Cố Nguyên mặt lạnh tanh cũng có chút kinh ngạc. Tô Ngọc không có thời gian quan tâm họ kinh ngạc hay không, cô kéo khóa ba lô ra. Tiểu Thải vù một cái bay ra lao về phía Dương Lệ, Tiểu Kim cũng bám theo ngay sau đó.
Mọi người còn chưa nhìn rõ là thứ gì đã nghe thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết của Dương Lệ: "Á, cái gì thế này, cút ngay, cút ngay!"
Tô Ngọc đang cầm ba lô khựng lại một chút, rồi điềm nhiên như không kéo khóa lại.
"Mi là cái thá gì, đồ đĩ thõa không biết xấu hổ, dám mắng chị đẹp cao quý tao nhã nhà ta. Trời ơi, trước n.g.ự.c mi là cái gì thế kia, sao lại có hai đống thịt to thế, không sợ rơi xuống à? Lông trên người mi bị Tiểu Kim vặt hết rồi sao, ít thế? Chẳng phải bảo con người đều rất kín đáo sao? Nhìn cái bộ dạng của mụ đàn bà thối này xem, động vật trong rừng còn mặc nhiều hơn mụ." Tiểu Thải đậu trên đầu Dương Lệ dùng móng vuốt bới tung tóc cô ta.
"Chí chí..." [Ai thèm nhổ lông mụ ta, tao còn ghê tay đây này. Phi phi, hôm nay dạy dỗ mụ ta xong về phải tắm mấy lần mới sạch.]
"Đúng đấy, chị ơi về chị chuẩn bị nhiều nước tắm chút nhé, em với con khỉ c.h.ế.t tiệt này đ.á.n.h cho mụ ta ba trăm hiệp đã. Người mụ ta bẩn muốn c.h.ế.t, về bọn em phải tắm rửa." Giọng nói rõ ràng của Tiểu Thải vang lên trong đại sảnh, ai nấy đều kinh ngạc nhìn con vẹt, lúc này chẳng mấy ai còn để ý đến Dương Lệ đang kêu gào t.h.ả.m thiết.
"Không thành vấn đề, kiềm chế chút nhé." Tô Ngọc cười hì hì đáp lại.
Mọi người có mặt ở đó cạn lời. Con vẹt kia mồm mép độc địa thật, đúng là chủ nào tớ nấy.
Tiểu Thải và Tiểu Kim trêu chọc Dương Lệ càng lúc càng hăng. Khóe miệng Cố Nguyên giật giật, cô gái này chê chưa đủ loạn hay sao? Nhưng hắn cũng rất ngạc nhiên khi con vẹt kia có thể nói rõ ràng như vậy, quan trọng là những lời nó nói không chỉ rõ ràng mà còn có tư duy, xem ra con vẹt này thông minh không phải dạng vừa.
"Khụ, vị tiểu thư này, dạy dỗ một chút là được rồi. Tôi cũng đã hiểu qua sự việc, đây đúng là sơ suất của khách sạn chúng tôi, chúng tôi sẽ cho cô một câu trả lời thỏa đáng." Vẻ mặt Cố Nguyên dịu đi đôi chút, nhưng vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Anh tưởng tôi muốn thế à? Tôi vốn định đi rồi, là con điên này tự tìm đến gây sự, tôi cũng không thể đứng yên cho nó đ.á.n.h được. Tiểu Kim, Tiểu Thải về thôi, đừng làm bẩn móng vuốt." Tô Ngọc vỗ tay gọi chúng về.
Tiểu Thải vẫn chưa hả giận, túm thêm một nhúm tóc nữa rồi mới bay về phía Tô Ngọc.
Tiểu Kim kêu chí ch.óe bò lên người Tô Ngọc ôm cổ cô, Tô Ngọc vỗ vỗ lưng nó.
