Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 73: Mạo hiểm



 

"Tiểu Ngọc Ngọc!"

 

"Bé Ngọc, cẩn thận!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Chạy mau!"

 

Bên tai truyền đến tiếng kêu hoảng sợ, Tô Ngọc theo bản năng đẩy mạnh Mục Khải Nguyệt ra, xoay người liền nhìn thấy con ngựa trắng đang lao nhanh về phía mình. Khi nguy hiểm ập tới, đầu óc cô chưa kịp chuyển động nhưng cơ thể đã phản ứng, bằng vào kinh nghiệm leo lên lưng Tiểu Tinh Nhi trước kia, cô ôm lấy cổ ngựa, xoay người một cái liền nhảy lên lưng ngựa trắng, c.ắ.n c.h.ặ.t răng ôm lấy cổ nó, hai chân bộc phát ra lực đạo xưa nay chưa từng có kẹp c.h.ặ.t lấy thân ngựa.

 

Sân huấn luyện đối với đột biến này tức khắc loạn cả lên. Đồng t.ử Mục Khải Nguyệt hơi co lại, mở to hai mắt, anh tay chân luống cuống bò dậy từ dưới đất, lấy tốc độ cực nhanh chạy vội về phía ngựa trắng. Cùng chạy với anh còn có các huấn luyện viên và những người khác. Ông Mạc gấp đến độ trán toát mồ hôi, nhưng ông chạy không nổi, chỉ đành đứng tại chỗ lo lắng suông.

 

Tô Ngọc ôm cổ ngựa cảm nhận cuồng phong gào thét bên tai. Ngựa trắng cũng không nhảy nhót lung tung hất chân như đối với những huấn luyện viên kia, chỉ chạy điên cuồng trên mặt đất. Tô Ngọc có thể rõ ràng cảm nhận được cơ bắp trên người ngựa trắng co rút lại khi chạy.

 

Tô Ngọc sắc mặt trắng bệch chậm rãi mở mắt, tay ôm cổ ngựa lại một chút cũng không dám buông lỏng. Gió lớn thổi qua khiến cô ngẩng đầu lên hít thở cũng có chút khó khăn, chỉ đành dán mặt vào cổ ngựa trắng. Chờ trái tim đang đập nhanh dần dần hồi phục bình thường, sắc mặt cũng đỡ hơn chút, cô hơi nhích người lên phía trước, miệng ghé vào bên tai ngựa trắng.

 

"Ngựa ngoan, mi ngoan nào, đừng sợ, đừng sợ." Trong miệng Tô Ngọc không ngừng nhẹ giọng trấn an con ngựa trắng đang xao động, ngón tay ôm cổ nó cũng vuốt ve biên độ nhỏ ý đồ làm nó an tĩnh lại.

 

Công phu không phụ lòng người, dưới sự trấn an không ngừng của Tô Ngọc, động tác của ngựa trắng dần dần chậm lại. Tay Tô Ngọc đang ôm c.h.ặ.t nó cũng dần dần thả lỏng chuyển thành vuốt ve cổ nó.

 

"Khôi nhi khôi nhi." Ngựa trắng kêu nhỏ vài tiếng, từ chạy vội đã biến thành đi thong thả. Tô Ngọc thẳng người dậy, tay vuốt ve bờm sau cổ nó. Chờ nó hoàn toàn dừng lại, mặt Tô Ngọc vẫn còn có chút trắng, mồ hôi trên trán chảy xuống, cô nhảy xuống khỏi lưng ngựa, chân mềm nhũn liền ngã ngồi xuống bãi cỏ xanh mướt. Tô Ngọc dứt khoát nằm dang tay chân trên cỏ, đoạn thời gian ngắn ngủi vừa rồi thật là dọa cô c.h.ế.t khiếp, trong lòng không ngừng nghĩ mà sợ.

 

Tô Ngọc nằm trên mặt đất thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, cảm nhận gió mát phả vào mặt, cô đã mệt đến mức mơ màng sắp ngủ.

