là khỉ lông vàng à?"

 

"Vâng ạ, là khỉ trong núi này, chỉ là nó khá thân thiện với người." Cái này cô không nói dối, không chỉ Tiểu Kim mà cả bầy khỉ kia, từ hôm chơi với bọn trẻ xong, thỉnh thoảng chúng lại xuống thôn xin rau dưa hoa quả, người lớn trẻ con trong thôn đều rất thích chúng.

 

"Con khỉ này linh tính thật đấy." Còn con ch.ó kia nữa, thật muốn mang về nuôi, tiếc là không phải của mình.

 

"Chúng ta đi tiếp thôi ạ."

 

"Bác Lục, sau này các bác sẽ ở đây, cháu sẽ thuê các thím trong thôn nấu cơm cho các bác." Tô Ngọc đưa họ về nhà mình. Cô đã bàn trước với bà Tôn, trong thời gian xây nhà cô sẽ ở nhờ nhà Thỏ Trắng Nhỏ, cũng tiện chăm sóc bà Tôn luôn, còn đội xây dựng này sẽ ở nhà Tô Ngọc.

 

Về chuyện này, người vui nhất không ai khác chính là Mục Khải Nguyệt. Nghĩ đến việc được ở cùng Ngọc Ngọc, cậu vui đến mức cả đêm không ngủ được, chỉ mong đội xây dựng đến thật nhanh. Nên hôm nay nghe tin họ đến, Mục Khải Nguyệt liền hớn hở đi theo Tô Ngọc ra đón.

 

"Được rồi, giờ đưa chúng tôi đi xem địa hình chút đi."

 

"Vâng, đi theo cháu."

 

Khi đưa họ đến khu thác nước, người trong thôn đang vừa nói cười vừa trồng cây. Theo quy hoạch của Tô Ngọc, cô sẽ trồng đào trên đồng cỏ từ phía trong thôn đến bờ sông, sườn dốc bên kia thác nước thì trồng các loại cây ăn quả khác. Bên kia sông cô định để lại hai bãi cỏ rộng bằng sân bóng rổ, bên ngoài mới trồng đào. Cô định sau khi chuẩn bị xong xuôi sẽ mua ngựa về nuôi.

 

Còn vị trí xây nhà thì chọn ngay chỗ cây đào cổ thụ kia. Cây đào đó tuy là mọc hoang, quả không ngon bằng trong không gian, nhưng cô lại thích nó, đằng nào cũng định làm sân vườn rộng, nên cô khoanh vùng cây đào này vào phạm vi sân nhà mình.

 

"Chà, ở đây lại có thác nước này." Lục Trác tưởng rằng những gì vừa thấy đã vượt quá tưởng tượng rồi, không ngờ ngôi làng nhỏ này lại có nhiều điều bất ngờ đến thế.

 

"Vãi chưởng, làm tôi cũng muốn định cư ở đây luôn rồi."

 

"Chỗ này tốt thật, có núi có nước."

 

"Cô Tô, họ đang làm gì thế?"

 

"Trồng đào đấy ạ. Kia, khu vực quanh cây đào lớn kia dùng để xây nhà ạ." Tô Ngọc vừa đi vừa giới thiệu.

 

"Ừm, chỗ đó được đấy. Cô Tô muốn xây căn nhà thế nào?" Lục Trác có chút kích động. Xây một căn nhà ở nơi đẹp thế này cũng là một thử thách kỹ thuật đấy, về phải tìm hiểu tài liệu, không thể làm hỏng cảnh quan nơi này được.

 

"Ừm... cái này cháu không rành lắm, nhưng cháu nói trước về quy hoạch của cháu, bác hãy phác thảo bản vẽ nhé. Cây đào kia giữ lại cho cháu, cháu muốn một cái sân thật rộng, trong sân đào một cái hồ, bên cạnh hồ xây cho cháu một cái đình nghỉ mát. Mấy thứ này là bắt buộc, còn lại bác xem giúp cháu, dù sao cháu cũng không am hiểu cái này lắm."

 

"Được, tôi sẽ xem xét thêm, rồi về vẽ lại cho cô xem." Nghe Tô Ngọc nói, trong lòng Lục Trác đã hình dung ra một cái khung sơ bộ, chỉ là phải về suy nghĩ kỹ hơn.

 

"Vậy được ạ, cháu đi trước đây, mọi người cứ từ từ xem."

 

"Được, cô Tô đi thong thả."

 

Sau khi Tô Ngọc đi, Lục Trác và mọi người chào hỏi dân làng rồi bắt đầu xem xét địa hình. Nền đất Tô Ngọc giữ lại để xây nhà rất rộng, hơn nữa theo lời cô nói, diện tích sân vườn sau nhà còn lớn hơn nhà ở gấp mấy lần.

 

Lục Trác vỗ vỗ thân cây đào duy nhất kia, nhìn là biết cây này đã nhiều tuổi rồi. Cây không chỉ cao mà dáng còn đẹp, cành lá xum xuê nhìn rất thích mắt, thảo nào cô bé muốn giữ lại.