"Hầu gia phu nhân tương lai quả nhiên có phúc khí lớn..."
Tiếng nịnh nọt của đám người kia bỗng nhiên im bặt. Giống như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng bọn họ, không gian trong sảnh chính Cổ Lai Hiên đột ngột chìm vào một sự tĩnh mịch quỷ dị.
Cố Khuynh Hàn nhíu mày, cảm nhận được sự thay đổi của bầu không khí, hắn chậm rãi quay đầu lại nhìn ra phía cửa chính. Ngay khoảnh khắc đó, trái tim Cố Khuynh Hàn như bị ai đó dùng b.úa tạ hung hăng đập mạnh một nhát. Hơi thở của hắn đình trệ, đồng t.ử co rút lại đến cực hạn.
Bước qua ngưỡng cửa là một nữ nhân hồng y rực lửa. Ánh sáng từ những ngọn đèn lưu ly trong sảnh hắt lên khuôn mặt kiều diễm, thanh lãnh của nàng, tạo nên một vẻ đẹp chấn động nhân tâm. Đó là một vẻ đẹp mang tính bức bách, cao quý không thể mạo phạm, hoàn toàn khác biệt với sự nhợt nhạt, hèn mọn mà hắn từng thấy suốt hai năm qua.
Là Giản Chân!
Cố Khuynh Hàn không dám tin vào mắt mình. Người nữ nhân từng vì hắn mà sẵn sàng rút cạn m.á.u trong cơ thể, từng bi lụy cầu xin sự thương hại của hắn, giờ đây lại đang đứng đó, rực rỡ và kiêu hãnh như một vị vương giả. Nàng đi lướt qua hắn, ánh mắt hờ hững không hề dừng lại trên người hắn dù chỉ là nửa cái chớp mắt, giống như hắn chỉ là một hạt bụi vô giá trị bên đường. Sự ngơ ngẩn trong mắt Cố Khuynh Hàn ngay lập tức chuyển thành một ngọn lửa cuồng nộ và ghen tuông. Hắn nhìn thấy Thu Cảnh Du oai phong đứng bên cạnh nàng, cẩn thận bảo vệ nàng, cơn uất hận không tên trào lên tận cổ họng. Hắn siết c.h.ặ.t hai tay thành quyền, gân xanh nổi dọc trên mu bàn tay. Nàng lấy tư cách gì mà dám ăn mặc lộng lẫy, dám ngẩng cao đầu đi lại cùng nam nhân khác khi vừa bước ra khỏi cửa Cố gia?
Mục Vũ Nhiếp cũng đã nhìn thấy Giản Chân. Chén trà trong tay ả khẽ run lên, nước trà sánh ra ngoài làm ướt một mảng áo lụa. Sự ghen tị điên cuồng c.ắ.n xé tâm can ả. Ả luôn tự hào mình là bạch nguyệt quang trong lòng Cố Khuynh Hàn, luôn cho rằng Giản Chân chỉ là một món thế thân xấu xí, tàn tạ. Nhưng hiện tại, đứng trước mặt Giản Chân, ả chợt thấy mình giống như một con nha đầu bưng trà rót nước, hèn mọn và giả tạo đến t.h.ả.m hại.
Tuy nhiên, bản tính xảo quyệt của "trà xanh" nhanh ch.óng giúp ả lấy lại bình tĩnh. Mục Vũ Nhiếp vội vàng đặt chén trà xuống, hai mắt lập tức ửng đỏ, viền mắt ngấn lệ. Ả đứng bật dậy, lảo đảo bước tới vài bước, dáng vẻ yếu đuối như muốn ngã vào lòng Cố Khuynh Hàn nhưng lại cố tình hướng về phía Giản Chân, cất giọng nức nở, xót xa:
"Tỷ tỷ... a không, Giản tiểu thư. Muội không ngờ lại được gặp tỷ ở đây. Tỷ rời phủ mà không mang theo nhiều tiền bạc, thân thể lại đang yếu ớt, sao có thể đến nơi xa xỉ như Cổ Lai Hiên này? Phải chăng... tỷ đang gặp khó khăn gì? Nếu tỷ thiếu bạc, cứ nói với muội một tiếng, muội nhất định sẽ xin Hầu gia chu cấp cho tỷ, dù sao chúng ta cũng từng là tỷ muội một nhà..."
Từng lời nói của ả nghe qua thì như đang quan tâm, nhưng thực chất lại là những mũi d.a.o nhọn hoắt đ.â.m vào danh dự của Giản Chân trước mặt bao người. Ả ngầm ám chỉ Giản Chân là kẻ bị đuổi khỏi nhà chồng, nghèo túng, đến đây chỉ để ăn vạ hoặc làm trò cười. Đám quý phu nhân xung quanh nghe vậy, ánh mắt nhìn Giản Chân lập tức chuyển từ kinh diễm sang khinh bỉ, những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên râm ran.
"Thì ra là vị Hầu phu nhân bị ruồng rẫy đó sao..."
"Bị đuổi ra khỏi cửa rồi mà còn vác mặt đến Cổ Lai Hiên, chắc lại muốn bám lấy Hầu gia đây mà."
Thu Cảnh Du nghe những lời sỉ nhục ấy, sát khí bùng nổ. Hắn tiến lên một bước, bàn tay to lớn đã đặt lên chuôi kiếm bên hông, giọng nói ầm vang như sấm rền: "Tiện tỳ nhà ai dám ở đây sủa bậy? Muội muội ta là đích tôn nữ của Thu Quốc Công Phủ, của hồi môn nàng mang đi đủ để mua đứt cả mười cái Cố Hầu phủ nhà các ngươi! Cần gì thứ rác rưởi bố thí?"
