Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 86: Nhớ Ngọc Ngọc



 

"Trùng hợp thế sao?" Ngô Hạo thấy hứng thú: "Không đúng, cô mới bao lớn mà đã kết hôn rồi á?" Nhìn cô gái này còn rất trẻ mà, kết hôn sớm thế sao?

 

"Không phải, hiện tại chưa kết hôn, nhưng sớm muộn gì cũng kết hôn thôi." Tô Ngọc nghiêm túc nói, nghĩ đến Mục Khải Nguyệt ánh mắt cô trở nên ấm áp.

 

"Cậu ấy tên là gì?" Không biết vì sao, trong lòng Mục Khải Chiến có chút căng thẳng.

 

"Mục Khải Nguyệt." Tô Ngọc nhìn Mục Khải Chiến, hiện tại chẳng nhìn ra được gì, về rồi tính sau.

 

"Vãi chưởng, thật á?" Ngô Hạo kinh ngạc tột độ, mấy người khác cũng ngạc nhiên không kém: "Đội trưởng, anh không phải có người anh em thất lạc nào đấy chứ?"

 

Ánh mắt Mục Khải Nguyệt trở nên thâm sâu. Từ lúc Tô Ngọc thốt ra cái tên này tim anh đã hẫng một nhịp. Mục Khải Nguyệt...

 

"Về trước rồi nói sau." Tiểu Nguyệt Nha từ từ đứng dậy. Đường Mặc ôm c.h.ặ.t Tiểu Nặc Nặc trong lòng, cậu bé thấy Tiểu Tinh Nhi đứng dậy đi lại thì trong lòng có chút kích động.

 

Sau đó Mục Khải Chiến dưới ánh mắt ghen tị nổ mắt của đồng đội leo lên lưng Tiểu Nguyệt Nha.

 

Thấy bọn họ đi hết rồi, Tào Hổ đá tên tội phạm đang ngất xỉu một cái: "Tại mày đấy, không thì bọn tao cũng được đi theo rồi. Nhìn đội trưởng ngồi trên lưng con sói lớn kia oai phong chưa kìa, tao cũng muốn thử."

 

Ngô Hạo đá lại hắn một cái: "Bảo cậu mù cậu còn không nhận, đó là ch.ó, ch.ó Samoyed, đầu óc cậu bị lừa đá rồi à? Chó với sói còn không phân biệt được."

 

"Mẹ kiếp, Ngô Hạo cậu lại đá ông, đừng tưởng có tí tri thức là ra vẻ ta đây, ông cứ bảo là sói đấy cậu làm gì được ông." Tào Hổ trừng đôi mắt to như mắt trâu.

 

"Xì, ông đây vũ lực không bằng cậu nhưng đầu óc kiểu gì cũng hơn cậu." Ngô Hạo đảo mắt.

 

Tại trại nuôi ngựa, mọi người đang ngồi trong phòng lo lắng chờ đợi. Mục Khải Nguyệt sắc mặt trắng bệch ngồi ở cửa, đôi mắt sáng ngời lúc này ảm đạm đi nhiều, hốc mắt đẫm lệ, nhìn chằm chằm ra bên ngoài.

 

Lý Tiểu Huyên lo lắng nhìn ra ngoài rồi lại nhìn Mục Khải Nguyệt: "Thỏ Bự ơi, anh vào trong nhà chờ đi, chân anh còn chưa khỏi đã ra gió thế này, để Tiểu Ngọc Ngọc biết được cậu ấy lại đau lòng đấy."

 

"Không cần, chờ Ngọc Ngọc." Giọng nói đã mang theo tiếng nức nở, Ngọc Ngọc nói cô ấy sẽ tìm đến Nguyệt Nguyệt mà.

 

"Haizz sao anh lại bướng bỉnh thế chứ!" Lý Tiểu Huyên bó tay. Tên này bình thường nhìn mềm mại dễ bảo, nhưng cái tính bướng lên thì mười con trâu cũng không kéo lại được, nhất là những chuyện liên quan đến Tiểu Ngọc Ngọc.