 

Ngựa trắng vây quanh Tô Ngọc xoay hai vòng, thấy cô không nhúc nhích liền dùng cái mặt dài ngoằng húc húc vào người cô. Vẫn không thấy nhúc nhích, nó liền dứt khoát khuỵu gối quỳ rạp xuống bên cạnh cô. Trại nuôi ngựa vì nuôi nhiều ngựa, thời tiết lại đang nóng nên tránh không được sẽ có muỗi.

 

"Khôi nhi khôi nhi." Ngựa trắng kêu vài tiếng vẫn thấy Tô Ngọc không phản ứng, liền vẫy đuôi xua đuổi muỗi bay vo ve trong không trung cho cô.

 

"Sàn sạt..." Tiếng động phát ra do chạy trên cỏ làm kinh động ngựa trắng, nó rung rung tai, ngẩng đầu liền thấy một người đàn ông cùng hai con ngựa con đang chạy về phía này. Mũi nó hít hít trong không khí, tuy rằng rất nhạt nhưng trên người người đàn ông kia có mùi hương của cô gái bên cạnh, liền không còn cảnh giác nữa.

 

Đôi mắt trong veo của Mục Khải Nguyệt mang theo hoảng sợ. Tốc độ ngựa trắng quá nhanh, chỉ trong chốc lát đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Anh cố nén nước mắt, không biết hướng nào mà tìm, đành đi theo hai con ngựa con chạy, đã chạy một quãng đường rất xa, chân rất đau, nhưng cứ nghĩ đến Ngọc Ngọc gặp nguy hiểm là anh lại c.ắ.n răng chịu đựng, bộc phát tốc độ và sức chịu đựng xưa nay chưa từng có, bỏ xa những người khác lại phía sau.

 

Cũng may hai con ngựa con tựa hồ biết Mục Khải Nguyệt muốn làm gì, chạy cũng không tính quá nhanh, ít nhất làm Mục Khải Nguyệt có thể đuổi kịp.

 

Nhìn thấy bóng dáng con ngựa trắng kia, nước mắt đảo quanh trong mắt Mục Khải Nguyệt rốt cuộc trào ra. Chạy lại gần mới nhìn thấy Ngọc Ngọc của anh đang nằm trên mặt đất, trong lòng kinh hoảng đến mức bất chấp con ngựa kia nguy hiểm thế nào, bước chân hỗn loạn chạy đến bên cạnh Tô Ngọc, chân mềm nhũn quỳ xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh run rẩy đưa tay chạm vào mặt Tô Ngọc, thấy cô chỉ là sắc mặt khó coi chứ không gặp nguy hiểm gì mới hoàn toàn thả lỏng, ngã vào cánh tay đang dang ra của Tô Ngọc. Mục Khải Nguyệt mắt đỏ hoe, môi mím c.h.ặ.t, đôi mắt mở to không dám chớp một cái, nghiêng người nằm xuống bên cạnh Tô Ngọc, gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt đang ngủ của cô, nhẹ giọng lẩm bẩm: "Ngọc Ngọc, anh sợ quá ~"

 

Ngựa trắng nghiêng đầu đ.á.n.h giá người đàn ông kia, nể tình trên người anh ta có hơi thở của cô gái nên nó miễn cưỡng giúp anh ta xua đuổi những con sâu bọ đáng ghét luôn vậy.

 

Mục Khải Nguyệt không quên chính cái tên này làm hại Ngọc Ngọc nhà anh gặp nguy hiểm, bất quá hiện tại Ngọc Ngọc đang ngủ, vì không muốn quấy rầy cô, anh hung hăng trừng mắt nhìn nó một cái.

 

Ngựa trắng vô tội chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp: Người đàn ông này làm sao vậy? Là do ta đuổi sâu không tốt sao? Vì thế nó hiểu lầm ý, liền tăng cường tần suất vẫy đuôi.

 

Hai con ngựa con ngửi ngửi trên người Tô Ngọc thấy không có việc gì liền bắt đầu chạy nhảy trên bãi cỏ quanh đó.