Lời mắng c.h.ử.i thẳng thừng của Thu Cảnh Du khiến Mục Vũ Nhiếp tái mét mặt mày, nước mắt lã chã tuôn rơi. Cố Khuynh Hàn thấy người trong lòng bị ủy khuất, bản năng bảo vệ trỗi dậy. Hắn bước lên chắn trước mặt Mục Vũ Nhiếp, ánh mắt lạnh lẽo như sương giá quét về phía Thu Cảnh Du, rồi dừng lại trên khuôn mặt hờ hững của Giản Chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Giản Chân!" Cố Khuynh Hàn gằn giọng, mang theo uy áp của một vị Hầu gia quen thói ra lệnh. "Ngươi làm loạn đủ chưa? Ngươi dùng thủ đoạn ly gián, tự tay viết Hòa Ly Thư rời khỏi Hầu phủ, ta nể tình cũ không tính toán với ngươi. Nhưng ngươi đừng tưởng bám được vào Thu gia là có thể ngang ngược ức h.i.ế.p Vũ Nhiếp. Nàng ấy tâm địa thiện lương, có ý tốt muốn giúp đỡ ngươi, ngươi không biết điều thì chớ, lại còn để nam nhân khác nh.ụ.c m.ạ nàng ấy. Mau xin lỗi Vũ Nhiếp ngay cho ta!"
Không khí trong sảnh căng như dây đàn. Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi phản ứng của vị cựu phu nhân.
Giữa tâm điểm của cơn bão, Giản Chân khẽ bật cười. Nụ cười của nàng thanh thúy, trong trẻo như tiếng ngọc va vào nhau, nhưng lại mang theo sự trào phúng tột độ. Nàng đưa tay lên, thong thả chỉnh lại ống tay áo thêu kim tuyến, ánh mắt sắc lẹm như một lưỡi đao dứt khoát c.h.é.m đứt mọi tơ vương cuối cùng.
"Cố Hầu gia." Giản Chân cất giọng, âm vực không cao không thấp, nhưng đủ để từng chữ len lỏi vào màng nhĩ của tất cả mọi người có mặt. "Ngài nói sai hai điều."
Nàng chậm rãi bước lên một bước, khí thế áp đảo hoàn toàn Cố Khuynh Hàn. "Thứ nhất, ta và ngài đã ân đoạn nghĩa tuyệt, Hòa Ly Thư đã viết, quan hệ đã dứt. Đừng dùng cái giọng điệu của một trượng phu để ra lệnh cho ta. Ngài... không xứng."
Khuôn mặt Cố Khuynh Hàn nháy mắt đen kịt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng vì tức giận. Hắn chưa bao giờ bị phản bác thẳng thừng như vậy, đặc biệt là từ người nữ nhân luôn răm rắp nghe lời hắn.
"Thứ hai..." Giản Chân không thèm để tâm đến sắc mặt của hắn, ánh mắt sắc bén lướt qua Mục Vũ Nhiếp, cuối cùng khóa c.h.ặ.t vào cây Huyết Ngọc Trâm trên đầu ả. "Ngươi nói ả ta có lòng tốt? Một kẻ mang trên đầu thứ đồ giả tà môn, nhuốm đầy oán khí, lại dám đứng giữa thanh thiên bạch nhật khoe khoang như bảo vật. Ngươi không sợ thứ xú uế đó làm bẩn không khí của Cổ Lai Hiên, làm mù mắt những vị quý nhân ở đây sao?"
Lời tuyên bố của Giản Chân giống như một quả b.o.m ném thẳng vào mặt hồ đang tĩnh lặng. Đám đông bùng nổ.
"Đồ giả? Nàng ta nói Huyết Ngọc Trâm là đồ giả?"
"Sao có thể! Đó là bảo vật giá trị liên thành cơ mà!"
Mục Vũ Nhiếp nghe đến hai chữ "đồ giả", trong lòng chấn động dữ dội, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ả ta đưa tay che lấy cây trâm, cố gắng diễn nét uất ức đến cùng cực: "Tỷ tỷ... tỷ hận ta vì Hầu gia yêu thương ta, ta có thể hiểu. Nhưng tỷ không thể vu khống ta, vu khống bảo vật của Hầu gia như vậy! Đây là món đồ Cổ Lai Hiên đã kiểm chứng, tỷ nói vậy chẳng khác nào sỉ nhục uy tín của Cổ Lai Hiên!"
Cố Khuynh Hàn cũng gầm lên, sự phẫn nộ đã lên tới đỉnh điểm: "Giản Chân, ngươi điên rồi! Vì ghen tuông mà ngươi dám nói càn. Huyết Ngọc Trâm này do chính tay ta mua từ buổi đấu giá ngầm của giới thượng lưu, có giấy tờ chứng thực. Ngươi là cái thá gì mà dám phán xét nó là đồ giả?"
"Ta là cái thá gì sao?" Giản Chân ngửa đầu cười lạnh, ánh mắt lóe lên sự kiêu ngạo tuyệt đối của một bậc thầy. Nàng dõng dạc cất tiếng, âm vang dội thẳng vào vòm trần của Cổ Lai Hiên: "Bằng nhãn quan của một Giám Bảo Sư, ta có đủ tư cách để phán xét nó chưa?"
Ba chữ "Giám Bảo Sư" thốt ra, toàn trường c.h.ế.t lặng. Ở Đại Cảnh Triều, Giám Bảo Sư là một nghề nghiệp vô cùng thiêng liêng và cao quý. Một lời phán quyết của Giám Bảo Sư cấp cao có thể định đoạt sự tồn vong của một gia tộc làm nghề buôn bán đồ cổ. Không ai dám tự nhận danh xưng này nếu không có thực tài, bởi cái giá phải trả cho việc giám định sai là bị phế bỏ đôi mắt và đuổi khỏi kinh thành mãi mãi.