Mục Khải Nguyệt vô tội chớp mắt, anh cũng không biết nha.
Tô Ngọc đỡ trán, vươn ngón tay dí vào trán anh.
"Để tôi." Lúc này Mục Khải Chiến bước tới, ánh mắt anh nhìn Mục Khải Nguyệt có chút phức tạp, nắm tay siết c.h.ặ.t hơi run rẩy.
"Vậy cảm ơn anh." Tô Ngọc nhìn anh. Hiện tại cô vẫn chưa nhìn rõ biểu cảm của Mục Khải Chiến. Lúc nghe tên anh, cô cảm giác trên đời có những chuyện trùng hợp đến khó tin, không biết có phải như cô nghĩ không, hay thực sự chỉ là trùng hợp, tất cả đợi anh rửa mặt sạch sẽ rồi tính.
Mục Khải Chiến tiến lên bế bổng Mục Khải Nguyệt theo kiểu công chúa. Mục Khải Nguyệt kinh hô một tiếng, đôi mắt nai con hoảng hốt nhìn Tô Ngọc: "Ngọc Ngọc."
"Đừng sợ, chân anh không đi được, để anh này bế một chút." Tô Ngọc vén tóc mái cho anh.
"Vâng." Mục Khải Nguyệt gật đầu, sợ hãi liếc nhìn Mục Khải Chiến một cái rồi như chú thỏ con bị kinh động vội vàng dời tầm mắt đi.
Lòng Mục Khải Chiến nhói đau, hốc mắt hơi đỏ, tay ôm Mục Khải Nguyệt run run. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao em ấy lại thành ra như vậy? Mẹ... đang ở đâu?
Không sai, ngay cái nhìn đầu tiên thấy Mục Khải Nguyệt anh đã biết đó là em trai mình. Sự liên kết huyết thống khiến anh muốn bỏ qua cũng không được. Chuyện này rốt cuộc là sao, em trai anh tại sao lại trở nên ngốc nghếch thế này? Nếu em trai được sinh ra thì năm đó mẹ chắc chắn còn sống, tại sao bà không quay về?
Đặt Mục Khải Nguyệt ngồi lên giường, Tô Ngọc cởi dép cho anh, quả nhiên có m.á.u, Tô Ngọc bực mình thật muốn đ.á.n.h anh một trận.
Như biết cô sẽ giận, Mục Khải Nguyệt kéo tay áo Tô Ngọc lắc lắc, ánh mắt đáng thương nhìn cô nũng nịu: "Ngọc Ngọc đừng giận được không, Nguyệt Nguyệt không dám nữa."
"Anh đó." Tô Ngọc sủng nịch gõ trán anh, thật là hết cách với anh mà. Cô tháo băng vải trên chân anh ra, cẩn thận thay t.h.u.ố.c.
Trong lúc đó Mục Khải Nguyệt cứ chống cằm cười ngây ngô nhìn Tô Ngọc, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Mục Khải Chiến.
Mục Khải Chiến nhìn em trai cười hạnh phúc rồi kín đáo đ.á.n.h giá Tô Ngọc. Buổi tối trong rừng nhìn không rõ lắm, giờ thấy cô mặc đồ thể thao dáng người cao ráo, dung mạo cũng thuộc hàng xinh đẹp, nhưng người đẹp hơn cô không phải không có. Điểm thu hút nhất ở Tô Ngọc chính là khí chất quanh người, mang theo một hơi thở tự nhiên linh hoạt kỳ ảo, khiến người ta không nhịn được muốn lại gần.
Nhìn Tô Ngọc tận tâm chăm sóc cho em trai mình, tâm trạng Mục Khải Chiến vô cùng phức tạp. Vừa vui mừng vì tìm được em trai, vừa đau lòng vì em trai thành ra thế này, lại vừa cảm thấy an ủi vì em trai tìm được một cô gái tốt như vậy. Anh cảm thấy hơi ngột ngạt, bèn đi ra ngoài hít thở không khí.
"Được rồi, cấm cử động nữa nhé! Ngoan ngoãn ngủ đi." Tô Ngọc đỡ anh nằm xuống giường.
"Ngọc Ngọc ở lại với em." Mục Khải Nguyệt giữ tay Tô Ngọc lại, xoay người áp tay cô lên má mình cọ cọ: "Đừng đi."
"Được rồi được rồi, em không đi." Tô Ngọc ôm lấy anh vỗ vỗ lưng.
"Ngọc Ngọc thật tốt." Mục Khải Nguyệt vui vẻ, nghịch ngón tay cô đếm tới đếm lui, nhìn bàn tay nhỏ trắng nõn mềm mại của Tô Ngọc, mắt đảo một vòng, há miệng c.ắ.n một cái.
"Á!" Tô Ngọc kêu đau, bàn tay không khách khí vỗ thẳng vào mặt ai đó.
Mục Khải Nguyệt không giận, lại nắm lấy tay cô cười ngây ngô.
"Làm gì c.ắ.n em." Tô Ngọc trừng anh, gan to rồi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Hừ, em cũng c.ắ.n anh mà." Mục Khải Nguyệt bĩu môi lầm bầm.
