Nghe Cao Uyển Tình phân tích, mắt Lý Tiểu Huyên càng lúc càng sáng, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Cách này được đấy, nói mau đi, tớ nên làm gì, mau giúp tớ nghĩ ý tưởng với."
Cao Uyển Tình không nhịn được trợn mắt: "Cái này cậu phải tự nghĩ chứ, tốt nhất là dựa vào sở thích của cậu." Nói đến đây cô không nhịn được đ.á.n.h giá Lý Tiểu Huyên: "Mà nói chứ sở thích của cậu ngoài ăn, ngủ, chơi ra thì còn gì nữa không?"
Lý Tiểu Huyên che miệng cười khúc khích, giả vờ e thẹn làm động tác tay hoa lan vẫy vẫy về phía Cao Uyển Tình: "Ái chà, đừng khen nô gia như thế chứ, nô gia biết lý tưởng của mình vĩ đại nhường nào mà."
"Ọe." Tô Ngọc vỗ n.g.ự.c giả vờ buồn nôn.
"Ngọc Ngọc ~ khó chịu à?" Mục Khải Nguyệt buông bát đũa, vỗ nhẹ lưng Tô Ngọc, lo lắng nhìn cô.
Tô Ngọc cảm động hết sức, vẫn là Thỏ Trắng Nhỏ nhà cô tốt nhất. Nhìn xem, ngoan ngoãn, hiểu chuyện lại còn trong mắt chỉ có mình cô, tìm đâu ra người đàn ông như thế chứ.
Lý Tiểu Huyên ném cho một ánh mắt sắc lẹm, thấy tên ngốc kia lo lắng sốt vó thì ghen tị ra mặt, nói giọng chua loét: "Ha hả, đồ mặt dày, mới có mấy ngày mà đã có bầu rồi à?"
"Phụt ~" Mạc Vân Khuynh đang uống trà, nghe câu nói kinh dị này không nhịn được, vốn định quay đi nhưng không kịp, phun thẳng vào mặt Lý Tiểu Huyên.
Lý Tiểu Huyên ngơ ngác với khuôn mặt đầy nước trà, không thể tin nổi nhìn Mạc Vân Khuynh, như thể đang nói "sao anh có thể đối xử với tôi như vậy".
Mạc Vân Khuynh vội vàng rút khăn giấy lau nước cho cô vừa xin lỗi: "Xin... xin lỗi, tôi không cố ý, lời cô nói làm tôi thực sự không nhịn được..." Nói đến đây anh lại muốn cười, vai run run, đôi mắt trong veo tràn đầy ý cười.
Ông Mạc cũng giật giật khóe miệng, lắc đầu bưng chén rượu lên nhấp một ngụm nhỏ. Người trẻ tuổi bây giờ thật là cái gì cũng dám nói, đâu như thời của họ, nắm tay cái thôi cũng đỏ mặt. Già rồi già rồi, không theo kịp thời đại của đám trẻ này nữa.
"Phụt ha ha ha ha..." Tô Ngọc và Cao Uyển Tình nhìn bộ dạng của Lý Tiểu Huyên không nhịn được cười phá lên.
"Cười cái gì mà cười, hừ!" Lý Tiểu Huyên hung hăng rút khăn giấy lau mặt, trừng mắt lườm hai người một cái.
Mục Khải Nguyệt nghiêng đầu, nhìn Ngọc Ngọc rồi lại nhìn người mặt đầy nước kia, nghi hoặc nhìn Tô Ngọc muốn biết tại sao cô lại vui vẻ thế. Nghĩ không ra thì cứ nhìn Tô Ngọc cười theo, dù sao chỉ cần Ngọc Ngọc vui là cậu vui.
Mọi người ăn xong bữa sáng trong không khí vui vẻ. Về chuyện con ngựa, Mạc Vân Khuynh cũng tỏ ý sẽ giúp đỡ, thế là Tô Ngọc không cần lo lắng việc này nữa, dù sao quan hệ của anh rộng, chuyện này hoàn toàn không thành vấn đề.
Theo yêu cầu của ông Mạc, ăn cơm xong, Tô Ngọc đau khổ vác cuốc đi theo sau ông ra sân vườn. Đương nhiên, "một mình vui không bằng mọi người cùng vui", cô tóm luôn hai cô bạn thân đi cùng chịu khổ.
"Này này, nhẹ tay chút, cẩn thận vào, con gái con lứa mà sao tay chân mạnh bạo thế." Ông Mạc bưng chén trà, đi đi lại lại chỉ huy các cô trồng trọt, cả sân vườn vang vọng giọng nói đầy nội lực của ông.
"Biết rồi ạ, người ta vốn dĩ đã rất cẩn thận rồi mà. Thật là, một bông hoa còn kiều khí hơn cả người. Cháu là con gái chân yếu tay mềm, sao ông nỡ hung dữ với cháu thế, huhu..." Lý Tiểu Huyên đáp lại một tiếng rồi thì thầm vào tai Tô Ngọc, câu sau cô nàng cũng không dám nói to, sợ lại bị càm ràm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngọc xoa xoa cánh tay, nhìn cô nàng với vẻ mặt hoài nghi: "Cậu mà là con gái chân yếu tay mềm á? Đùa kiểu quốc tế gì thế này?"
"Cậu..." Lý Tiểu Huyên nghiến răng, giơ tay định đ.á.n.h cô một cái.
"Đằng kia, làm gì đấy! Nghiêm túc chút đi!" Ông Mạc thấy Lý Tiểu Huyên lại lười biếng, gầm lên một tiếng như hổ gầm.
