Tùy thân Không Gian Điền Viên Sơn Cư

Chương 88: Phát sốt



 

"Có liên quan đến Mục Khải Nguyệt sao?" Khi anh nói mẹ anh năm đó đang m.a.n.g t.h.a.i thì Mạc Vân Khuynh đã đoán được phần nào.

 

"Đúng vậy." Nhắc đến Mục Khải Nguyệt, trong lòng anh dâng lên một dòng nước ấm. "Mục Khải Nguyệt, cái tên này chắc là do ba đặt ngay sau khi biết tin. Thật ra ông ấy vẫn luôn muốn có con gái, nhưng lần này vẫn không được như ý nguyện. Bất quá cũng không sao, rốt cuộc thì nó đáng yêu như vậy."

 

"Đúng thế, cậu ấy cũng rất may mắn khi gặp được Tô Ngọc." Tô Ngọc quan tâm cậu ấy như vậy, sủng ái cậu ấy như vậy.

 

"Nhưng mà..." Mạc Vân Khuynh nhìn Mục Khải Chiến, có chút không đành lòng nhưng vẫn nói ra: "Tôi và ông nội mấy ngày nay vẫn luôn ở cùng bọn họ, nhưng chưa từng gặp bác gái."

 

"Ha hả..." Mục Khải Chiến cười, nụ cười thê lương, anh đỏ mắt nhìn Mạc Vân Khuynh: "Quả nhiên là không có sao? Quả nhiên vẫn là... bỏ rơi chúng tôi sao?"

 

Đồng t.ử Mạc Vân Khuynh co rút lại, anh nhớ tới cậu bé năm đó nhìn t.h.i t.h.ể cha mình, ánh mắt vụt trở nên lạnh lùng, điên cuồng. Anh tiến lên nắm c.h.ặ.t lấy vai bạn.

 

"Nhưng cậu còn có ông bà Mục, còn có một đứa em trai sinh non vừa tìm lại được."

 

Mục Khải Chiến thở hổn hển dựa vào tường, ánh mắt trống rỗng nhìn vào màn đêm, miệng lẩm bẩm không ngừng: "Tôi còn có ông bà, còn có em trai, ha hả, ba mẹ, con tìm thấy em trai rồi, hóa ra em trai đáng yêu như vậy, khiến người ta... đau lòng như vậy..."

 

Tô Ngọc đứng sau cửa nghe cuộc đối thoại của họ, lời Mục Khải Chiến đã xác nhận suy đoán của cô. Nhìn người đàn ông kia, trong lòng Tô Ngọc dâng lên cảm xúc khó tả. Đợi anh bình tĩnh lại rồi đưa chiếc khóa trường mệnh kia cho anh vậy.

 

Cô hít sâu một hơi quay trở vào phòng. Tiểu Bạch Thỏ, xem ra chẳng bao lâu nữa anh sẽ có người nhà rồi. Nhớ lại lần đến nhà ông Mạc đưa rượu khỉ gặp hai ông bà cụ, cuối cùng cô cũng nhớ ra tại sao họ lại quen mắt như vậy, chẳng phải họ rất giống Tiểu Bạch Thỏ nhà cô sao? Trong mắt cô hiện lên ý cười, họ chắc chắn sẽ rất yêu thương anh.

 

Tô Ngọc sang phòng hai đứa nhỏ kiểm tra, nhẹ nhàng đẩy cửa, thấy trên giường có một đống lù lù. Cô rón rén đi tới thì thấy Đường Mặc đang ôm Tiểu Nặc Nặc vào lòng với tư thế bảo vệ.

 

Tiểu Nặc Nặc vùi đầu vào n.g.ự.c Đường Mặc, có thể thấy cậu bé rất tin tưởng anh trai. Vì ở đây không có đồ ngủ trẻ em nên chúng mặc đồ của Hoắc Vũ. Hoắc Vũ cao hơn mét tám, đồ của hắn mặc lên người hai đứa nhỏ rộng thùng thình, nhất là Tiểu Nặc Nặc, cả người như lọt thỏm trong áo.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Nặc Nặc sau khi rửa sạch bụi bẩn lộ ra làn da trắng nõn phúng phính, lông mi dài cong v.út như cái quạt nhỏ, cái miệng nhỏ chúm chím trông đặc biệt đáng yêu. Nhưng sắc mặt cậu bé hình như hồng hào bất thường.

 

So với vẻ đáng yêu của Tiểu Nặc Nặc, Đường Mặc lại thuộc kiểu lạnh lùng cứng cỏi. Mặt cậu bé rất gầy, da lại rất trắng, trắng đến mức bất thường, chắc là do mất m.á.u. Đôi môi mỏng luôn mím c.h.ặ.t, ánh mắt nhìn người khác đặc biệt bướng bỉnh, có một sự kiên cường không chịu khuất phục.

 

Tô Ngọc cúi người, ngón tay trắng nõn sờ trán hai đứa. Tiểu Nặc Nặc nóng hầm hập, còn Đường Mặc lại lạnh toát. "Nguy rồi, phát sốt." Một đứa sốt cao, một đứa sốt nhẹ.

