Ông Mạc đi kiểm tra công việc một vòng, lại chạy về ghế bập bênh thảnh thơi uống trà.
Tròn Tròn ôm cây trúc gặm, nghe thấy tiếng động bên này liền lăn tới. Cái đầu to tròn của nó nghi hoặc nhìn họ một lúc, tay cầm cây trúc gặm rôm rốp. Vốn dĩ nó định đi xem chị chủ làm gì, nhưng nhìn bụi trúc tím và hoa lan cách đó không xa, nó lại không dám qua. Chỗ đó là khu vực cấm địa chị chủ đã ra lệnh rõ ràng, không được bén mảng tới. Hơn nữa còn có tên T.ử Lưu Ly đáng sợ ở đó, dù có thèm thuồng mấy cây trúc tím kia đến đâu cũng không dám qua. Nghĩ đến đây nó có chút oán thán, nhưng may mà giờ có Quả Thú, lúc nào thèm trúc tím thì cứ nhìn chằm chằm trúc tím mà gặm Quả Thú cho đỡ thèm.
Lý Tiểu Huyên buông đồ trong tay chạy tới ôm chầm lấy Tròn Tròn cọ lấy cọ để. Gấu trúc nhà Tiểu Ngọc Ngọc không bẩn thỉu như gấu trúc hoang dã trên TV, ngược lại vì ở lâu trong rừng trúc nên người nó có mùi trúc thơm ngát, hơi giống mùi trên người Mạc Vân Khuynh... Phi phi, nghĩ đi đâu thế Lý Tiểu Huyên, mau dừng ngay tư tưởng bay bổng lại.
Hơn nữa cô nghe nói lông gấu trúc cứng lắm, nhưng lông Tròn Tròn lại mềm oặt, ôm thích tay vô cùng, cô chẳng nỡ buông ra. Lấy từ trong túi áo ra một quả Quả Thú, đây là Tiểu Ngọc Ngọc mách nước cho cô, muốn lấy lòng đám thú cưng nhà cô ấy thì Quả Thú là bảo bối không thể thiếu, nên cô chuẩn bị sẵn mấy quả trong túi để lúc nào cũng có thể dụ dỗ chúng.
Quả nhiên Tròn Tròn nhìn thấy Quả Thú trong tay Lý Tiểu Huyên mắt sáng lên, vứt luôn cành trúc trong tay, cái đầu xù lông cứ dướn về phía lòng Lý Tiểu Huyên, móng vuốt cũng không chịu ngồi yên. Khổ nỗi thân hình nó quá khổ, sơ ý một cái đè Lý Tiểu Huyên ngã lăn ra đất.
"Này này, Tròn Tròn em đừng manh động, cho em này." Lý Tiểu Huyên tuy rất thích vẻ mập mạp của Tròn Tròn, nhưng bị cả đống thịt đè lên thế này thật sự chịu không nổi, vội vàng đưa Quả Thú cho nó. Tròn Tròn lúc này mới chịu ngồi dậy, ném Quả Thú vào miệng ăn ngon lành.
Haizz, làm gấu trúc chẳng dễ dàng gì. Cây Quả Thú cao quá, nó lại béo quá không leo nổi, chỉ có thể đứng nhìn mà thèm, nói ra đúng là cả một bầu trời nước mắt. Mỗi lần thấy lũ hồ ly, khỉ con leo thoăn thoắt lên cây muốn ăn lúc nào thì ăn, nó chỉ biết đứng dưới gốc cây than thở, bi thương không để đâu cho hết. Chỉ còn cách làm nũng bán manh xin chị chủ lấy một lần thật nhiều để dành ăn dần, huhu nó có dễ dàng gì đâu.
Ăn xong một quả, nó lại nhìn cô gái trước mặt đầy mong chờ, quyết định tung ra tuyệt chiêu: bán manh. Thế là Lý Tiểu Huyên nhìn thấy Tròn Tròn ôm đầu lăn ba vòng trên đất, sau đó ngẩng đầu nhìn cô với vẻ mặt đáng thương vô cùng.