"Con tiện nhân, là mày sai khiến đúng không? Đồ thôn nữ nhà quê không biết xấu hổ, mày biết tao là ai không? Hai con súc sinh kia, tao muốn g.i.ế.c chúng mày!" Dương Lệ đỏ ngầu mắt, dữ tợn nhìn Tô Ngọc. Chưa bao giờ cô ta chật vật như thế này, hơn nữa nhìn thấy Cố Nguyên đứng nói chuyện với Tô Ngọc càng kích thích cô ta. Cô ta giờ chẳng quan tâm có người khác ở đây hay không, chỉ muốn cào nát mặt Tô Ngọc, cho cô chừa thói quyến rũ người khác.
Cố Nguyên sầm mặt, quát bảo vệ: "Còn không mau lôi con điên này đi cho tôi!"
Bảo vệ vội vàng lao tới lôi Dương Lệ đi. Dương Lệ ra sức giãy giụa gào thét ch.ói tai: "Cố Nguyên, sao anh có thể như thế, sao có thể nhìn con tiện nhân kia bắt nạt em? Em thích anh mà, anh phải giúp em báo thù chứ, anh đừng để con hồ ly tinh này lừa!"
Tô Ngọc cạn lời, mạch não người này kỳ lạ thật đấy. Cô đ.á.n.h giá Cố Nguyên. Ừm, lắm tiền lại đẹp trai, quan trọng là trẻ thế này đã lên làm tổng giám đốc, hoặc là phú nhị đại, hoặc là người có năng lực, nhìn kiểu gì cũng thấy tiền đồ vô lượng. Thảo nào có phụ nữ vì hắn mà ghen tuông điên cuồng.
Cố Nguyên không hề d.a.o động, loại phụ nữ này hắn gặp nhiều rồi.
Phải bốn bảo vệ mới ấn được Dương Lệ đang phát điên xuống và lôi đi. Mọi người nhìn mà hả dạ. Khách đến đây ăn không chỉ có giới hào môn quý tộc thành phố S mà còn có cả doanh nhân vừa và nhỏ. Dương Lệ mắt cao hơn đầu, ỷ vào cô ruột là quản lý cấp cao của Tinh Hoàng mà thường xuyên bắt nạt nhân viên không nói, gặp các bà vợ hào môn đến ăn thì nịnh nọt, gặp người có thân phận thấp hơn chút thì hếch mũi lên trời. Hơn nữa cứ thấy cô gái nào xinh đẹp hơn mình là cô ta cho rằng đến quyến rũ Cố Nguyên, động một tí là châm chọc nhục mạ, người ta chưa làm gì thì cô ta đã lôi bà cô ra dọa.
Giờ thấy cô ta gặp quả báo không ai đồng cảm, ngược lại còn hả hê, đủ thấy cô ta làm người thất bại đến mức nào.
"Giám đốc Cố đúng không? Chuyện ở đây các anh tự giải quyết, tôi không muốn lãng phí thời gian, dù sao tôi cũng xả giận xong rồi." Tô Ngọc cúi xuống xách túi rau dưa lên. Cô giờ không định hợp tác với khách sạn lớn nữa, phiền phức, thà hợp tác với mấy quán ăn nhỏ còn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Nguyên cho người lôi Dương Lệ tàn tạ đi, lúc này mới nhìn sang Tô Ngọc: "Cô nương họ gì? Cô tìm tôi có việc gì không?"
"Tôi họ Tô. Còn về việc gì ấy à, vừa nãy thì có, giờ chị đây hết hứng rồi. Tôi đi trước, bye bye." Tô Ngọc vẫy tay chào hắn, quay người đi thẳng ra ngoài.
Cố Nguyên nhìn theo cô thật sâu cho đến khi bóng dáng Tô Ngọc biến mất, lúc này mới quay người lạnh lùng ra lệnh: "Trích xuất camera giám sát, thống kê danh sách những vị khách vừa bỏ đi, ngày mai đến tận nhà xin lỗi. Loại nhân viên phục vụ đó rốt cuộc làm sao mà vào được đây? Đuổi việc ngay cho tôi."
"Vâng." Người quản lý bên cạnh gật đầu lia lịa, trộm lau mồ hôi. Cái con ngu ngốc này rốt cuộc là ai nhét vào, hại c.h.ế.t người ta rồi.
