Một hồi sau, bà khẽ nói:
“Ngũ hoàng t.ử, sổ sách trong cung… không phải tính như vậy.”
Trong gió tuyết, thiếu niên khẽ nhắm mắt.
Khóe môi hắn cong lên nhẹ nhẹ.
Đó là một nụ cười gần như thê lương.
Sau đó hắn không cầu xin nữa, chống tay xuống tuyết, cố gắng đứng dậy.
Quỳ quá lâu, hai đầu gối đã sớm cứng đờ.
Gượng đứng lên được, lại suýt ngã.
Ta ném chiếc ô sang một bên, vội đỡ lấy hắn, buột miệng nói:
“Ta đưa ngài về.”
Cổ tay thiếu niên lạnh buốt, không còn chút hơi ấm, khiến tim ta khẽ run.
Cố Cửu Uyên như bị bỏng, rụt tay lại, hàng mi phủ tuyết, giọng nói cũng lạnh như tuyết:
“Đa tạ Tống cô nương, ta tự đi được.”
Ta không giận, chỉ nói:
“Ta với ngài tiện đường, không phải cố ý đưa.”
Lan Đình cô cô đích thân nhặt chiếc ô dầu giấy lên, đưa cho ta, dường như muốn nói gì đó.
Ta nhận lấy, lại nói trước:
“Tối nay cô cô nhớ nấu cho Thái hậu bát canh tỳ bà lê tuyết, trời lạnh thế này, mai chứng đau họng của người thế nào cũng tái phát.”
Lan Đình cô cô lặng lẽ nhìn ta giây lát, hiền hòa gật đầu:
“Cô nương có lòng. Ngày tuyết đường trơn, cô nương nhớ nhìn kỹ dưới chân, chớ để ngã.”
Trong lời có ý khác.
Ta hiểu, Cố Cửu Uyên càng hiểu.
Vừa ra khỏi cổng cung, hắn đã lạnh nhạt mở lời:
“Tống cô nương, xin mời quay về.”
Ta chỉ đáp:
“Chúng ta thật sự tiện đường.”
Thiếu niên nhìn thẳng phía trước, giọng khàn khàn mệt mỏi:
“Bồ Đề Tiểu Trúc và Thê Hà Cung, ta vẫn phân biệt được.”
Ta hơi bất ngờ vì hắn hiểu rõ ta như vậy, nghĩ kỹ lại, cũng thấy hợp lý.
Danh môn quý nữ được Thái hậu sủng ái nhất, dù hắn không muốn kết giao, cũng không thể không nghe qua.
Ta suy nghĩ một chút, rồi nói:
“Ta biết chút y thuật, ngài có biết không?”
Cố Cửu Uyên bỗng ngẩng đầu nhìn ta.
Đôi mắt như sao lạnh ấy, rõ ràng phản chiếu hình ảnh của ta.
Tựa như lữ nhân đã lạc bước quá lâu trong đêm tối, bỗng nhìn thấy một tia sáng le lói.
Cuối cùng, hắn buông bỏ phòng bị.
Ta có chút xót xa, nhưng chỉ nghiêng đầu mỉm cười:
“Ngũ hoàng t.ử, xin mời dẫn đường.”
05
Thê Hà Cung thất sủng đã nhiều năm, đến cả màu sắc cung tường cũng phai nhạt đi vài phần.
Nơi này ngay cả than sưởi cũng khan hiếm, cửa sổ đóng c.h.ặ.t, vậy mà chẳng gom góp được bao nhiêu hơi ấm.
Trong tòa cung rộng lớn, không thấy nổi một cung nữ.
Lâm phi nằm trên giường, đắp hết lớp chăn này đến lớp khác, lòng bàn tay vẫn lạnh buốt.
Không hiểu vì sao, ta chợt nhớ tới cảnh tượng trước lúc mình c.h.ế.t.
Cũng lạnh lẽo trống trải như vậy.
Cũng cô quạnh tuyệt vọng như vậy.
Chỉ khác là, khi ấy Cố Cửu Uyên đã kịp đến.
Còn hiện tại, là ta và Cố Cửu Uyên cùng nhau đến.
Ta treo tay bắt mạch, kỳ thực chỉ là kẻ học lỏm nửa vời.
Năm xưa tổ mẫu từng lâm bệnh, đại phu ra vào liên tục, ta cũng theo đó học được chút da lông.