Lý Tiểu Huyên bị chọc trúng tim đen, mắt b.ắ.n ra hình trái tim nhìn Tròn Tròn, tiến lên véo tai nó nắn bóp không ngừng, sau đó lại lấy ra một quả Quả Thú đút cho nó. Ăn đến quả thứ hai thứ ba thì Tròn Tròn không ăn nữa. Năng lượng trong Quả Thú rất nhiều, với kích thước như nó một ngày bảy tám quả là đủ rồi, ăn nhiều ngược lại không tốt. Nó cũng biết điểm dừng, sáng nay mới ăn mấy quả, giờ không ăn nổi nữa.
Lý Tiểu Huyên thấy nó không ăn thì thôi không đút nữa. Cô nhớ Tiểu Ngọc Ngọc từng nói loại quả này chúng nó không được ăn quá nhiều, khi cho ăn mà chúng không ăn nữa nghĩa là đã no rồi.
Chơi với Tròn Tròn thêm một lúc cô mới luyến tiếc đi làm việc của mình. Tròn Tròn thấy ở đây không có việc gì làm, lại thấy đằng xa có một con người nằm trên cái vật gì đó lắc lư, tay còn cầm cái gì đó ăn.
Tính tò mò nổi lên, nó lại lăn sang chỗ ông Mạc. Ông Mạc nhìn cục thịt tròn vo lăn đến, cười tít mắt xoa cái đầu xù của nó: "Tròn Tròn à, cháu đến chơi với ông già này sao?"
Đối với quốc bảo Tròn Tròn, ông vẫn rất thích. Nhìn cái vẻ mập mạp này xem, ai mà không yêu cho được, quan trọng là còn thông minh nữa.
"Gâu gâu." Tròn Tròn kêu vài tiếng, lại chỉ chỉ chén trà ông Mạc đang cầm.
"Muốn uống cái này à?" Ông Mạc nhìn Tròn Tròn lắc lắc chén trà trong tay.
"Gâu gâu." Tròn Tròn gật đầu.
"Được, nhưng chén này không được, để ông rót cho cháu chén khác." Nói rồi đứng dậy lấy cái chén khác rót trà cho Tròn Tròn. Đợi ông rót trà xong quay lại thì dở khóc dở cười phát hiện Tròn Tròn đã bắt chước ông nằm ngửa trên ghế bập bênh. Cũng may cái ghế đủ to, nhưng dù vậy nó vẫn miễn cưỡng kẹt cứng trong lòng ghế, quan trọng là còn lộ ra vẻ mặt hưởng thụ. Đừng hỏi ông làm sao nhìn ra, ông biết là được.
Tròn Tròn thấy con người kia bưng trà nhìn sang, lập tức vươn móng vuốt đón lấy chén trà bé xíu, dưới ánh mắt của ông Mạc mặt dày mày dạn hoàn toàn không có ý định đứng dậy.
Nó ôm chén trà nghiên cứu một lát, sau đó thè lưỡi l.i.ế.m mặt nước trà, chép chép miệng, hình như cũng không tệ, thế là bưng chén trà uống một ngụm hết sạch. Nhìn cảnh này da mặt ông Mạc giật giật liên hồi, may mà trà này chỉ âm ấm, chứ uống kiểu đó không bỏng c.h.ế.t nó mới lạ.
Ông thực sự xót ruột muốn c.h.ế.t. Cái tên vô lễ này, cướp ghế thì thôi đi, trà ngon thế mà nó cứ thế đổ tọt vào mồm. Quả nhiên ông không nên mong đợi gấu trúc biết thưởng thức trà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mắt thấy nó lại nhăm nhe bình trà còn lại, ông Mạc nhanh tay lẹ mắt ôm bình trà giấu đi. Tròn Tròn thấy không còn thứ nước uống cũng tàm tạm kia nữa thì hơi thất vọng, nhưng nó cũng không để ý lắm, nằm trên ghế bập bênh bắt đầu lắc lư, càng chơi càng hăng.
