"Thời gian này cháu không có việc gì, có thể ở nhà vài ngày." Hắn không nói là ở nhà bầu bạn với ông, ông nội hắn có chút lòng tự trọng, nói thẳng ra ông chắc chắn sẽ không vui.
Thấy ông nội cố nén vui mừng vì lời nói của mình, trong mắt hắn cũng hiện lên ý cười.
Lúc này quản gia đi vào, nhìn thấy cảnh tượng hòa hợp này thì cười tít mắt. Từ khi bệnh tình của lão gia dần chuyển biến tốt, thiếu gia cũng không còn suốt ngày tỏa ra khí lạnh nữa.
"Lão gia, thiếu gia, cô Tô Ngọc và mọi người đến rồi ạ."
Nam Tư Bạch khựng lại. Không đợi hắn nói gì, trên khuôn mặt già nua của ông cụ Nam đã nở nụ cười thật tươi.
"Đến rồi à? Mau mời vào!" Ông cụ Nam vui vẻ đứng dậy. Mấy người này chính là ân nhân cứu mạng của ông, ông cũng rất thích đám trẻ này.
"Vâng." Quản gia lui ra, chẳng bao lâu đã dẫn nhóm Tô Ngọc và Mục Khải Chiến vào.
"Mấy đứa này cuối cùng cũng chịu đến rồi, ông còn tưởng các cháu quên ông già này rồi chứ." Ông cụ Nam nhìn những người bước vào với vẻ mặt hiền từ.
"Sao có thể ạ, chẳng phải chúng cháu đến rồi đây sao? Ông Nam nhìn khí sắc tốt lắm, sức khỏe chắc đã đỡ nhiều rồi phải không ạ?" Tô Ngọc và Mục Khải Nguyệt mỗi người ôm một con hồ ly sóng vai đi cùng nhau, nghe ông cụ Nam nói liền lễ phép chào hỏi.
Mới qua mấy ngày, ông cụ Nam tuy vẫn gầy nhưng khí sắc trên mặt rõ ràng tốt hơn nhiều, người cũng có tinh thần hơn hẳn.
"Đâu chỉ là đỡ chút, mấy ngày nay ông có thể đứng dậy đi lại ăn uống bình thường, điều mà ông nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Vẫn là nhờ các cháu cả đấy!" Nhắc đến chuyện này ông cũng đầy cảm thán, đồng thời đối với kẻ hạ cổ mình cũng hận thấu xương.
Mấy người Tô Ngọc lần lượt chào hỏi rồi mới ngồi xuống. Trần Trường Ca theo ý Tô Ngọc đi đến bên cạnh ông cụ Nam.
"Lão gia t.ử để cháu xem lại cho ông nhé." Trải qua một loạt thao tác bắt mạch xem sắc mặt...
Trong lúc đó quản gia nhìn chằm chằm vào biểu cảm trên mặt Trần Trường Ca, trong lòng lẩm bẩm cầu khấn cho sức khỏe lão gia bình phục, quả thực đã cầu xin hết các vị thần đông tây kim cổ.
Cơ thể Nam Tư Bạch cũng thoáng căng cứng. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, không ai nói gì, không khí hiện trường có chút kỳ lạ.
"Lão gia t.ử hồi phục rất tốt. Nhưng về phương diện ăn uống thời gian này đừng ăn đồ dầu mỡ mặn quá, ăn nhiều đồ dễ tiêu hóa, còn nữa nhớ thường xuyên ra ngoài đi lại một chút."
Nghe thấy ông cụ không sao, cơ thể Nam Tư Bạch thả lỏng đến mức khó phát hiện, lão quản gia càng là vui vẻ ra mặt, miệng lẩm bẩm như đang cảm tạ thần linh.
"Ông đã bảo không sao mà, cơ thể mình ông còn không rõ à. Cả ngày cứ quản ông cái này không được làm cái kia không được làm." Ông cụ Nam ngoài miệng oán trách cháu trai, nhưng vẻ mặt lại hoàn toàn trái ngược.
Đối với lời nói của ông cụ, Nam Tư Bạch chỉ kiên nhẫn gật đầu, giống như đang đối đãi với một đứa trẻ.
"Chít chít..." Đôi mắt đỏ như hạt châu của Tiểu Hồng trong lòng Mục Khải Nguyệt cứ nhìn theo cái đuôi đung đưa của Tiểu Bạch, nó nằm bò trong lòng Mục Khải Nguyệt bày ra tư thế muốn tấn công.
Tiểu Bạch thì cuộn tròn thành một quả cầu tuyết trắng ngủ ngon lành trên đùi Tô Ngọc. Dù đã ngủ say, cái đuôi vẫn vô thức đung đưa vì thoải mái, điều này khiến Tiểu Hồng đang buồn chán như tìm thấy món đồ chơi, cứ nhìn chằm chằm không dứt.
Vút một cái, Tiểu Hồng không nhịn được lao tới. Một phút sơ sẩy dùng sức quá mạnh lao quá đà, ôm lấy đuôi Tiểu Bạch treo lơ lửng giữa không trung.
