Cô Tô Tiêu Hành ung dung ngồi ăn đồ ăn ngon trên bàn, bộ dạng “không liên quan đến ông” làm Cô Tô Dực khóc không ra nước mắt, gấp đến độ khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng.
Tô Ngọc cảm thấy có chút buồn cười, nhưng nghĩ đến mỗi nghề có quy tắc riêng, cô cũng không ép tên này nữa, nhỡ phát khóc thì làm sao?
Mục Khải Nguyệt thấy Tô Ngọc cứ nhìn chằm chằm người đàn ông kia, trong lòng chua loét, phồng má đặt bát xuống, đưa tay xoay mặt Tô Ngọc về phía mình: “Ngọc Ngọc nhìn anh này, Nguyệt Nguyệt đẹp.”
Tô Ngọc: “...”
Xoa đầu Thỏ Trắng nhỏ đang xù lông vì ghen, Tô Ngọc cũng không nhìn chằm chằm Cô Tô Dực nữa. Cô nhìn hắn vốn dĩ chỉ muốn xem Cô Tô Dực có nói dối không, nhưng xem tình hình thì đứa nhỏ này khá thật thà, không thể nói cũng sẽ không tùy tiện tìm lý do lừa gạt cô, chỉ là do dự không dám nói mà thôi.
“Tôi cũng không làm khó cậu. Thực ra không cần cậu nói tôi cũng đoán được là ai, chẳng qua muốn xác nhận một chút thôi. Hơn nữa, hiện tại bác Tiêu đều bán cậu cho tôi rồi, cũng coi như là người của tôi, nói cho tôi biết ai muốn g.i.ế.c tôi chẳng phải là việc cậu nên làm sao?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cậu nói xem nhỡ đâu sau này người đó lại tìm sát thủ khác đến, cậu hộ chủ bất lực để tôi bị thương, đến lúc đó truyền ra ngoài cậu còn mặt mũi nào nữa.” Tô Ngọc liếc hắn một cái, thấy biểu cảm hắn có chút buông lỏng lại tiếp tục nói.
“Thế này đi, tôi nói tên người đó ra, cậu chỉ cần nói phải hay không là được. Dù sao cậu cũng chưa nói gì cả, đều là do tôi tự đoán.”
“Được được được...” Cô Tô Dực gật đầu lia lịa. Hắn nghĩ cô chủ nói rất đúng, dù sao hiện tại hắn đều bị trưởng lão nhà mình bán rồi, nói ra cũng là làm tròn chức trách mà thôi, vả lại hắn cũng đâu có nói gì đâu.
Tô Ngọc cười, bắt đầu nói ra suy đoán của mình: “Ừm... Người tôi đắc tội cũng không nhiều, đến mức muốn g.i.ế.c tôi nhất bây giờ sao, là người nhà họ Âu đúng không?”
“Đúng đúng!” Cô Tô Dực gật đầu, vẻ mặt sùng bái nhìn Tô Ngọc. Cô chủ không hổ là cô chủ, thế mà đoán trúng ngay lập tức, thông minh quá đi!
Nhìn bộ dạng vui vẻ gật đầu còn vẻ mặt “cô thật lợi hại” của hắn, Tô Ngọc không nhịn được cạn lời. Nhìn Cô Tô Tiêu Hành có chút nghi hoặc, tên này thật là sát thủ á? Không phải đang đùa cô chứ? Trong ấn tượng của cô, sát thủ chẳng phải đều mặt lạnh tanh sao?
Cô Tô Tiêu Hành cũng có chút cạn lời. Thật ra những người khác trong nhà Cô Tô đều rất bình thường, duy chỉ có tên này, mặt mũi không lạnh lùng cứng rắn như sát thủ thì thôi đi, cố tình tính tình còn đặc biệt ngớ ngẩn. Tuy nói cũng g.i.ế.c qua không ít người, nhưng trên người hắn thật sự không nhìn ra chút sát khí huyết tinh nào.
Nhưng cũng chính vì cái vẻ ngớ ngẩn đáng yêu hiếm có này mà trong tộc bất kể là cùng thế hệ hay thế hệ trước đều thiên vị hắn hơn một chút, cũng rất ít khi để hắn làm nhiệm vụ. Vậy mà lần này không biết xảy ra sự cố gì lại để hắn nhận cái đơn này, chỉ có thể nói là xui xẻo không để đâu cho hết.
“Được rồi, tôi cũng đại khái biết chuyện là thế nào. Hay là cậu cũng ngồi xuống ăn chút gì đi?” Tên này trong lúc nói chuyện với cô mắt cứ liếc trộm đồ ăn trên bàn, bộ dạng thèm thuồng nhìn cũng đáng thương thật.
“Được a được a, cảm ơn cô chủ! Thật ra tôi đói từ sớm rồi, vốn dĩ hôm qua đã không ăn tối, bụng cứ kêu ùng ục mãi.” Cô Tô Dực nhe hàm răng trắng cười, khuôn mặt hơi bánh bao của hắn nhìn như vậy còn khá đáng yêu, hoàn toàn không tưởng tượng nổi kẻ nhìn vô hại thế này lại là một sát thủ.