Ông Mạc thấy nó hoàn toàn không có ý định xuống, đành phải gọi cháu trai lấy cái ghế bập bênh khác tới.
Nhóm Lý Tiểu Huyên ở xa nhìn mà nín cười. Lần đầu tiên thấy ông cụ lộ ra biểu cảm uất ức như vậy, các cô không nhịn được mà like cho gấu trúc Tròn Tròn một cái. Nhưng nhìn cái dáng vẻ nằm trên ghế bập bênh như ông tướng của nó cũng gợi đòn phết. Tô Ngọc lấy điện thoại chụp lại cảnh này. Gần đây cô mê chụp ảnh quay video cho đám thú cưng, ghi lại những khoảnh khắc hài hước ấm áp này, biết đâu sau này xem lại sẽ rất có giá trị kỷ niệm.
Lý Tiểu Huyên cũng lấy điện thoại chụp một tấm, sau đó đăng lên mạng. Mấy ngày nay nhờ chụp ảnh quay video đám thú cưng nhà Tiểu Ngọc Ngọc mà lượng người theo dõi trên Weibo của cô đã tăng lên hơn hai vạn, nên bức ảnh này vừa đăng lên lập tức có người bình luận.
"Ha ha ha... Con gấu trúc này bá đạo quá, cái tư thế này đúng là không ai bằng."
"Nói thật đây có phải gấu trúc không đấy? Thành tinh rồi à?"
"Đáng yêu quá, Tròn Tròn ơi nhìn đây này, mau đến với chị nào."
"Cho hỏi bây giờ được phép nuôi gấu trúc không?"
"Lầu trên ơi không phải nuôi đâu, nhà chủ thớt Tiểu Ngọc ở trong núi, con gấu trúc đó là hoang dã đấy, chẳng qua quan hệ tốt với chủ thớt thôi. Đừng bảo là không thể nào, nhà cô ấy còn có báo với sói cơ mà, mấy con hoang dã đó bạn đi nuôi thử xem?"
"Xì, ai bảo không thể, bây giờ t.h.u.ố.c gì mà chẳng có. Người bây giờ đúng là vô pháp vô thiên, dám dựa vào việc nuôi động vật để câu view."
"Ha hả, bây giờ vì nổi tiếng chuyện gì mà chẳng làm được."
"Vớ vẩn, có giỏi thì bạn đi nuôi thử xem."
"......"
Nhìn thấy cái này Lý Tiểu Huyên nổi giận: "Người này sao lại thế nhỉ?"
"Sao thế?" Tô Ngọc thấy cô nàng đùng đùng nổi giận thì thắc mắc.
"Cậu xem này, mấy người này dám bảo cậu nuôi dã thú để câu view." Lý Tiểu Huyên đưa điện thoại qua.
Tô Ngọc cầm lấy xem rồi hiểu ra: "Cũng chẳng có gì, chẳng qua là có người ghen ăn tức ở thôi. Lúc tớ đăng ảnh mấy đứa nhỏ lên là đã đoán trước được sẽ có chuyện này rồi. Hơn nữa, dù họ có kiện tớ cũng chẳng sợ, cùng lắm thì bảo chúng nó về rừng sâu trốn mấy ngày. Ở nhà không tìm thấy thú, họ làm gì được tớ?"
"Đúng ha, hừ, cho bọn họ ghen tị c.h.ế.t đi." Lý Tiểu Huyên đắc ý giật lại điện thoại định trả lời bình luận.
"Nhưng mà Tiểu Ngọc Ngọc à, cậu tốt nhất vẫn nên cẩn thận một chút, dù sao bây giờ người ta vì lợi ích chuyện gì cũng làm được." Cao Uyển Tình vẫn hơi lo lắng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Yên tâm đi, lát nữa tớ hỏi ông Mạc xem có cách nào để tớ nuôi động vật hoang dã quang minh chính đại không."