Cố Khuynh Hàn ngớ người, há hốc mồm nhìn Giản Chân. Hắn quen nàng đã sáu năm, cưới nàng hai năm, nhưng hắn chưa bao giờ biết nàng biết giám định đồ cổ. Hắn luôn cho rằng nàng chỉ là một nữ nhân vô dụng, tẻ nhạt, ngoại trừ việc lấy m.á.u ra thì chẳng làm được trò trống gì. Sự xa lạ này khiến hắn bàng hoàng.
Cùng lúc đó, tại nhã gian VIP trên tầng hai của Cổ Lai Hiên, sau bức rèm trúc mỏng tang, một nam nhân vận hắc y đang ung dung ngồi thưởng trà. Ngón tay thon dài của y chầm chậm xoay hạt Phật châu bằng gỗ t.ử đàn, đôi mắt sâu thẳm đen như mực tĩnh lặng quan sát toàn bộ màn kịch bên dưới. Ngu Trọng Lâu khẽ nhếch môi. Sự dứt khoát vứt bỏ tờ Hòa Ly Thư dưới màn mưa hôm trước đã khiến y nảy sinh hứng thú, nhưng sự sắc bén, kiêu ngạo bễ nghễ thiên hạ của nàng hôm nay mới thực sự làm y kinh diễm.
"Giám Bảo Sư sao..." Ngu Trọng Lâu lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp mang theo một tia sủng ái vô thức
Ba chữ "Giám Bảo Sư" thốt ra từ đôi môi kiêu hãnh của Giản Chân giống như một đạo sấm sét x.é to.ạc bầu không khí ồn ào của Cổ Lai Hiên. Toàn trường vạn người như một, tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi. Trong vương triều Đại Cảnh, Giám Bảo Sư không chỉ là một danh xưng, mà là một tước vị được triều đình và giới mộ điệu tôn sùng ngang hàng với vương hầu khanh tướng. Kẻ mạo danh sẽ bị m.ó.c m.ắ.t, nhưng người thực sự mang trong mình thiên phú ấy, chỉ bằng một lời nói có thể định đoạt sinh t.ử của cả một gia tộc buôn đồ cổ.
Cố Khuynh Hàn đứng sững tại chỗ, ánh mắt ngưng trệ nhìn nữ nhân dung mạo rực rỡ, khí thế bễ nghễ thiên hạ đang đứng trước mặt mình. Đây là Giản Chân sao? Đây là người thê t.ử suốt hai năm qua chỉ biết cúi đầu nhẫn nhịn, c.ắ.n răng chịu đựng từng nhát d.a.o rạch tay lấy m.á.u để cứu sống nhân tình của hắn sao? Không, tuyệt đối không thể!
"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó!" Mục Vũ Nhiếp là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Ả hoảng loạn lùi lại nửa bước, bàn tay gầy guộc nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Cố Khuynh Hàn, giọng nói the thé vang lên đầy uất ức: "Hầu gia, chàng xem tỷ tỷ kìa! Tỷ ấy vì ghen tuông mà điên rồi. Tỷ ấy bị đuổi khỏi phủ nên sinh lòng oán hận, muốn mượn cớ bôi nhọ danh dự của thiếp, bôi nhọ cả ánh mắt nhìn người của chàng! Huyết Ngọc Trâm này là bảo vật đấu giá ngầm, làm sao có thể là đồ giả được?"
Cố Khuynh Hàn như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, lập tức lấy lại vẻ cao ngạo. Hắn lạnh lùng trừng mắt nhìn Giản Chân, quát lớn: "Đủ rồi! Giản Chân, trò hề của ngươi diễn đến đây là quá giới hạn rồi đấy. Ngươi tưởng chỉ cần tùy tiện thốt ra ba chữ Giám Bảo Sư là có thể đổi trắng thay đen sao? Thu gia cho ngươi chỗ dựa, nhưng không thể che đậy sự ngu dốt của ngươi. Mau xin lỗi Vũ Nhiếp, bằng không hôm nay ta quyết không để yên!"
Đối diện với cơn thịnh nộ của tra nam và bộ mặt giả tạo của tiện nữ, Giản Chân chỉ khẽ nhếch mép. Nụ cười của nàng lạnh lẽo như băng ngàn năm trên đỉnh Thiên Sơn. Nàng lười biếng nâng tay, hướng về phía vị chưởng quỹ của Cổ Lai Hiên đang đứng tái mặt ở một góc, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo uy áp không thể chối từ: "Chưởng quỹ, phiền ông chuẩn bị cho ta một chậu bạc, nước suối tinh khiết, ba tiền bột phèn chua và một chén giấm trắng ngâm lâu năm."