 

"Thôi, cứ để cậu ấy chờ ở đây đi, như vậy trong lòng cậu ấy cũng thoải mái hơn chút." Cao Uyển Tình kéo tay Lý Tiểu Huyên.

 

Mạc Vân Khuynh cầm một cái chăn ra đưa cho anh: "Tuy trời không lạnh lắm nhưng cậu vẫn nên đắp vào, kẻo cảm lạnh thì Tô Ngọc sẽ lo lắng lắm, cậu cũng không muốn thấy Tô Ngọc khóc đúng không?"

 

Mục Khải Nguyệt nhận lấy lắc lắc đầu: "Không muốn Ngọc Ngọc khóc, cảm ơn." Kéo chăn đắp lên người, tiếp tục mở to mắt nhìn ra ngoài.

 

"Ngọc Ngọc..." Nhìn thấy bóng dáng một sói một ch.ó quen thuộc ngày càng gần, mắt Mục Khải Nguyệt sáng lên, bật dậy, nhưng cơn đau từ chân truyền đến khiến anh suýt ngã.

 

Mạc Vân Khuynh thấy thế vội đỡ lấy anh: "Cậu ngồi xuống trước đi, bọn họ về rồi cậu còn lo cái gì."

 

Mục Khải Nguyệt đành phải ngồi xuống, ngón tay không ngừng vò vò vạt áo.

 

Tô Ngọc nhảy từ lưng Tiểu Tinh Nhi xuống, bế hai đứa nhỏ xuống. Tiểu Nặc Nặc vẫn đang ngủ, cả đoạn đường không hề tỉnh dậy, xem ra buồn ngủ lắm rồi.

 

"Đi thôi." Cô bế Tiểu Nặc Nặc, dắt Đường Mặc cùng đi vào. Phía sau, Mục Khải Chiến nhảy xuống từ lưng Tiểu Nguyệt Nha cũng đi theo.

 

"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt định đứng lên, Tô Ngọc vội chạy tới giữ anh lại.

 

"Sao anh lại ra đây, không biết chân đang bị thương à?" Tô Ngọc có chút bực mình, người này sao lại không biết quý trọng bản thân thế chứ.

 

"Chờ Ngọc Ngọc, không yên tâm." Mục Khải Nguyệt ôm eo Tô Ngọc rầu rĩ nói.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Ngọc đau lòng nhìn anh, muốn trách mắng nhưng lại không nỡ, đành thở dài một tiếng, đưa Tiểu Nặc Nặc cho Lý Tiểu Huyên bế: "Tiểu Huyên T.ử bế giúp tớ một lát."

 

Lý Tiểu Huyên đón lấy Tiểu Nặc Nặc, thấy tiểu gia hỏa ngủ ngon lành có chút kinh ngạc hỏi: "Sao cậu đi ra ngoài một chuyến mà lại mang hai đứa nhỏ về thế này?"

 

"Chuyện này lát nữa nói sau. Đúng rồi nhóc con, cháu tên là gì?" Tô Ngọc ôm Mục Khải Nguyệt, tay kia xoa đầu Đường Mặc.

 

"Cháu tên là Đường Mặc." Ánh mắt Đường Mặc nhìn Tô Ngọc mang theo sự ngưỡng mộ mà chính cậu cũng không nhận ra.

 

"Được rồi, Đường Mặc ngoan, cháu cùng Tiểu Nặc Nặc đi theo chị này tắm rửa, sau đó ngủ một giấc nhé." Sờ sờ mặt Đường Mặc, cậu bé này gầy trơ xương, vừa rồi bế lên nhẹ bẫng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Không cần đâu ạ, cháu tự tắm được." Đường Mặc lắc đầu, cậu không thích người lạ chạm vào mình, cuối cùng bổ sung thêm một câu: "Dạ cũng để cháu tắm cho."

 

"Nhưng một mình cháu có làm được không?" Còn nhỏ như vậy mà sức lực không nhỏ, trên áo dính nhiều m.á.u thế kia chứng tỏ vết thương trên người không ít, vậy mà vẫn c.ắ.n răng bế Tiểu Nặc Nặc.

