Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 50:



Dưới gốc cây Ngọc Linh Quả, ông Mạc khiêng chiếc ghế bập bênh tinh xảo làm bằng gỗ sưa ra nằm nhàn nhã, hít thở không khí buổi sớm trong lành hơi se lạnh, sảng khoái vô cùng. Thuận tay bưng chén trà xanh thơm ngát trên chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh lên nhấp một ngụm: "Phù, thật là thoải mái, tiếc là không mang bàn cờ theo." Ông đứng dậy đặt chén trà xuống, chắp tay sau lưng bắt đầu đi dạo.

 

Ông thích nhất là khóm trúc tím và cây lan biến dị kia. Hừ, nhắc đến cái này ông lại thấy bực mình. Ông dám cá là thằng cháu trời đ.á.n.h nhà ông chắc chắn đã nhìn thấy từ sớm rồi mà không nói cho ông biết, hại ông hôm nay mới biết đến những bảo bối này.

 

Mắt ông Mạc sáng rực nhìn trúc tím và lan biến dị, bàn tay nhăn nheo cẩn thận sờ cái này một chút lại vuốt cái kia một chút, miệng không ngớt lời trầm trồ khen ngợi: "Còn xây lại nhà cửa làm gì nữa, ta quyết định rồi, từ hôm nay trở đi ta sẽ ở đây luôn."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

T.ử Lưu Ly dựng cái thân rắn xinh đẹp trên ngọn trúc tím, từ trên cao nhìn xuống ông già đang vuốt ve nhà mình thè lưỡi rắn, đôi mắt hồng ngọc lóe lên vẻ bất đắc dĩ. Nó cảm thấy sau này mình e là khó mà được yên ổn.

 

Tô Ngọc đi vào sân, nhìn chiếc ghế bập bênh trống không, nhấc chân đi về phía cây lan biến dị. Không cần đoán cũng biết ông Mạc chắc chắn chạy sang bên đó rồi.

 

"Chí chí." Hai con hồ ly mập mạp một đỏ một trắng đang ngậm Quả Thú trong miệng. Quả này to bằng nắm tay trẻ con, vỏ đen bóng như hắc diệu thạch, lại còn rất cứng, dùng răng c.ắ.n không vỡ nổi. Nhưng đây lại là món ăn yêu thích nhất của mấy con vật trong nhà, trừ cá thủy tinh ra. Răng bọn này tốt không phải dạng vừa, đến Tiểu Nhu Mễ cũng có thể gặm từng miếng nhỏ. Mỗi lần nhìn Tiểu Nhu Mễ mềm mại ôm quả Thú cứng ngắc gặm rôm rốp, Tô Ngọc đều thấy ê răng thay.

 

Đây là loại quả Tô Ngọc vô tình tìm thấy trong góc nhà kho không gian. Lúc đó hộp đựng hạt giống này chẳng ghi gì cả, cô còn tưởng người thu thập quên mất. Nhưng đợi đến khi trồng ra quả, cầm quả cứng ngắc trên tay cô mới nghĩ, e là người đó thấy thứ này không ăn được nên mới vứt lăn lóc ở góc nhà.

 

Phải nói là cô đoán trúng phóc. Người thu thập hạt giống này là chủ nhân đời trước nữa của chiếc vòng không gian này. Ông ta vốn dĩ nhìn thấy mấy con thú trong rừng sâu tranh giành quả này, tưởng là đồ tốt gì, vất vả lắm mới cướp được mấy hạt từ miệng thú mang về trồng trong không gian. Đợi cây lớn ra quả mới phát hiện quả này cứng như đá không ăn được, suýt chút nữa gãy cả răng. Tức quá ông ta c.h.ặ.t phăng cái cây đi, mấy hạt giống còn sót lại bị ném trong phòng rồi quên bẵng.

 

Mãi đến khi Tô Ngọc vô tình phát hiện ra, chúng mới được nhìn thấy ánh mặt trời lần nữa. Sau khi phát hiện ra loại quả này có sức hấp dẫn rất lớn đối với động vật nhà mình, hơn nữa chúng còn thích ăn vô cùng, cô bèn đặt tên cho nó là Quả Thú.

 

Tô Ngọc cúi xuống bế hai con hồ ly béo lên, dụi mặt vào bộ lông mềm mại của chúng. Lông xù mềm mượt cộng thêm cái thân hình mũm mĩm, cảm giác thoải mái không gì bằng.

