Tuyệt Tình Phủ Hầu: Đích Nữ Niết Bàn Trùng Sinh

Chương 3



Tiếng động lớn bên ngoài khiến Cố Khuynh Hàn phải dừng bước. Hắn quay đầu lại, đồng t.ử co rút mãnh liệt khi thấy Giản Chân đang từ từ đứng thẳng dậy giữa màn mưa.

Nàng vứt con d.a.o dính m.á.u xuống đất, ánh mắt nhìn hắn không còn lấy nửa điểm si tình, oán hận hay bi thương. Chỉ có sự khinh bỉ tột độ và sự lạnh lẽo như nhìn một vật c.h.ế.t.

"Giản Chân... Ngươi điên rồi sao? Dám đả thương người của Cố phủ?" Cố Khuynh Hàn gằn từng chữ, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

"Điên? Đúng, ta điên thật rồi mới dùng sáu năm thanh xuân để đổi lấy một đống rác rưởi như ngươi!" Giản Chân cười lạnh, thanh âm trong trẻo nhưng thấu xương, x.é to.ạc màn mưa. Nàng bước lên thềm, bức bách Cố Khuynh Hàn phải lùi lại nửa bước vì khí tràng ngút ngàn của nàng.

"Ngươi... ngươi ăn nói hàm hồ cái gì vậy?" Cố Khuynh Hàn sững sờ. Hắn chưa từng thấy Giản Chân có bộ dạng cao ngạo, bễ nghễ thế này bao giờ.

"Cố Khuynh Hàn, mở to đôi mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ. Ngươi tưởng m.á.u của ta là thứ nước lã ngoài đường, muốn lấy là lấy sao?" Giản Chân chỉ thẳng vào mặt hắn, gằn giọng: "Một ả trà xanh giả bệnh để hút m.á.u người khác, một tên tra nam ngu xuẩn lấy oán báo ân. Hai kẻ các ngươi quả nhiên là rác rưởi trời sinh một cặp!"

"Tiện nhân! Ngươi dám..." Cố Khuynh Hàn giận tím mặt, giơ tay định tát nàng.

"Chát!"

Một tiếng vang giòn giã vang lên. Nhưng người bị đ.á.n.h không phải Giản Chân, mà là Cố Khuynh Hàn!

Giản Chân đã nhanh hơn hắn một bước, vận toàn bộ sức lực còn sót lại vung tay tát thẳng vào khuôn mặt tuấn tú của hắn. Một cái tát này chứa đựng sự phẫn nộ của thân xác cũ, và cả sự khinh miệt của linh hồn mới. Mặt Cố Khuynh Hàn lệch sang một bên, in hằn năm ngón tay đỏ ch.ót. Mục Vũ Nhiếp đang giả vờ ngất trong n.g.ự.c hắn cũng bị

Khuôn mặt tuấn tú của Cố Khuynh Hàn lệch hẳn sang một bên, năm ngón tay rướm m.á.u in hằn trên làn da tái nhợt. Cơn đau rát truyền đến từ gò má khiến hắn đứng sững sờ giữa thềm đá lạnh lẽo. Mưa bão vẫn trút xuống xối xả, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong đáy mắt hắn. Não bộ của vị Hầu gia cao ngạo dường như bị đình trệ. Hắn chưa từng nghĩ, người thê t.ử luôn hèn mọn, cụp mắt phục tùng hắn suốt hai năm qua lại dám ra tay đ.á.n.h hắn.

Mục Vũ Nhiếp đang nép trong n.g.ự.c Cố Khuynh Hàn cũng bị dọa cho kinh hãi. Ả rú lên một tiếng nũng nịu, cố ý ho sặc sụa, bàn tay bấu c.h.ặ.t lấy vạt áo hắn, nức nở: "Hầu gia... tỷ tỷ điên thật rồi... Tỷ ấy muốn g.i.ế.c thiếp, giờ lại còn dám đ.á.n.h ngài. Đều tại thiếp thân thể yếu ớt, nếu không đã có thể đỡ thay Hầu gia một nhát này..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lời nói của ả như thêm dầu vào lửa. Cố Khuynh Hàn bừng tỉnh, ánh mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ rực. Hắn trừng mắt nhìn Giản Chân, c.ắ.n răng rít lên: "Tiện nhân! Ngươi dám phản nghịch?"