“Cô chủ, tôi tên là Cô Tô Dực, sau này chính là vệ sĩ của cô.” Cô Tô Dực đỏ mặt, có chút ngượng ngùng nhìn Tô Ngọc một cái rồi cúi đầu, sau đó nhanh ch.óng cầm bát đũa bắt đầu càn quét.
Tô Ngọc có chút cạn lời, bộ dạng này thật sự hoàn toàn không giống sát thủ a.
“Được rồi, ăn cơm trước đi.” Nhìn cái kiểu ăn uống như heo không màng hình tượng của Trần Trường Ca, Tô Ngọc cảm thấy bọn họ nếu không ăn nhanh thì sẽ chẳng còn gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau đó buổi sáng trôi qua trong cảnh một đám người tranh giành đồ ăn. Đã hẹn với Nam Tư Bạch hôm nay đến nhà hắn bàn chuyện, lúc đi Cô Tô Tiêu Hành bảo Cô Tô Dực đi theo bảo vệ. Tô Ngọc cũng không từ chối, T.ử Lưu Ly bận ấp trứng, hắn đi theo cũng tốt, nhỡ có chuyện gì hắn còn có thể bảo vệ Thỏ Trắng nhỏ.
“Chít chít ~” Lúc lên xe vai Tô Ngọc nặng trĩu, hai chú hồ ly béo đã yên vị trên vai cô.
“Hai đứa đi theo làm gì?” Tô Ngọc gãi cằm chúng. Hai chú hồ ly béo vui vẻ vẫy đuôi, cái đuôi lông xù quét qua cổ làm cô nhột muốn cười.
Tô Ngọc túm đuôi chúng xách ngược lên lắc lắc: “Sao thế? Hai tiểu gia hỏa các em cũng muốn đi à?”
“Chít chít...” Tiểu Hồng Tiểu Bạch mở to mắt hồ ly mong chờ nhìn cô, xoay người nhảy lên tay cô ôm lấy cọ cọ nịnh nọt.
“Được thôi! Nhưng quy tắc cũ, phải nghe lời đấy.” Đặt hồ ly béo vào trong xe, Tô Ngọc lại thấy Tròn Tròn và Nữu Nữu ôm năm con thú con đang kêu ngao ngao không ngừng đi tới, cô không nhịn được đỡ trán...
“Ngao ngao...” Vừa đến trước mặt, Tiểu Thổ và Cuồn Cuộn chúng nó liền vội vàng nhảy xuống bám c.h.ặ.t c.h.â.n Tô Ngọc không buông, ngửa đầu nhìn cô với ánh mắt lên án, cứ như cún con bị bỏ rơi vậy.
“Sao các em cũng tới?” Tô Ngọc nhẹ nhàng lắc chân, ngước mắt nhìn Tròn Tròn và Nữu Nữu.
“Ngao ngao...” Hai con gấu trúc chỉ chỉ mấy đứa trên chân cô, rồi buông tay tỏ vẻ chúng nó cũng rất bất lực. Mấy tên nhóc này tay ngắn chân ngắn tự chạy không nhanh nên lôi kéo hai cu li này theo.
“Được rồi, chị có phải đi chơi đâu. Mấy đứa ngoan ngoãn ở nhà, đợi lớn hơn chút nữa, lần sau chị đi chơi sẽ mang theo các em được không?” Xoa đầu từng đứa một, Tô Ngọc xách chúng lên đặt lại vào lòng Tròn Tròn và Nữu Nữu, sau đó trốn như chạy chui vào xe.
“Nhanh nhanh... Lái xe!”
Xe khởi động, năm tiểu gia hỏa trừng đôi mắt tròn xoe nhìn chiếc xe chạy càng lúc càng xa.
“...”
“Ngao ngao...” Cuồn Cuộn tức giận kêu về hướng chiếc xe đi xa, lông trên người dựng đứng cả lên, phồng má tỏ vẻ mình rất không vui.
Nữu Nữu liếc nó một cái, một móng vuốt xách Tiểu Thổ, một con xách Tráng Tráng đang lăn lộn đi về, ánh mắt nhìn Tráng Tráng đầy ghét bỏ. Thật là chiều hư rồi, thôi cứ giao cho Sao Trời huấn luyện vậy.
Tròn Tròn cũng ôm ba cục bông còn lại đuổi theo, cũng may ba đứa trong lòng nó an phận hơn chút.
Thành phố S, nhà họ Nam. Nam Tư Bạch ngồi ưu nhã trên ghế sô pha, ngón tay thon dài bóc vỏ quýt vàng ươm rồi đặt trước mặt ông lão ngồi đối diện.
“Cháu bóc cho ông làm gì, tự ăn đi. Tuy già rồi nhưng chút sức lực này ông vẫn còn. Đúng rồi, thằng nhóc cháu xin nghỉ bao lâu? Hiện tại sức khỏe ông cũng tốt lên rồi, không cần ngày nào cũng canh chừng...” Ông cụ Nam miệng tuy lải nhải bảo không cần Nam Tư Bạch chăm sóc, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại mang theo sự mong chờ ẩn giấu.
Đối mặt với ông nội mình, tuy vẫn là khuôn mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt hắn lại mang theo ánh sáng nhu hòa, khí lạnh quanh người cũng tan đi không ít.