Còn Tiểu Bạch vì cú kéo mạnh này mà bị kéo xoay một vòng trên đùi Tô Ngọc, phản ứng nhanh ch.óng túm được áo Tô Ngọc mới không bị rơi xuống. Nhưng sức nặng truyền đến từ cái đuôi khiến nó giật mình xù hết cả lông lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Bạch trừng mắt nhìn về phía đuôi mình, liền thấy Tiểu Hồng đang treo lủng lẳng trên đuôi nó đung đưa giữa không trung, tức khắc không thể nhịn được nữa.
"Chít chít..." Đồ không biết xấu hổ, ông đây đang ngủ chọc gì ngươi hả!
Tiểu Bạch vừa phẫn nộ kêu chít chít với Tiểu Hồng, chân sau dùng sức đạp mạnh vào mặt Tiểu Hồng.
Bịch một cái, vì Tiểu Hồng sống c.h.ế.t bám lấy đuôi Tiểu Bạch không buông nên cả hai cùng rơi xuống đất.
"..."
Cô Tô Dực nhìn chằm chằm hai con hồ ly béo với vẻ mặt si mê. Lúc ở trên xe hắn đã ngứa tay muốn ôm chúng nó rồi, một cục bông mềm mại như vậy chắc chắn sờ thích lắm.
Nhưng hắn ngồi ở hàng ghế sau, cô chủ ở đó hắn lại không dám làm hành động gì quá trớn, chỉ có thể mắt trông mong nhìn. Giờ thấy chúng nó rơi xuống, theo bản năng muốn đưa tay ra đỡ, nhưng động tác của hai tiểu gia hỏa nhanh hơn hắn nhiều.
Chưa đợi hắn đỡ được, hai con hồ ly béo đã kêu chít chít lăn thành một đoàn bắt đầu mày một quyền tao một cước đ.á.n.h nhau.
Người hầu nhà họ Nam nhìn thấy hai tiểu gia hỏa đáng yêu này mắt sáng như sao, hận không thể ôm chúng vào lòng nắn bóp một trận cho đã.
Tô Ngọc túm đuôi hai con tách chúng ra, ngẩng đầu cười xin lỗi với mọi người: "Xin lỗi, thú cưng trong nhà nghịch ngợm quá."
"Không sao, hai con này là giống gì vậy, linh tính quá." Ông cụ Nam cũng nhìn chằm chằm hai con hồ ly béo, vừa rồi nhất cử nhất động của chúng ông đều thấy hết, đặc biệt là biểu cảm phong phú trên mặt, khiến ông cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
"Đây là hai con hồ ly, Tiểu Hồng và Tiểu Bạch." Không trách ông cụ không nhận ra, béo thành quả cầu thế này rồi, trừ đôi tai nhọn và cái miệng còn chút đặc điểm nhận dạng ra thì nhìn qua nếu chúng không động đậy đúng là một quả cầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Đều nói hồ ly tinh ranh, giờ xem ra đúng là... Khụ khụ..." Ông cụ Nam cười ha hả, nhưng ngay sau đó liền ho khan.
Nam Tư Bạch khẽ nhíu mày, đứng dậy đỡ ông cụ: "Ông nội nên đi nghỉ ngơi rồi, hôm nay ngồi cũng đủ lâu rồi."
Ông cụ Nam cũng thực sự có chút mệt mỏi, liền nương theo sức của Nam Tư Bạch đứng lên: "Cũng được, ông đi nghỉ trước đây. Các cháu cứ nói chuyện đi, cháu cũng không cần đỡ ông đâu, ở lại tiếp đãi khách khứa cho tốt."
Quản gia rất có mắt nhìn tiến lên đỡ lấy tay ông cụ Nam đi lên lầu. Nhìn bóng lưng ông cụ khuất hẳn, Nam Tư Bạch mới ngồi xuống.
"Nói đi, muốn đối phó nhà họ Âu thế nào?" Không nói chuyện phiếm nữa, Nam Tư Bạch đi thẳng vào vấn đề chính.
Tô Ngọc hai tay xoa lông Tiểu Hồng Tiểu Bạch, hai tiểu gia hỏa nằm ngửa trên đùi cô, phơi cái bụng mềm mại ra, híp mắt thoải mái hưởng thụ Tô Ngọc mát xa bụng.
"Tôi không muốn để bọn họ c.h.ế.t dễ dàng như vậy. Đã làm nhiều chuyện thương thiên hại lý vì nhà họ Âu như thế, vậy thì để họ tận mắt nhìn thấy nhà họ Âu từng bước sụp đổ đi."
Bọn họ chẳng phải thích cậy thế nhà họ Âu làm càn sao? Vậy thì khiến họ không còn chỗ dựa nào cả. Bất kể là gia tộc hay cá nhân, ai mà chịu được sự chênh lệch to lớn từ trên cao ngã xuống đáy vực, trở thành kẻ trắng tay phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, đặc biệt là đám người mắt cao hơn đầu của nhà họ Âu.
Trong mắt Nam Tư Bạch hiện lên vẻ tán thưởng. Quả thực không thể để đám người đó sống tốt được, hắn còn muốn giữ lại từ từ chơi đùa.
Sự tàn nhẫn trong mắt lóe lên rồi biến mất, hắn nhìn Mục Khải Chiến và Tô Ngọc nhàn nhạt nói: "Tôi hợp tác với các người, nhưng Âu Chấn Thiên và con trai ông ta để tôi xử lý."