Lý Tiểu Huyên cứng đờ người, miễn cưỡng bỏ tay xuống, bĩu môi đáp "vâng", còn không quên lườm Tô Ngọc một cái, lầm bầm: "Hung cái gì mà hung, cứ như chủ thầu không bằng."
"Phụt ~" Mạc Vân Khuynh đi tới vừa vặn nghe thấy câu này, không nhịn được bật cười. Lần đầu tiên anh nghe thấy có người hình dung ông nội mình như vậy đấy, nhưng mà cũng khá hình tượng.
Lý Tiểu Huyên thấy cháu trai ông cụ đến, hiếm khi đỏ mặt ngượng ngùng: "Cái đó... tôi đâu có nói xấu ông Mạc đâu ạ."
Mạc Vân Khuynh thấy bộ dạng này của cô nảy sinh ý định trêu chọc, cố ý nghiêm mặt: "Nhưng tôi nghe thấy hết rồi, đang định mách ông nội đây." Nói rồi giơ tay lên định gọi.
Lý Tiểu Huyên hành động nhanh hơn não, một tay kéo tay anh xuống, tay kia bịt miệng anh lại: "Đừng mà soái ca, thương lượng chút đi." Hoảng loạn nhìn về phía ông cụ, may mà ông đang xem trúc tím, không để ý bên này, quay đầu lại thì giật mình.
Hóa ra vì để bịt miệng Mạc Vân Khuynh, hai người đứng rất gần nhau, hơn nữa trong lúc cấp bách cô thế mà lại ôm lấy cánh tay người ta. Vừa rồi hoảng quá không để ý, giờ phản ứng lại tư thế này có chút ám muội.
Mặt Lý Tiểu Huyên đỏ bừng lên như quả gấc, ngượng ngùng buông tay ra. Buông tay bịt miệng anh ra mới phát hiện tay mình dính đầy bùn đất, trên mặt Mạc Vân Khuynh in hằn một dấu tay nhỏ xinh hoàn hảo. Lần này Lý Tiểu Huyên chỉ hận không có cái lỗ nẻ nào chui xuống.
"Xin... xin lỗi, tôi không cố ý." Lý Tiểu Huyên cúi đầu lí nhí nói. Cô xấu hổ đến mức không dám nhìn mặt anh, đương nhiên cũng bỏ lỡ cảnh Mạc Vân Khuynh hai má ửng hồng, tai đỏ lên. Nhưng Tô Ngọc thì nhìn thấy hết, từ lúc họ ôm nhau cô đã nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Mạc Vân Khuynh ngượng ngùng ho một tiếng cố trấn tĩnh: "Không sao, tôi đi rửa mặt trước đã." Nói xong đứng dậy bước đi hơi vội vàng.
Lúc này Lý Tiểu Huyên mới ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng Mạc Vân Khuynh đi xa không hiểu sao trong lòng có chút hụt hẫng. Nhưng nghĩ đến mùi hương sạch sẽ sảng khoái trên người anh lúc nãy, sắc mặt vốn định trở lại bình thường lại đỏ bừng lên. Cô vội lắc đầu, vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, vỗ được một nửa đột nhiên dừng lại nhìn tay mình kêu lên t.h.ả.m thiết: "Á! Quên mất tay còn dính bùn!"
Tô Ngọc nhìn cô đầy chế giễu: "Ái chà, xem ai đó mặt mày phơi phới kìa, động lòng xuân rồi hả?"
Lý Tiểu Huyên phì cười: "Ha hả, phải thì sao nào? Chẳng lẽ ai đó chỉ cho phép quan đốt lửa không cho dân thắp đèn à?" Nói rồi còn nhướng mày nhìn về phía Mục Khải Nguyệt.
"Xì, tớ cần gì phải động lòng xuân? Thỏ Trắng Nhỏ nhà tớ luôn ở bên cạnh tớ, tớ đi đâu anh ấy đi đó, điển hình của vợ hiền dâu thảo đấy nhé, đừng có mà ghen tị. Bye bye cô nương, cứ từ từ ở đây mà động lòng xuân đi, tớ đi chơi với Thỏ Trắng Nhỏ nhà tớ đây." Nói xong lon ton chạy đến bên cạnh Mục Khải Nguyệt tình cảm, khiến Lý Tiểu Huyên nhìn mà ghê răng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Về chuyện của Lý Tiểu Huyên và Mạc Vân Khuynh, thực ra cô thấy cũng khá đẹp đôi. Mạc Vân Khuynh tuy nhìn ôn hòa nhưng cô luôn cảm thấy anh thiếu chút hơi người, dường như chẳng thiết tha gì với mọi việc, thậm chí nhìn kỹ còn thấy có chút xa cách nhàn nhạt. Có lẽ do gia thế, nụ cười ôn hòa thường ngày của anh giống như một chiếc mặt nạ. Đương nhiên không phải anh không ôn hòa, khí chất quanh người anh không lừa được ai, chỉ là nụ cười khi đối nhân xử thế của anh quá hoàn hảo nên hơi công thức hóa.
Còn Lý Tiểu Huyên tính tình nhiệt tình lại hồn nhiên, tính cách như vậy rất dễ hòa đồng với mọi người, đối với Mạc Vân Khuynh mà nói giống như t.h.u.ố.c điều hòa vậy. Dù sao theo Tô Ngọc thấy, khi Mạc Vân Khuynh ở bên Lý Tiểu Huyên, nụ cười cũng chân thật hơn nhiều. Nếu hai người thực sự có thể đến với nhau thì đương nhiên cô rất vui mừng.