 

"Chí chí." Tiểu Hồng và Tiểu Bạch bị ép vào nhau, dùng đệm thịt hoa mai nhỏ xíu đẩy tay Tô Ngọc, cố gắng thoát khỏi vòng tay cô.

 

"Tiểu Hồng Tiểu Bạch, hai đứa nên giảm béo đi, nhìn cái thân hình này xem, sắp thành quả bóng rồi đấy." Tô Ngọc nhéo nhéo đống thịt mềm trên người chúng. Tuy động vật nhỏ béo chút thì đáng yêu thật, nhưng cứ thế này mãi thì có đi nổi nữa không?

 

Thực tế chứng minh lo lắng của cô là thừa. Vừa nghe thấy phải giảm béo, nghĩ đến con vẹt béo ngày nào cũng bị chị chủ bắt chạy bộ khổ sở, hai đứa lập tức giãy thoát khỏi tay Tô Ngọc một cách điêu luyện, vèo một cái kêu chí ch.óe chạy mất dạng. Tốc độ đó hoàn toàn trái ngược với thân hình của chúng.

 

"Chậc chậc, chạy nhanh thật đấy, mình đáng sợ thế sao?" Tô Ngọc sờ mũi, bất đắc dĩ nhún vai. Cùng lắm là bắt chúng chạy vài vòng thôi mà. Nhưng nể tình hai đứa tuy béo mà chạy nhanh, thôi tha cho chúng lần này vậy. Ừm, đợi thêm thời gian nữa nhất định phải bắt giảm béo, không thì lớn lên không tìm được vợ thì sao.

 

Chưa chạy được bao xa, hai con hồ ly đồng thời rùng mình, thân hình tròn vo run rẩy, cảnh giác nhìn quanh. Thấy không có gì nguy hiểm lại tiếp tục cắm đầu ăn, hoàn toàn không biết mình đã bị ai đó đưa vào danh sách đen.

 

"Ông ơi, ông cứ nhìn thế này mà no được à? Không ăn cơm sao?" Tô Ngọc kéo ông Mạc đang say sưa ngắm nghía hoa lan, miệng lẩm bẩm không ngớt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông Mạc trợn mắt, tức giận quát: "Cháu thì biết cái gì? Thật là, mấy bảo bối này vào tay cháu đúng là phí phạm của trời. Nhìn xem nhìn xem, cháu trồng kiểu gì thế này, hai cây này sắp dính vào nhau rồi, không biết thế này sẽ tranh giành chất dinh dưỡng của nhau à? Còn nữa, cháu bố trí kiểu gì thế, chẳng có bố cục gì cả. Uổng công nước tốt đất tốt, cháu cũng may mắn mới nuôi sống được chúng nó đấy..."

 

Tô Ngọc ngượng ngùng đứng nghe ông thuyết giáo. Cô có hiểu gì đâu? Ai biết trồng hoa còn lắm quy tắc thế này, dù sao có nước không gian tưới cô cũng chẳng lo c.h.ế.t cây. Giờ nghe ông cụ nói vậy, hình như... đúng là hơi tùy tiện thật!

 

Thấy ông cụ dừng lại lấy hơi, Tô Ngọc vội tiến lên bóp vai cho ông, mồm mép lanh lợi xin tha: "Thôi mà ông Mạc, cháu không hiểu biết nên mới thế. Cháu học quản lý mà, biết gì về hoa cỏ đâu. Với lại, giờ có ông đến rồi, ông xem ông thích chúng nó thế kia, vậy sau này cháu giao hết cho ông nhé. Ông cứ tùy ý xử lý, muốn làm thế nào thì làm. Cháu tin là qua tay ông, chúng nó chắc chắn sẽ càng đẹp hơn, ông thấy đúng không ạ?" Nói xong còn tinh nghịch nháy mắt.

 

Ông Mạc lúc này mới nguôi giận đôi chút: "Hừ, đừng tưởng nịnh nọt ta là xong chuyện. Lát nữa ăn cơm xong không được đi đâu cả, ở lại giúp ta một tay, ta phải dọn dẹp lại chỗ này."

 

"Vâng vâng vâng, nghe lời ông hết ạ." Tô Ngọc lén thở phào nhẹ nhõm. Mẹ ơi, đừng nhìn ông cụ lớn tuổi mà coi thường, giọng mắng người vẫn còn khỏe lắm đấy.