 

"Được ạ." Đường Mặc gật đầu.

 

"Tiểu Mặc Mặc giỏi quá." Tô Ngọc không chê bẩn, hôn lên trán cậu bé một cái.

 

Mặt Đường Mặc lập tức đỏ bừng, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh nhìn Tô Ngọc: "Cháu sẽ tắm rửa sạch sẽ cho mình và Dạ." Như là đang hứa hẹn điều gì đó quan trọng lắm.

 

"Ừ, nhưng hôm nay không được đâu, trên người cháu và Tiểu Nặc Nặc đều có vết thương, nên phải cẩn thận một chút. Thế này đi, để anh trai lớn này giúp các cháu tắm được không?" Tô Ngọc cười xoa đầu cậu bé, rồi chỉ về phía Mạc Vân Khuynh.

 

Đường Mặc nhìn sang, mím môi do dự một chút rồi gật đầu đồng ý: "Vâng." Cậu biết hiện tại mình không thể tùy hứng được.

 

Tô Ngọc lại nhìn sang Cao Uyển Tình: "Tiểu Tình T.ử cậu đi nấu chút cháo cho bọn nhỏ đi, ở trong hang ổ bọn cướp chắc chẳng được ăn no đâu."

 

"Được, tớ đi ngay đây." Cao Uyển Tình gật đầu đi vào bếp.

 

"Tớ đi xả nước tắm cho bọn nhỏ." Mắt Lý Tiểu Huyên hơi đỏ, vội vàng chạy đi. Cô nàng nhìn thấy trên người cậu bé tên Đường Mặc kia có vết roi, m.á.u thấm cả ra ngoài, quần áo rách bươm. Trẻ con nhỏ thế này mà bọn chúng cũng nỡ ra tay.

 

"Vân Khuynh, sao cậu lại ở đây?" Mục Khải Chiến bước ra từ bóng tối.

 

Mạc Vân Khuynh vừa định đưa hai đứa nhỏ đi thì khựng lại, kinh ngạc nhìn anh: "Mục Khải Chiến?"

 

Tô Ngọc nhìn người này rồi lại nhìn người kia: "Thôi được rồi, ôn chuyện lúc nào chẳng được, giờ mau đưa bọn trẻ đi tắm đã." Còn chưa đủ sao.

 

"Được, tôi đưa bọn trẻ đi tắm trước, lát nữa nói chuyện sau." Mạc Vân Khuynh gật đầu với Mục Khải Chiến, sau đó bế Tiểu Nặc Nặc và dắt Đường Mặc rời đi.

 

"Ừ." Mục Khải Chiến chỉ ừ một tiếng rồi im lặng, ánh mắt anh hiện tại dán c.h.ặ.t vào người đang ngồi trên ghế ôm Tô Ngọc.

 

"Ngọc Ngọc ~ Em đi lâu quá, Nguyệt Nguyệt nhớ em lắm." Mục Khải Nguyệt hai tay ôm eo Tô Ngọc, đầu dụi dụi vào bụng cô.

 

"Tiểu Bạch Thỏ ngoan, chúng ta vào nhà trước đã." Cô nghi ngờ nhìn Mục Khải Nguyệt một cái: "Sao anh ra đây được?"

 

Mục Khải Nguyệt mắt long lanh nhìn cô không nói lời nào. Tô Ngọc đỡ trán, hai tay nhéo má anh: "Sao anh không nghe lời thế hả?"

 

"Không có, Nguyệt Nguyệt rất nghe lời." Mục Khải Nguyệt nhìn Tô Ngọc nghiêm túc nói.

 

Tô Ngọc trừng mắt nhìn anh: "Nghe lời mà còn ra đây, chân anh không có cảm giác à!"

 

"Nhớ Ngọc Ngọc." Cho nên mới ra đây, Mục Khải Nguyệt lại vùi đầu vào lòng cô.

 

"Vậy giờ làm sao, em không bế nổi anh đâu." Vò rối mái tóc mềm của anh, Tô Ngọc bất lực nói.