Da đầu Tô Ngọc tê rần, cô thật muốn tự tát mình mấy cái. Lúc trước ỷ vào Mục Khải Nguyệt không biết gì nên gặm anh vài cái, hu hu hu, giờ tự lãnh hậu quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Ngọc dùng ngón tay đẩy trán anh: "Tiểu Bạch Thỏ, không được c.ắ.n, giờ chúng ta đang ở nhà người khác, làm thế là bất lịch sự biết không?" Lỡ có người đẩy cửa vào thì mặt mũi cô vứt đi đâu.
Mục Khải Nguyệt chu mỏ: "Ghét quá đi, Ngọc Ngọc chúng ta về nhà được không?" Về nhà là được tiếp tục l.i.ế.m rồi.
"Không được, trời tối rồi, với lại vết thương của anh chưa khỏi."
"Không đau mà." Mục Khải Nguyệt lắc chân, cố gắng chứng minh cho cô thấy.
"Không đau cũng không được, kiểu gì cũng phải mai mới về được. Ngoan nhé, anh ngủ trước đi, em đi xem hai đứa nhỏ thế nào." Tô Ngọc vỗ vai anh, hôn lên trán anh một cái rồi đi ra ngoài.
Mục Khải Nguyệt sờ chỗ trán vừa được Tô Ngọc hôn, cười ngây ngô lăn một vòng, quấn mình thành cái kén tằm.
"Sao cậu lại ra đây, ông Mạc đâu?" Mục Khải Chiến dựa vào tường, nghe tiếng bước chân đi tới cũng không ngẩng đầu lên, giọng nói đều đều không cảm xúc.
Mạc Vân Khuynh nhìn anh, sau đó quay người nhìn màn đêm mênh m.ô.n.g, khóe miệng khẽ nhếch: "Tôi đi cùng ông cụ đến chơi, ông cụ sau này có thể sẽ ở lại đây."
"Biết Mục Khải Nguyệt không?" Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng anh vẫn hỏi.
Mạc Vân Khuynh kinh ngạc nhìn anh. Anh lớn lên cùng Mục Khải Chiến, đương nhiên nhận ra sự kích động và cẩn trọng trong cảm xúc của bạn mình.
"Biết chứ, nói ra thì lần đầu tiên nghe tên cậu ấy tôi cũng rất kinh ngạc, sao vậy?" Mạc Vân Khuynh ôn hòa hỏi.
Mục Khải Chiến mím môi không nói gì, nắm tay cứ nắm c.h.ặ.t rồi lại buông ra. Anh nhìn về phương xa, ngay khi Mạc Vân Khuynh tưởng anh sẽ không nói gì nữa thì anh đột nhiên mở miệng, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào hiếm thấy.
"Năm đó chỉ tìm thấy t.h.i t.h.ể của ba, còn mẹ thì vẫn luôn không tìm thấy." Anh ngửa đầu lên, cố gắng ngăn nước mắt trào ra.
Mạc Vân Khuynh không nói gì, chỉ im lặng chờ đợi. Anh chưa từng thấy Mục Khải Chiến như thế này bao giờ, không, có một lần, lần đó là khi ba mẹ Mục Khải Chiến gặp chuyện. Từ đó về sau, cậu bé chưa đầy mười tuổi ấy liều mạng học tập, thậm chí mười tuổi đã gia nhập quân đội. Cũng từ đó, cậu trở nên ít nói, lạnh lùng vô cùng, ngoại trừ đối với ông bà nội còn bộc lộ chút cảm xúc.
"Họ đều bảo mẹ cũng c.h.ế.t rồi, nhưng tôi không tin." Đúng vậy, anh không tin, vẫn luôn cố chấp tìm mẹ, ngay cả ông bà nội cũng khuyên anh đừng tìm nữa. Nhưng anh làm sao có thể từ bỏ được, mẹ anh rõ ràng chưa c.h.ế.t, rõ ràng... chỉ là mất tích mà thôi.
Không quan tâm Mạc Vân Khuynh có nghe hay không, như thể đang độc thoại, anh bỗng nhiên cười: "Nhưng người ngoài không ai biết, lúc mẹ mất tích bà đã mang thai, vừa mới kiểm tra ra thì họ gặp chuyện." Nói đến đây đôi mắt anh đỏ ngầu, đ.ấ.m mạnh một cú vào tường.
"Tí tách."
Máu tươi theo tay anh chảy xuống, nhuộm đỏ một mảng tường.
Mạc Vân Khuynh vươn tay, cổ họng nghẹn lại muốn nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời. Người đàn ông này có lòng tự tôn của riêng mình.
Mục Khải Chiến như hoàn toàn không cảm nhận được cơn đau trên tay, anh tì đầu vào tường, cổ họng nghẹn ngào, nhắm mắt lại, nước mắt lập tức tuôn rơi, tụ lại nơi ch.óp mũi thành giọt lệ trong suốt.
"Tí tách ~"
Cuối cùng cũng rơi xuống.
"Ha hả." Mục Khải Chiến khẽ cười, thì thầm: "Sự thật chứng minh, tôi đã đúng..."