 

Cuối cùng cũng kéo được ông cụ về ăn cơm. Trên bàn ăn, Tô Ngọc gắp một miếng cá đã nhặt sạch xương vào bát Mục Khải Nguyệt, đột nhiên nhớ ra điều gì, nhìn Mạc Vân Khuynh đang tao nhã ăn cơm: "Anh Vân Khuynh, anh có biết ở đâu bán ngựa không?"

 

Tay gắp thức ăn của Mạc Vân Khuynh khựng lại, đặt bát xuống nhìn cô với vẻ hơi ngạc nhiên: "Cô muốn nuôi ngựa à?"

 

"Ừm ừm." Tô Ngọc ngậm đầy thức ăn trong miệng, trả lời không rõ tiếng.

 

Lý Tiểu Huyên tỏ ra phấn khích: "Nuôi ngựa hay đấy! Tiểu Ngọc Ngọc, đến lúc đó cậu phải cho tớ cưỡi nhé, nghĩ đến cảnh phi ngựa nước đại, cảm giác đó tuyệt vời biết bao."

 

Tô Ngọc lườm cô nàng một cái: "Chuyện còn chưa đâu vào đâu, cậu đã bắt đầu mơ mộng rồi à?"

 

"Ôi dào, đừng để ý tiểu tiết, chị đây ủng hộ cậu. Mà nói chứ nuôi ngựa tốn công lắm đấy, phải thường xuyên chải lông cho nó này, còn phải có đủ cỏ khô nữa. Nhưng cái này hình như không cần lo. Hay là tớ ở lại giúp cậu nhé? Nhìn xem cậu nuôi bao nhiêu miệng ăn thế này, mệt lắm đúng không! Tớ giúp cậu một tay nhé." Lý Tiểu Huyên cơm cũng không ăn nữa, chạy ra sau lưng Tô Ngọc ân cần bóp vai cho cô.

 

Tô Ngọc đúng lúc làm ra vẻ mặt hưởng thụ dựa vào lưng ghế nheo mắt: "Không thành vấn đề, chỉ cần cậu thuyết phục được anh trai cậu, tớ hoàn toàn đồng ý."

 

"Cái đó, chúng ta thương lượng chút đi, các cậu khuyên anh tớ giúp tớ với, được không mà Ngọc Ngọc ~ Tiểu Ngọc Ngọc ~" Lý Tiểu Huyên ăn vạ ôm cánh tay Tô Ngọc lắc lắc làm nũng.

 

"Được rồi được rồi, cậu đừng có ở đây mà diễn trò nữa, lớn đầu rồi mà không biết xấu hổ, còn làm nũng. Cậu tưởng cậu là Thỏ Trắng Nhỏ nhà tớ chắc?" Tô Ngọc rút tay ra, dùng ngón trỏ đẩy trán cô nàng.

 

Lý Tiểu Huyên lập tức bi phẫn, nghiêng đầu tránh ngón tay cô: "Được lắm cái đồ mê trai bỏ bạn, giờ bắt đầu chê bai tớ rồi đúng không? Nói cho cậu biết, muộn rồi, việc này cậu bắt buộc phải làm cho trẫm, nếu không đại hình hầu hạ." Nói rồi còn làm bộ nghiêm mặt phất tay áo, tiếc là tay áo cô ngắn quá, người lại tưng t.ửng, hoàn toàn không diễn ra được cái vẻ uy nghiêm khí phái.

 

Cao Uyển Tình che miệng cười trộm, đúng lúc lên tiếng cắt ngang màn diễn sâu thất bại của ai đó: "Được rồi, bọn tớ sẽ thương lượng với anh trai cậu. Thực ra cậu có thể viết một bản kế hoạch hoặc suy nghĩ xem nên phát triển ngành nghề gì ở đây. Nơi này có triển vọng phát triển rất tốt, như vậy anh trai cậu chắc sẽ không từ chối đâu. Dù sao với cái trình độ chuyên ngành gà mờ của cậu, anh cậu chắc cũng chẳng mong đợi cậu làm được đại sự gì ở công ty anh ấy đâu. Nếu cậu có thể phát triển ở đây, có lẽ anh ấy càng vui lòng nhìn thấy đấy."