Giản Chân đứng thẳng tắp giữa sân, mặc cho nước mưa gột rửa vết m.á.u trên đầu ngón tay đã bị c.ắ.n nát. Ánh mắt nàng nhìn hắn không mảy may gợn sóng, lạnh lẽo như đang nhìn một tảng đá vô tri. Sự tĩnh lặng và khí tràng bễ nghễ tỏa ra từ cơ thể gầy gò ấy khiến Cố Khuynh Hàn chợt cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối lạ kỳ. Hắn cúi đầu, tầm mắt va phải tờ giấy trắng đẫm m.á.u mà nàng vừa ném xuống.

Ba chữ "Hòa Ly Thư" viết bằng m.á.u tươi ch.ói lọi, từng nét b.út dứt khoát, sắc bén như muốn đ.â.m thủng màn mưa.

Cố Khuynh Hàn giật lấy tờ giấy, đôi mắt lướt nhanh qua những dòng chữ tuyệt tình. Nụ cười khinh bỉ dần hiện lên trên môi hắn. Hắn vò nát tờ Hòa Ly Thư đẫm m.á.u, hung hăng ném thẳng xuống vũng nước bùn dưới chân.

"Hòa ly? Giản Chân, ngươi bớt diễn trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t đi!" Cố Khuynh Hàn bước xuống một bậc thềm, cao ngạo gầm lên: "Ngươi tưởng dùng khổ nhục kế này, viết vài dòng m.á.u me thì ta sẽ thương xót mà bỏ qua tội lỗi của ngươi sao? Suốt hai năm qua, ngươi sống c.h.ế.t bám lấy cái vị trí Hầu phu nhân này, đuổi cũng không đi, giờ lại bày đặt đòi hòa ly? Ta cho ngươi biết, trừ khi ta viết Hưu thư đuổi cổ ngươi ra khỏi cửa, bằng không, cả đời này ngươi sống là người của Cố gia, c.h.ế.t cũng phải làm ma của Cố gia!"

Nói đoạn, hắn vung tay ra lệnh cho đám hộ vệ đang run rẩy đứng quanh sân: "Người đâu! Bắt tiện nhân này lại, nhốt vào sài phòng cho ta! Không có lệnh của ta, không kẻ nào được đưa cơm rót nước. Đợi khi nào nàng ta chịu ngoan ngoãn hiến m.á.u cứu Vũ Nhiếp, mới được thả ra!"

"Dạ, Hầu gia!"

Đám hộ vệ nghe lệnh liền rút đao, ngập ngừng tiến về phía Giản Chân. Bọn chúng vừa chứng kiến nàng cầm d.a.o cắt tay hộ vệ, trong lòng vẫn còn dè chừng, nhưng quân lệnh như sơn, không thể không tuân.

Giản Chân khẽ nheo mắt, bàn tay giấu trong tay áo vô thức nắm c.h.ặ.t lấy chuôi con d.a.o găm nhỏ. Dù thể lực hiện tại đã cạn kiệt, nhưng với kỹ năng thực chiến được trui rèn từ kiếp trước, g.i.ế.c thêm vài tên cẩu nô tài để mở đường m.á.u cũng không phải việc khó. Nàng chuẩn bị vận sức, dồn toàn bộ sinh lực còn lại vào đòn đ.á.n.h chí mạng.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đám hộ vệ vừa xông lên được nửa bước...

"Rầm—!!!"

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên từ phía cổng lớn của Cố Hầu Phủ, át cả tiếng sấm rền trên đỉnh đầu.