Mặt đất dường như rung chuyển. Cánh cổng gỗ lim bọc đồng kiên cố nặng hàng trăm cân—biểu tượng uy nghiêm của Cố gia—bị một cỗ lực lượng kinh người đạp văng khỏi bản lề. Hai cánh cửa khổng lồ đổ ập xuống sân trước, đè nát mấy chậu kiểng quý giá, vỡ vụn thành từng mảnh gỗ tơi tả.
Đám hạ nhân và hộ vệ Cố phủ kinh hãi quay ngoắt lại. Xuyên qua màn mưa trắng xóa, một đội nhân mã hùng hậu mặc thiết giáp đen ngòm ào ạt xông vào. Đi đầu là một nam t.ử vận cẩm bào màu mực, thân hình cao lớn, oai phong lẫm liệt. Sắc mặt y âm trầm đến cực điểm, đôi mắt phượng hẹp dài rực cháy ngọn lửa phẫn nộ như Tu La bò lên từ địa ngục. Trên tay y là một thanh trường kiếm còn rỉ m.á.u, nước mưa trút xuống cũng không gột sạch được sát khí ngút trời.
"Kẻ nào dám đụng đến muội muội của ta?!"
Giọng nói ầm vang như sấm sét x.é to.ạc không gian. Thu Cảnh Du—Đại thiếu gia của Thu Quốc Công Phủ, mang theo ba mươi tên phủ binh tinh nhuệ nhất đạp nát cửa Hầu phủ, hung hãn xông thẳng vào nội viện.
Đám hộ vệ Cố gia cản đường lập tức bị phủ binh Thu gia dùng sống đao đ.á.n.h gục trong chớp mắt. Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi. Khung cảnh uy nghiêm của Cố phủ phút chốc biến thành mớ hỗn độn.
Cố Khuynh Hàn biến sắc, buông Mục Vũ Nhiếp ra, tiến lên phía trước gầm thét: "Thu Cảnh Du! Ngươi to gan lớn mật! Đây là Cố Hầu Phủ, là nơi thiên t.ử ban phong, sao ngươi dám dẫn binh khí xông vào? Ngươi muốn tạo phản sao?!"
Thu Cảnh Du không thèm nhìn Cố Khuynh Hàn lấy nửa cái liếc mắt. Tầm nhìn của y ghim c.h.ặ.t vào bóng dáng gầy gò, ướt sũng đang đứng run rẩy giữa sân. Nhìn thấy bộ y phục dính đầy bùn đất, khuôn mặt trắng bệch không còn giọt m.á.u, và đặc biệt là ngón tay đang nhỏ từng giọt huyết thủy của Giản Chân, trái tim Thu Cảnh Du như bị ai dùng d.a.o lăng trì.
Y ném phăng thanh kiếm cho thuộc hạ, sải những bước dài lao đến, cởi phăng chiếc áo choàng khô ráo trên người mình bọc kín lấy Giản Chân. Bàn tay to lớn của vị tướng quân uy dũng có chút run rẩy khi chạm vào bờ vai lạnh ngắt của nàng.
"Chân nhi... Biểu ca đến muộn." Thu Cảnh Du nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe. Quốc Công Phủ bao năm qua nâng niu nàng như hòn ngọc quý trên tay, sợ ngậm trong miệng thì tan, sợ cầm trên tay thì vỡ. Vậy mà gả vào Cố gia mới hai năm, hòn ngọc ấy đã bị chà đạp đến mức mình đầy thương tích.
Cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc của người thân, sự căng cứng trong người Giản Chân hơi chùng xuống. Ở kiếp trước nàng cô độc một mình, xuyên không đến đây, dẫu chỉ tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, nhưng tình thân m.á.u mủ chân thật này vẫn khiến hốc mắt nàng nóng lên. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định: "Biểu ca, muội không sao. Muội muốn về nhà."
"Được! Chúng ta về nhà! Từ nay về sau, có Thu gia ở đây, không một kẻ nào dám ức h.i.ế.p muội nữa!" Thu Cảnh Du gật đầu dứt khoát, toan bế nàng lên.
"Đứng lại!" Cố Khuynh Hàn tức điên, lao xuống bậc thềm chặn đường. "Thu Cảnh Du, Giản Chân là thê t.ử của ta, là người của Cố gia! Ngươi dựa vào cái gì mà đòi đưa nàng ấy đi? Ngươi muốn ép ta mang chuyện này lên triều đình vạch tội Thu Quốc Công sao?"
Thu Cảnh Du quay phắt lại, ánh mắt sắc như đao tát thẳng vào mặt Cố Khuynh Hàn một cái tát vô hình. Y cười lạnh: "Thê t.ử? Cố Khuynh Hàn, ngươi còn mặt mũi thốt ra hai từ đó sao? Muội muội ta vì cứu cái mạng già của ông nội mà dập đầu quỳ lạy ngươi dưới mưa, ngươi không những không cứu, còn ép muội ấy lấy m.á.u nuôi dưỡng cái thứ tiện tì lăng loàn kia! Hôm nay muội ấy đã viết Hòa Ly Thư, từ giây phút này, Giản Chân và Cố gia các ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt!"
"Nàng ta viết thì tính là cái gì! Ta không đồng ý!" Cố Khuynh Hàn gân cổ cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngươi không đồng ý?" Thu Cảnh Du đột nhiên tiến lên một bước, tung một cú đá trời giáng thẳng vào n.g.ự.c Cố Khuynh Hàn.