 

Chờ đám Lý Tiểu Huyên ngồi xe du lịch đuổi tới nơi này, liền nhìn thấy cảnh tượng ba "con" nằm, hai con chơi đùa hòa thuận, hoàn toàn không có m.á.u me bạo lực như trong tưởng tượng.

 

Nhân viên trại nuôi ngựa chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, bọn họ hoảng sợ phát hiện con ngựa trắng tính nóng như kem kia cư nhiên đang nằm yên ổn bên cạnh hai người.

 

Lý Tiểu Huyên, Cao Uyển Tình cùng Mạc Vân Khuynh ba người nhìn thấy người liền lao xuống xe, những người khác theo sát phía sau. Chờ đến gần mới dở khóc dở cười phát hiện hai người thế nhưng dựa sát vào nhau ngủ rồi. Lý Tiểu Huyên nghiến răng nghiến lợi nhìn hai người đang ngủ ngon lành.

 

Ngựa trắng thấy có người tới vốn định phát động công kích, nhưng nó nhớ mang máng lúc chạy đi hình như đã thấy mấy người này đứng bên cạnh cô gái, hình như là người quen của cô gái, đang rối rắm có nên đ.á.n.h thức cô gái hay không thì những người đó đã đi tới.

 

Lý Tiểu Huyên đang muốn xông lên thì bị Mạc Vân Khuynh kéo lại, cô nàng phẫn nộ quay đầu lại xem kẻ nào to gan không muốn sống dám kéo cô nương đây, vừa quay đầu liền thấy khuôn mặt tuấn tú như tắm mình trong gió xuân của Mạc Vân Khuynh, tức khắc héo rũ, đáng thương nhìn hắn: "Anh Vân Khuynh làm gì vậy, em đang muốn đi giáo huấn con nha đầu thối kia một trận đây, nhìn xem chúng ta vì nó lo lắng thành như vậy mà nó cư nhiên chạy ra đây ngủ." Thật là càng nghĩ càng giận.

 

Mạc Vân Khuynh có chút cạn lời, cô nhóc này cũng quá lỗ mãng rồi, con ngựa trắng to lù lù thế kia sao lại không thấy chứ: "Em không nhìn thấy con ngựa trắng bên cạnh các em ấy à, cứ như vậy lỗ mãng lao qua vạn nhất bị nó công kích thì làm sao?"

 

Cô nàng lúc này mới phát hiện con ngựa trắng to lớn bắt mắt như vậy cư nhiên bị mình xem nhẹ, hơi quê độ, mặt đỏ lên hỏi: "Vậy... vậy... làm sao bây giờ?"

 

"Anh thấy con ngựa kia giống như cũng không có ý định làm hại bọn họ. Mọi người đã quên lực hấp dẫn đặc biệt của Tiểu Ngọc Ngọc đối với động vật rồi à, hiện tại chúng ta vẫn là không nên qua đó thì hơn, rốt cuộc Tiểu Ngọc Ngọc có thể không sao nhưng chúng ta thì không chắc đâu." Cao Uyển Tình bình tĩnh phân tích.

 

Nhân viên trại nuôi ngựa cũng không dám dễ dàng đi qua, chỉ sợ chọc giận nó, đợi lát nữa nó làm bị thương hết mọi người ở đây thì khổ.

 

"Vậy cứ đứng chờ thế này à? Không được tớ phải gọi xem có thể đ.á.n.h thức con bé đó dậy không, đ.á.n.h thức con thỏ lớn kia cũng được." Nói rồi cô nàng chụm tay làm loa đưa lên miệng: "Tiểu Ngọc Ngọc, Tiểu Ngọc T.ử mau dậy đi, mặt trời soi đến m.ô.n.g rồi..."

 

Giọng cô nàng đích xác rất lớn, nhưng ở trên đồng cỏ trống trải cũng bị gió thổi tản đi nhiều. Chỉ thấy Tô Ngọc chỉ trở mình, chép miệng rồi tiếp tục ngủ.