Vị chưởng quỹ già của Cổ Lai Hiên toát mồ hôi hột. Ông ta làm nghề hàng chục năm, nhãn quang sắc bén vô cùng. Dù thân phận của Cố Khuynh Hàn rất cao, nhưng khí tràng toát ra từ vị Đại tiểu thư Thu gia này lại mang đậm phong thái của một bậc thầy giám định chân chính. Ông ta không dám chậm trễ, lập tức vẫy tay sai tiểu nhị đi chuẩn bị.
"Ngươi định làm cái trò ma quỷ gì?" Cố Khuynh Hàn nhíu c.h.ặ.t mày, trong lòng đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Làm ma quỷ hiện hình." Giản Chân đáp gọn lỏn. Nàng thong thả bước tới gần Mục Vũ Nhiếp. Tiện nữ hoảng sợ định lùi lại, nhưng Giản Chân đã vươn tay, tốc độ nhanh như chớp giật lấy cây Huyết Ngọc Trâm từ trên b.úi tóc của ả.
"Trảo ngọc của ta!" Mục Vũ Nhiếp thét lên, định lao tới cướp lại nhưng bị Thu Cảnh Du đứng ngay phía sau Giản Chân dùng vỏ kiếm gạt phăng ra. Lực đạo mạnh mẽ khiến ả loạng choạng ngã nhào ra đất, chật vật vô cùng.
Giản Chân nâng cây trâm ngọc màu đỏ rực lên ngang tầm mắt, để ánh sáng mặt trời chiếu xuyên qua. Đám đông quý tộc xung quanh không tự chủ được mà nín thở quan sát. Nàng chậm rãi lên tiếng, giọng nói vang vọng khắp sảnh lớn:
"Trong giới đồ cổ có một loại bảo vật gọi là Huyết Ngọc nguyên sinh, hình thành từ hàng ngàn năm dưới lòng đất, ngọc thạch hấp thụ tinh hoa và khoáng chất mà chuyển sang màu đỏ rực như m.á.u. Đó là cực phẩm nhân gian, mang oán khí bị xua tan, chỉ giữ lại linh khí cát tường. Thế nhưng..." Giản Chân liếc mắt nhìn Cố Khuynh Hàn, khóe môi cong lên một nẻo khinh miệt, "...trên đời này luôn có những kẻ ngu muội, chuộng hư vinh nhưng lại thiếu nhãn quang, dễ dàng bị những thứ tà môn ngoại đạo lừa gạt."
Tiểu nhị lúc này đã bưng ra một chiếc khay gỗ, bên trên đặt đầy đủ những thứ Giản Chân yêu cầu. Nàng cầm lấy chén giấm trắng, đổ thẳng vào chậu nước suối, sau đó rắc bột phèn chua vào. Nước trong chậu sủi bọt lăn tăn.
"Thứ mà Cố Hầu gia bỏ ra vạn lượng vàng để mua về, thứ mà Mục cô nương tự hào đội lên đầu để khoe khoang khắp Kinh Đô, thực chất chỉ là một khối bạch ngọc hạ phẩm rẻ tiền, được chế tác bằng một phương pháp cực kỳ tàn độc, gọi là 'Cẩu Huyết Ngọc'."
Lời vừa dứt, cả đám đông ồ lên kinh ngạc. Cố Khuynh Hàn biến sắc: "Ngươi ngậm m.á.u phun người! Ngọc này đỏ từ trong ra ngoài, làm sao có thể là ngọc trắng nhuộm màu?"
"Vậy thì Hầu gia hãy mở to đôi mắt mù lòa của mình ra mà nhìn cho kỹ!"
Giản Chân dùng lực nơi đầu ngón tay, "Tách" một tiếng giòn giã, nàng bẻ gãy một góc nhỏ nơi đầu trâm, trực tiếp ném phần gãy vào chậu nước t.h.u.ố.c vừa pha chế.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào chiếc chậu bạc. Chỉ trong chớp mắt, một màn kịch khủng khiếp diễn ra. Nước t.h.u.ố.c trong vắt đột ngột sủi bọt đục ngầu. Màu đỏ từ mảnh ngọc không hề giữ nguyên mà bắt đầu tan ra, loang lổ như những sợi tơ m.á.u c.h.ế.t trôi nổi trên mặt nước. Đáng sợ hơn cả là một mùi hôi thối tanh tưởi, mùi của m.á.u động vật thối rữa bị phong bế lâu ngày đột nhiên thoát ra ngoài, xộc thẳng vào mũi những người đứng gần đó.