"Bịch!" Cố Khuynh Hàn không kịp phòng bị, văng lùi về sau mấy trượng, ngã nhào lên bậc thềm. Hắn ho khù khụ, ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau điếng. Mục Vũ Nhiếp hoảng loạn hét lên, chạy tới đỡ lấy hắn, ánh mắt nhìn Thu Cảnh Du đầy khiếp sợ.
"Cố Khuynh Hàn, ta nói cho ngươi biết, luật lệ Đại Cảnh Triều quy định nữ t.ử có quyền hòa ly nếu có mẫu tộc ra mặt bảo lãnh. Hôm nay, ta đại diện cho Thu Quốc Công Phủ, chính thức rước muội muội ta về. Ngươi không đồng ý cũng phải đồng ý!" Thu Cảnh Du rút một tờ giấy từ trong n.g.ự.c áo, ném thẳng vào mặt Cố Khuynh Hàn. "Đây là giấy tờ có ấn tín của Kinh Triệu Doãn, quy trình hòa ly đã được ta làm xong từ lúc nhận được tin báo. Giờ thì, cút ra!"
Cố Khuynh Hàn nắm c.h.ặ.t tờ giấy chứng nhận, hai mắt tối sầm. Hắn không ngờ Thu gia lại hành động nhanh gọn, tuyệt tình và không để lại cho hắn chút đường lui nào như vậy.
Thấy Thu Cảnh Du định bế mình đi, Giản Chân vội đưa tay cản lại. Nàng vịn vào cánh tay y để đứng vững, ánh mắt chậm rãi lướt qua toàn bộ khu nội viện xa hoa của Cố Hầu Phủ, sau đó dừng lại trên người Mục Vũ Nhiếp. Đôi mắt nàng khẽ híp lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương.
"Biểu ca, muội có thể đi, nhưng đồ của muội thì phải ở lại cùng muội." Giản Chân gằn từng chữ, âm thanh không lớn nhưng đủ để mọi người có mặt ở đó nghe rõ mồn một. "Ngày trước khi gả vào Cố gia, Thu phủ đã chuẩn bị cho muội một trăm hai mươi rương của hồi môn. Bát vàng đũa ngọc, tranh chữ cổ, lụa là gấm vóc, cả những cửa hiệu trên phố Lưu Ly... Hôm nay rời đi, ta muốn mang đi toàn bộ. Một cắc, một đồng cũng không để lại cho thứ rác rưởi."
Sắc mặt Cố Khuynh Hàn lập tức trắng bệch. Của hồi môn của Giản Chân? Hai năm qua, Cố Hầu Phủ bề ngoài vinh quang hào nhoáng, nhưng thực chất tài khố đã trống rỗng từ lâu. Toàn bộ chi tiêu ăn mặc trong phủ, từ yến tiệc đãi khách đến việc mua sắm t.h.u.ố.c thang quý giá cho Mục Vũ Nhiếp, tất cả đều rút từ của hồi môn của Giản Chân! Nếu nàng mang đi toàn bộ, Cố phủ sẽ lập tức biến thành một cái vỏ rỗng tuếch, ngay cả tiền phát nguyệt bổng cho hạ nhân tháng sau cũng không đào đâu ra.
"Giản Chân! Ngươi đừng có khinh người quá đáng!" Cố Khuynh Hàn hoảng hốt đứng dậy, mất sạch phong độ thường ngày. "Đồ đã vào Cố phủ, chính là đồ của Cố gia!"
"Thật nực cười. Hầu gia học thi thư lễ nghĩa vứt cho ch.ó gặm rồi sao? Luật lệ triều Cảnh rành rành, của hồi môn thuộc quyền sở hữu riêng của thê t.ử, nhà chồng cấm được tơ hào." Giản Chân quay sang Thu Cảnh Du, dõng dạc nói: "Biểu ca, mang người vào kho, đối chiếu theo danh sách hồi môn mà dọn. Thiếu một món, đập nát một món đồ của Cố phủ để đền bù!"
"Tuân lệnh Đại tiểu thư!" Ba mươi phủ binh Thu gia đồng thanh hô lớn, khí thế chấn động mây trời.
Dưới sự chỉ huy của Thu Cảnh Du, đám phủ binh rầm rập chia nhau ra. Một nửa xông thẳng vào khố phòng (nhà kho) của Cố phủ, một nửa tiến thẳng vào các viện lạc. Bất chấp sự ngăn cản yếu ớt của đám gia đinh Cố gia, từng rương gỗ lim bọc vàng, từng bình gốm sứ quý giá, từng sấp lụa tơ tằm thượng hạng liên tục được khuân ra sân.
Giản Chân, với ký ức siêu phàm của một Giám Bảo Sư kiếp trước, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua từng món đồ.
"Bình phong khảm xà cừ ở sảnh chính, khiêng ra! Cây san hô đỏ ở thư phòng, vác đi! Dạ minh châu trên đỉnh màn, tháo xuống!" Nàng chỉ tay đến đâu, phủ binh Thu gia càn quét đến đó.
Chưa đầy nửa canh giờ, Cố Hầu Phủ tráng lệ đã bị lột sạch sành sanh, trông hoang tàn, trống hoác như vừa trải qua một trận cướp bóc kinh hoàng.