 

Cô cẩn thận vén ống tay áo rộng thùng thình lên, nhìn thấy những vết roi dài trên cánh tay chúng mà tim thắt lại. Vết thương đã được bôi t.h.u.ố.c nhưng thỉnh thoảng vẫn rỉ m.á.u. Đường Mặc bị thương nhiều nhất, thảo nào ngủ rồi mà mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Ngọc lấy từ không gian ra hai cốc nước, đỡ Tiểu Nặc Nặc dậy, đưa cốc nước đến bên miệng bé: "Tiểu Nặc Nặc ngoan ngoãn há miệng uống ngụm nước nào."

 

"Ưm..." Tiểu Nặc Nặc nghiêng đầu tránh. Tô Ngọc hết cách, để bé dựa vào người mình, một tay bóp nhẹ cằm bé, từ từ đổ nước vào.

 

Đút xong cho Tiểu Nặc Nặc, Tô Ngọc lại đút cho Đường Mặc. Cũng may Đường Mặc tuy mơ màng nhưng vẫn ngoan ngoãn uống hết.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lại bưng một chậu nước ra, nhúng khăn ướt lau người cho hai đứa. Đợi đến khi chúng hạ sốt, Tô Ngọc cũng đã toát một lớp mồ hôi mỏng. Thấy đã muộn, cô thu dọn đồ đạc vào không gian.

 

Thấy hai đứa nhỏ cuối cùng cũng ngủ yên, Tô Ngọc cẩn thận kéo tay áo xuống, nhẹ nhàng sờ mặt hai đứa: "Ngủ ngon."

 

Vì tâm trạng Mục Khải Chiến không ổn định nên hôm nay không nói gì thêm, mọi chuyện để mai tính.

 

Trở về phòng khách, Tô Ngọc lấy chiếc hộp gỗ mộc mạc từ không gian ra, chậm rãi mở nắp. Bên trong nằm yên tĩnh một chiếc khóa trường mệnh tinh xảo. Dù đã qua bao nhiêu năm, chiếc khóa bạc vẫn sáng bóng. Cô nhẹ nhàng vuốt ve ba chữ "Mục Khải Nguyệt" trên đó, mắt rũ xuống che giấu cảm xúc. Trầm mặc một lát, cô đóng hộp lại, đặt ở đầu giường.

 

Sáng sớm, tia nắng xuyên qua cửa sổ chiếu lên giường. Tô Ngọc nhíu mày, đưa tay che mắt, miễn cưỡng thức dậy. Vò vò mái tóc rối bù, cô đưa tay sang bên cạnh sờ soạng nhưng chẳng thấy gì. Cô quay người nhìn sang, lại thấy chiếc hộp nằm yên tĩnh đầu giường, lúc này mới nhớ ra mình không ở nhà.

 

Mở cửa phòng, đập vào mắt là hai đôi mắt trong veo đầy ngưỡng mộ. Đường Mặc dắt tay Tiểu Nặc Nặc đứng đó, nghe tiếng cửa mở liền nhìn cô đầy mong chờ. Bộ quần áo rộng thùng thình bao trùm lấy hai thân hình bé nhỏ, lỏng lẻo treo trên người, áo của Tiểu Nặc Nặc còn quét đất, tay áo xắn mấy vòng vẫn dài thượt, nhưng nhìn thế này lại càng thấy đáng yêu.

 

Tô Ngọc ngồi xổm xuống ôm hai đứa nhỏ: "Sao dậy sớm thế, đói bụng chưa?" Cô sờ trán hai đứa, ừm, nhiệt độ bình thường.

 

Đường Mặc lắc đầu, ngay sau đó bụng lại không biết cố gắng kêu ùng ục. Mặt Đường Mặc đỏ bừng, cúi gằm xuống không dám nhìn Tô Ngọc.

 

Tiểu Nặc Nặc hôn lên má Tô Ngọc một cái, nũng nịu nói: "Bụng anh kêu rồi, Tiểu Nặc Nặc cũng đói." Nói xong còn vỗ vỗ cái bụng nhỏ trắng nõn của mình.

 

"Được rồi, chị đi nấu cơm cho các em ngay đây." Tô Ngọc hôn lên má mỗi đứa một cái. Lần này mặt Đường Mặc càng đỏ hơn, nhưng trong lòng lại rất vui.

 

Tô Ngọc nhìn Đường Mặc, xem ra đây là một cậu bé hay thẹn thùng. Xoa đầu hai đứa, Tô Ngọc đứng dậy đi vào bếp, hai cái đuôi nhỏ bám riết lấy cô không rời.

 

Bữa sáng là cháo rau củ, rau được Tô Ngọc lén lấy từ không gian ra. Dù chỉ nấu đơn giản nhưng hai đứa nhỏ nhìn nồi cháo thèm thuồng muốn rớt nước miếng.

 

Đường Mặc còn đỡ, chỉ nuốt nước miếng, mắt dán c.h.ặ.t vào nồi. Tiểu Nặc Nặc thì như cái đuôi nhỏ, Tô Ngọc đi đâu bé theo đó. Lúc Tô Ngọc đứng nấu cháo, bé ôm chân cô ngước mắt nhìn, đôi mắt màu xanh biếc trong veo như đại dương lấp lánh.