Thu Cảnh Du nghe thấy ba chữ "Cổ Lai Hiên" thì hai mắt sáng rực, bản tính thích xem náo nhiệt nổi lên hừng hực: "Được! Chúng ta lập tức xuất phát. Hôm nay, Thu Quốc Công Phủ chúng ta sẽ cho đám người rác rưởi ngoài kia biết, thế nào mới là đại tiểu thư chân chính!"
Bánh xe ngựa khảm vàng của Thu gia từ từ lăn bánh, tiếng lộc cộc vang vọng trên mặt đường lát đá xanh, bỏ lại phía sau bóng râm của những cây ngô đồng cổ thụ.
Bên trong thùng xe rộng rãi, Giản Chân nhắm hờ mắt, ngón tay nhịp nhàng gõ lên đùi. Một ván cờ mới đã được bày ra. Ngọn lửa niết bàn của phượng hoàng đã được thắp lên, và những kẻ từng đạp nàng xuống bùn lầy, chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ thiêu rụi tất cả đi là vừa.
Cổ Lai Hiên, màn kịch hay chỉ mới vừa bắt đầu.
Bánh xe ngựa khảm huy hiệu mãnh hổ của Thu Quốc Công Phủ vừa dừng hẳn trước thềm đá cẩm thạch của Cổ Lai Hiên, toàn bộ không gian ồn ào, náo nhiệt của con phố sầm uất bậc nhất Đại Cảnh Triều dường như chững lại một nhịp.
Thu Cảnh Du tung người nhảy xuống khỏi lưng con hắc mã uy dũng, động tác nhanh nhẹn mà đầy bá khí. Hắn không thèm để mắt đến đám tiểu nhị đang khúm núm chạy ra đón bẩm, trực tiếp bước tới, tự tay vén bức rèm gấm thêu chỉ vàng trước cửa xe ngựa. Đám đông xung quanh bắt đầu xôn xao, những ánh mắt tò mò từ các lầu các xung quanh thi nhau đổ dồn về phía cỗ xe mang biểu tượng của đệ nhất quyền thần Kinh Đô. Bọn họ đều biết, người có thể khiến Thu Đại thiếu gia – kẻ nổi tiếng ngông cuồng, kiêu ngạo – tự tay hầu hạ như vậy, thân phận tuyệt đối không tầm thường.
Từ trong thùng xe thoang thoảng mùi trầm hương thượng hạng, một bàn tay trắng ngần, thon dài như ngọc bích mỡ cừu nhẹ nhàng vươn ra, đặt lên cánh tay vững chãi của Thu Cảnh Du. Ngay sau đó, Giản Chân bước ra ngoài ánh sáng.
Khoảnh khắc mũi giày thêu trân châu của nàng chạm đất, vô số tiếng hít khí lạnh vang lên từ đám đông vây quanh. Khác hoàn toàn với dáng vẻ tiều tụy, nhợt nhạt, cạn kiệt sinh lực vì bị rút m.á.u suốt hai năm trời trong Cố Hầu phủ, Giản Chân của hiện tại giống như một con phượng hoàng vừa tắm mình trong lửa đỏ, niết bàn trùng sinh. Nàng vận một bộ vạn tự lưu tiên y màu đỏ thắm, tà áo thêu chìm họa tiết bách điểu triều phượng bằng sợi kim tuyến tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Mái tóc đen nhánh như suối được b.úi cao lộng lẫy, tô điểm bởi cây trâm khảm ngọc bích tinh xảo. Làn da nàng trắng muốt điểm chút hồng hào của sức sống mới, đôi mắt phượng hẹp dài lấp lánh sự thông tuệ, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một hồ nước đóng băng, lạnh lẽo và sắc bén đến nghẹt thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không còn sự bi lụy, không còn nét u buồn cam chịu. Giản Chân giờ phút này tỏa ra khí tràng cao quý, bễ nghễ thiên hạ của một đích tôn nữ hào môn thực thụ. Nàng khẽ ngước mắt nhìn tấm biển mạ vàng khổng lồ đề ba chữ "Cổ Lai Hiên", khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng mỏng dính.