Mạch tượng của Lâm phi sáp mà yếu, lại kèm theo như hạt châu lăn trên mâm.
Là bệnh cũ trầm kha, lại có thêm chứng bệnh mới phát dữ dội.
Không biết từ lúc nào Lâm phi đã tỉnh, gương mặt phù thũng tái nhợt, đôi mắt đen trừng trừng nhìn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Cửu Uyên ngồi xổm xuống, khẽ nói:
“Mẫu phi, đây là…”
Rồi bỗng ngừng lại, như không biết nên giới thiệu ta thế nào.
Ta tiếp lời:
“Ta là nữ y, tới chẩn bệnh cho quý nhân.”
Lâm phi chộp lấy tay ta, giọng thê thiết:
“Ta biết mà, bệ hạ vẫn chưa quên ta…”
Gương mặt tiều tụy già nua vì bệnh tật hành hạ của bà, khi nhắc tới bệ hạ, lại lộ ra nét ngây thơ tựa thiếu nữ.
Cố Cửu Uyên quay mặt đi, trong ánh mắt thoáng qua một tia đau đớn, không qua được mắt ta.
Ta nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Lâm phi, dịu giọng dỗ dành:
“Bệ hạ dặn người phải tĩnh dưỡng cho tốt, uống t.h.u.ố.c đều đặn. Đợi bệnh khỏi rồi, ngài ấy tự khắc sẽ đến thăm.”
Lâm phi lại lẩm bẩm nói gì đó, rồi chìm vào giấc ngủ nặng nề.
07
Dưới hành lang, gió lạnh như d.a.o.
Mạch tượng của Lâm phi vẫn quẩn quanh trong lòng ta, nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
Cố Cửu Uyên dường như đã nhìn thấu, bình thản nói:
“Tống cô nương cứ nói thẳng.”
Ta khẽ thở dài:
“Thân thể Lâm phi nương nương, e là không qua nổi mùa đông này.”
Cố Cửu Uyên khép mắt lại. Rất lâu sau mới nói:
“Với bà ấy mà nói, cũng coi như một sự giải thoát.”
Ánh nến leo lét, bóng thiếu niên đổ xuống đất, mong manh đến cực điểm, cô độc đến cực điểm.
Ta không nhịn được hỏi:
“Thế còn ngài?”
Hắn nhìn ta, đôi mắt đen sâu đầy vẻ khó hiểu:
“Ta?”
Ta kìm nén chua xót trong lòng, hỏi tiếp:
“Nếu người cuối cùng trên đời này còn để tâm tới ngài cũng rời đi, ngài sẽ làm thế nào?”
Hắn sững lại. Rất lâu sau, nhàn nhạt đáp:
“Trước kia thế nào, sau này vẫn thế ấy.”
Ta lắc đầu:
“E là ngài không thể tự quyết.”
Theo tuổi tác lớn dần, bất kỳ hoàng t.ử nào có khả năng kế thừa hoàng vị, đều sẽ bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực.
Dù tranh hay không tranh, những nhục nhã và đau khổ hắn từng chịu đựng, về sau chỉ càng thêm dữ dội.
Thậm chí, khó giữ được tính mạng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cố Cửu Uyên dường như đã hiểu lời ta, liền trầm mặc hồi lâu.
Hắn cười tự giễu:
“Nhưng Tống cô nương, loại người như ta, từ trước đến nay vốn chẳng bao giờ được tự do.”
Một cơn gió thổi qua, ngọn nến vụt tắt.
Bốn phía tối sầm mờ mịt.
Cố Cửu Uyên đứng dậy đi lấy hỏa chiết, ta kéo tay áo hắn lại.
Thiếu niên quay đầu nhìn ta.
Ánh sáng ban ngày từ khe cửa hắt vào một vệt, vừa vặn ưu ái đôi mày ánh mắt của hắn.
Trong đôi mắt đen ấy có dò hỏi, có kháng cự, nhưng hắn không hất tay ta ra.
Ta nghe thấy giọng mình vang lên:
“Cố Cửu Uyên, ngài có ước nguyện gì không?”
Gọi thẳng tên húy, quả là thất lễ.
Nhưng hắn không chấp nhặt, chỉ cười nhẹ:
“Ước nguyện không thể thực hiện.”
Ta không buông tay, cố chấp nhìn hắn:
“Nói ra đi, lỡ đâu có thể thành thì sao?”
Hắn lắc đầu:
“Thôi.”