Tô Ngọc ra khỏi khách sạn Tinh Hoàng, để không quá gây chú ý, cô phải dỗ mãi mới nhét được Tiểu Kim đang không tình nguyện vào lại ba lô. Lần này cô không nhắm đến mấy khách sạn lớn nữa, cô muốn tìm một quán ăn tầm trung thử xem sao, cứ từ từ vậy.
"Xin chào quý khách, xin hỏi quý khách đi mấy người ạ?" Cô nhân viên phục vụ thấy Tô Ngọc bước vào liền niềm nở hỏi han. Tô Ngọc thầm gật đầu, đúng là không có so sánh thì không có đau thương mà.
"Cho hỏi ông chủ các cô có ở đây không? Tôi muốn bàn một chuyện làm ăn." Tô Ngọc mỉm cười với cô ấy.
"Vậy mời cô ngồi đây đợi một chút, tôi đi báo với ông chủ ngay ạ."
"Được, làm phiền cô."
"Người đẹp... à nhầm, chị ơi, em đói." Tiểu Thải đậu trên vai Tô Ngọc định gọi là người đẹp, nhưng thấy ánh mắt lườm của Tô Ngọc, nhớ đến lời cảnh cáo nên thức thời đổi giọng.
"Chí chí." [Tiểu Kim cũng đói.] Tiểu Kim thò đầu ra khỏi ba lô sau lưng Tô Ngọc kêu lên.
"Đây, ăn đi, trật tự chút cho tôi." Tô Ngọc lấy ra một quả đào mật cho Tiểu Kim, hai quả nho cho Tiểu Thải. Đừng coi thường hai quả nho này, hàng không gian xuất phẩm mỗi quả to gần bằng quả bóng bàn đấy. Hôm nay lên thành phố hai đứa này cứ đòi đi theo, vốn dĩ đám Tiểu Tinh Nhi cũng muốn đi, nhưng dù sao Tiểu Tinh Nhi cũng là sói, Tô Ngọc sợ xảy ra chuyện nên để nó ở nhà.
Tiểu Nguyệt Nha rối rắm một hồi rồi quyết định ở nhà với Tiểu Tinh Nhi. Nai con thì Tô Ngọc không dám mang, quá phô trương, nên để nó ở nhà với Mục Khải Nguyệt. Vì mục đích hôm nay là bàn chuyện làm ăn nên Tô Ngọc cũng không đưa Mục Khải Nguyệt theo.
Tô Ngọc không đợi lâu lắm, liền thấy cô nhân viên phục vụ dẫn một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ tháo vát đi tới.
Tô Ngọc đứng dậy bắt tay ông ta: "Chào ông, tôi tên là Tô Ngọc."
"Chào cô Tô, tôi là Từ Nguyên Lương. Xin hỏi cô tìm tôi có việc gì?" Từ Nguyên Lương đ.á.n.h giá Tô Ngọc. Cô gái rất xinh đẹp, tuy ăn mặc bình thường nhưng toát lên vẻ sảng khoái thu hút người khác. Không biết cô ấy muốn bàn chuyện làm ăn gì với ông.
"Ông Từ, tôi muốn bàn với ông về một số loại rau dưa..." Tô Ngọc còn chưa nói hết đã bị Từ Nguyên Lương ngắt lời.
"Xin lỗi cô Tô, rau dưa của chúng tôi đều có nhà cung cấp riêng rồi."
Nghe Từ Nguyên Lương nói vậy Tô Ngọc cũng không sốt ruột, bình thản nói: "Ông Từ đừng vội từ chối, hôm nay tôi có mang theo một ít hàng mẫu, ông có thể thử trước, nếu không hài lòng, tôi sẽ đi ngay lập tức."
Từ Nguyên Lương nhướng mày, cô gái này có vẻ rất tự tin vào rau dưa của mình: "Được thôi, vậy tôi sẽ thử trước." Nói rồi gọi người mang rau của Tô Ngọc vào bếp.