Tuyệt Tình Phủ Hầu: Đích Nữ Niết Bàn Trùng Sinh

Chương 2



"Hầu gia..." Mục Vũ Nhiếp thều thào gọi, ánh mắt lướt qua Giản Chân đang nằm bẹp dưới bùn đất, khóe môi khẽ nhếch lên một tia đắc ý không ai thấy, nhưng ngay lập tức lại biến thành vẻ mặt xót xa, áy náy. "Ngài đừng mắng tỷ tỷ nữa. Tỷ tỷ cũng chỉ vì quá lo lắng cho Giản lão gia t.ử thôi. Hay là... ngài cứ đưa Hồi Mệnh Đan cho tỷ tỷ đi. Bệnh của ta... khụ khụ... ta cố chịu đựng được mà..."

Nói đoạn, ả ta đưa tay ôm lấy n.g.ự.c, ho sặc sụa đến mức khó thở, cả người lảo đảo như sắp ngã.

Cố Khuynh Hàn lập tức biến sắc, vội vàng vứt chiếc ô xuống, bước lùi lại đỡ trọn lấy thân hình mềm nhũn của Mục Vũ Nhiếp vào lòng. Giọng điệu lạnh lẽo ban nãy lập tức hóa thành sự dịu dàng, cẩn trọng đến cực điểm: "Vũ Nhiếp! Nàng ra đây làm gì? Gió lạnh như vậy, lỡ bệnh tình tái phát thì sao? Nàng yên tâm, Hồi Mệnh Đan là để dành chữa trị tận gốc căn bệnh của nàng, ta tuyệt đối không lãng phí cho kẻ khác!"

Nghe những lời này, màng nhĩ Giản Chân như bị một tia sét đ.á.n.h trúng, nổ tung.

Thì ra là vậy! Hồi Mệnh Đan không phải không có, mà là hắn giữ lại để bồi bổ cho ả trà xanh Mục Vũ Nhiếp! Ông nội nàng đang chờ t.h.u.ố.c để cứu mạng, còn ả ta chỉ dùng nó để bồi bổ cơ thể!

"Cố Khuynh Hàn!" Giản Chân gào lên, một luồng uất hận dâng trào từ tận tâm can. Nàng loạng choạng đứng dậy, chỉ thẳng tay vào mặt Mục Vũ Nhiếp: "Ả ta đang diễn kịch! Ả ta căn bản không hề phát bệnh! Ngày hôm qua ta còn thấy ả ta đứng trong hoa viên mắng c.h.ử.i hạ nhân, khỏe mạnh hơn bất kỳ ai! Tại sao chàng lại mù quáng đến mức này? Tại sao?!"

"Câm mồm!" Cố Khuynh Hàn gầm lên, ánh mắt sắc như d.a.o găm phóng về phía nàng. "Vũ Nhiếp thiện lương nhường t.h.u.ố.c cho ngươi, ngươi không biết ơn thì chớ, lại còn dám vu khống nàng ấy? Giản Chân, trái tim của ngươi làm bằng sắt đá sao?"

Mục Vũ Nhiếp nép trong n.g.ự.c Cố Khuynh Hàn, thân hình run rẩy kịch liệt, nước mắt tuôn rơi lách tách: "Hầu gia... ngài đừng trách tỷ tỷ... Chắc tỷ tỷ hận ta vì mỗi tháng phải lấy m.á.u cho ta... Tỷ tỷ nói đúng, là ta đáng c.h.ế.t... Ta không nên sống trên cõi đời này để làm gánh nặng cho ngài và tỷ tỷ... Á!"

Ả ta bỗng ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, há miệng thở dốc, hai mắt trợn ngược lên tỏ vẻ đau đớn tột cùng, rồi ngất lịm đi trong vòng tay Cố Khuynh Hàn.

"Vũ Nhiếp! Vũ Nhiếp!" Cố Khuynh Hàn hoảng loạn ôm c.h.ặ.t lấy ả. Hắn quay phắt lại, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực, trừng trừng nhìn Giản Chân như nhìn kẻ thù không đội trời chung. "Người đâu! Bệnh của Vũ Nhiếp tái phát rồi! Gọi ngay đại phu! Lấy d.a.o ra đây, rút thêm một chén m.á.u tim của tiện nhân này cho ta! Nhanh lên!"