"Biểu muội, cẩn thận bậc thềm." Thu Cảnh Du hạ giọng, ánh mắt tràn ngập sự sủng ái và tự hào khi nhìn muội muội mình đã khôi phục lại hào quang vốn có. Hắn dang tay che chở nàng, dẫn đường bước vào bên trong.
Cùng lúc đó, tại sảnh chính xa hoa bậc nhất của Cổ Lai Hiên, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Mùi huân hương đắt tiền hòa quyện cùng tiếng cười nói nịnh nọt của đám quý phu nhân, thiên kim tiểu thư tạo nên một bức tranh phù phiếm đến cực điểm.
Ở vị trí trung tâm, ngồi trên chiếc ghế thái sư trải t.h.ả.m nhung tuyết là Mục Vũ Nhiếp. Ả ta hôm nay diện một bộ y phục màu trắng thuần khiết, dáng vẻ liễu rủ trong gió, mỏng manh yếu đuối như một đóa bạch liên hoa vô hại. Thế nhưng, ánh mắt ả lại không giấu nổi sự đắc ý tột độ khi liên tục đưa tay vuốt ve cây trâm ngọc màu đỏ rực cài trên mái tóc. Đó chính là Huyết Ngọc Trâm – món bảo vật đang làm mưa làm gió khắp Kinh Đô mấy ngày nay.
"Ôi chao, Mục tiểu thư, cây Huyết Ngọc Trâm này quả thực là cực phẩm nhân gian! Chất ngọc trong suốt, màu đỏ tươi tắn như m.á.u ngưng tụ, nhìn thế nào cũng biết là đồ cổ ngự tứ có tiền cũng không mua được!" Một vị phu nhân họ Lý che miệng cười nịnh bợ, ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào món trang sức.
"Đúng vậy, đúng vậy! Nghe nói Cố Hầu gia đã phải bỏ ra vạn lượng vàng, lại còn đích thân tranh đoạt tại buổi đấu giá ngầm mới mang về được cho Mục tiểu thư. Ân sủng thế này, khắp Đại Cảnh Triều thử hỏi có mấy ai sánh kịp?" Một thiên kim tiểu thư khác vội vàng hùa theo.
Mục Vũ Nhiếp nghe những lời tâng bốc, trong lòng nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra e lệ, thẹn thùng. Ả khẽ liếc nhìn về phía người nam nhân đang đứng cách đó không xa, giọng nói mềm mại đến chảy nước: "Các vị tỷ tỷ chê cười rồi. Vũ Nhiếp thân thể ốm yếu, vốn không màng đến những vật ngoài thân này. Chỉ là Hầu gia thương xót, sợ ta buồn chán nên mới cố ý tìm về làm quà dỗ dành mà thôi."
Đứng chắp tay sau lưng ở gần đó, Cố Khuynh Hàn khoác trên người bộ cẩm bào màu lam sẫm, khí chất vẫn cao ngạo, lạnh lùng như một vị thần thượng giới. Hắn nghe Mục Vũ Nhiếp nói vậy, khóe môi khẽ cong lên một nét sủng nịnh. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ vào đáy mắt hắn, người ta sẽ thấy một tia trống rỗng mơ hồ. Từ ngày Giản Chân ném tờ Hòa Ly Thư đẫm m.á.u vào mặt hắn rồi tuyệt tình rời đi, trong lòng hắn luôn cuộn trào một cảm giác bứt rứt không yên. Hắn đã ra lệnh phong tỏa tin tức, đinh ninh rằng Giản Chân không có gia tộc chống lưng, sớm muộn gì cũng phải quỳ gối khóc lóc quay về cầu xin hắn. Nào ngờ, nàng đã bốc hơi khỏi Cố phủ, mang theo toàn bộ của hồi môn, sạch sẽ và dứt khoát đến mức khiến hắn tức n.g.ự.c. Hắn đưa Mục Vũ Nhiếp đến Cổ Lai Hiên hôm nay, một phần là để mua vui cho ả, phần lớn hơn là muốn dùng sự náo nhiệt này để xua tan đi hình bóng gầy gò quỳ dưới mưa bão cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn mấy đêm nay.