Hai gã hộ vệ thân hình vạm vỡ từ trong bóng tối lập tức lao ra, không nói không rằng đè nghiến Giản Chân xuống mặt đất ẩm ướt. Lão đại phu xách theo hộp t.h.u.ố.c vội vã chạy tới, thuần thục rút ra một con d.a.o găm sáng loáng.

"Không... Buông ta ra! Các người là lũ cầm thú!" Giản Chân vùng vẫy trong vô vọng. Nàng đã bị rút m.á.u ba ngày trước, cơ thể hiện tại suy nhược đến mức đi còn không vững. Nếu bị lấy thêm một chén m.á.u từ vị trí gần tim, nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Cố Khuynh Hàn! Chàng có còn là con người không? Ta là thê t.ử minh hôn chính thú của chàng! Chàng vì một ả tiện nhân mà muốn g.i.ế.c ta sao?!" Giản Chân tuyệt vọng gào thét, nước mắt hòa lẫn nước mưa lạnh lẽo trào ra.

Cố Khuynh Hàn bế bổng Mục Vũ Nhiếp lên, lạnh lùng ném lại một câu trước khi bước vào cửa: "Mạng của ngươi là do Cố gia ta nuôi dưỡng. Vũ Nhiếp mà có mệnh hệ gì, ta sẽ bắt cả Giản gia các ngươi chôn cùng! Lấy m.á.u đi, không được để Vũ Nhiếp xảy ra chuyện!"

Ánh chớp lóe lên, soi rõ lưỡi d.a.o lạnh lẽo đang hạ xuống cổ tay áo bị xé rách của nàng.

Ngay khoảnh khắc lưỡi d.a.o sắc lẹm chạm vào da thịt, truyền đến một cơn đau nhói thấu xương, một tiếng "BÙM" cực lớn vang lên trong tâm trí Giản Chân.

Giống như một lớp màng phong ấn bị phá vỡ, một luồng ký ức xa lạ mà quen thuộc ồ ạt tràn vào đại não. Linh hồn của một bậc thầy giám định đồ cổ sắc sảo, kiêu ngạo, một nữ cường nhân của thế kỷ hai mươi mốt chưa từng biết cúi đầu trước bất kỳ ai, trong khoảnh khắc cận kề cái c.h.ế.t đã hoàn toàn dung hợp với thân xác yếu đuối của vị Hầu phu nhân này.

Đôi mắt bi lụy, tuyệt vọng của Giản Chân đột ngột thay đổi. Nước mắt ngừng rơi. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, sắc bén như lưỡi gươm vừa được rút ra khỏi vỏ.

Hèn mọn? Bi lụy? Cầu xin tình yêu từ một tên cặn bã?

Thật buồn nôn!

Nàng là Giản Chân! Là người phụ nữ đứng trên đỉnh cao của giới giám định, chỉ bằng một cái liếc mắt đã có thể định đoạt giá trị của vạn vật trên đời. Cớ sao lại phải quỳ gối dưới chân một tên tra nam mắt mù tâm hạt, để mặc cho một ả trà xanh ti tiện đạp lên đầu lên cổ?

"Cút ngay cho ta!"

Một tiếng quát sắc lạnh, mang theo uy lực áp bức kinh hồn phát ra từ cổ họng Giản Chân. Lão đại phu giật b.ắ.n mình. Trong khoảnh khắc đám hộ vệ lơ là vì sự thay đổi khí tràng đột ngột của nàng, Giản Chân vận dụng kỹ năng phòng vệ cận chiến từ kiếp trước, gập người lại, dùng đầu gối huých mạnh vào hạ bộ gã hộ vệ bên trái. Gã ta rú lên t.h.ả.m thiết, buông tay ngã lăn ra đất.

Chưa dừng lại, nàng cướp lấy con d.a.o găm trên tay lão đại phu, vung một nhát c.h.é.m sượt qua cánh tay gã hộ vệ còn lại. Máu tươi b.ắ.n ra hòa vào màn mưa. Đám hạ nhân hoảng loạn lùi lại, không kẻ nào dám tin vị Hầu phu nhân luôn yếu đuối, nhẫn nhịn hằng ngày lại đột nhiên hóa thành một nữ sát thần ác liệt đến vậy.