Vị Bác Sĩ Này Bị Điên

Chương 22: Cấp Cứu Hôm Nay: Keo Dán Vào Mắt, Hạt Từ Tính Vào Bụng, Biểu Mẫu Vào Não



Lâm Nhiên ngồi trước máy tính, cảm giác linh hồn mình đang bị cái bản PPT trên màn hình hút cạn từng chút một.

Vì văn phòng viện thông báo phải chuẩn bị báo cáo với "lễ phục", thân trên anh khoác chiếc áo vest Armani mượn tạm của Triệu Kiến Quốc — loại rộng hơn tận hai size, thân dưới mặc chiếc quần phẫu thuật giặt đến bạc màu, chân xỏ đôi dép lỗ màu xanh lá chuối.

Bộ cánh này mà đi tham gia tuần lễ thời trang chắc chắn sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t, nhưng ở khoa Cấp cứu, người ta gọi đây là phong cách "sẵn sàng tháo chạy bất cứ lúc nào".

Trên màn hình máy tính hiện lù lù một dòng chữ lớn đến nghẹt thở: 《Báo cáo về tối ưu hóa logic phân loại và nâng cao mức độ hài lòng của bệnh nhân trong môi trường áp lực cao》 Phụ đề: Thảo luận về việc ứng dụng dịch vụ mỉm cười đối với bệnh nhân nhồi m.á.u cơ tim.

"Viết cái thứ ch.ó má gì thế này..." Lâm Nhiên đau khổ vò đầu bứt tai, tiếng gõ bàn phím vang lên lạch cạch.

"Mỉm cười với bệnh nhân nhồi m.á.u cơ tim à?"

"Tôi muốn ông ấy ra đi thanh thản hơn, hay muốn ông ấy nghĩ tôi là nhân viên tiếp đón do Hắc Bạch Vô Thường phái tới?"

"Thầy Lâm! Thăm phòng thôi!" Cái đầu của Tô Tiểu Tiểu ló vào từ cửa.

Hôm nay trông cô đặc biệt tinh anh, tay ôm một xấp bệnh án, trên mặt treo nụ cười tự tin kiểu "tôi không còn là lính mới nữa".

"Không đi." Lâm Nhiên liệt người trên ghế.

"Bảo họ là Chủ nhiệm Lâm đang nghiên cứu cách dùng bảng tính Excel để điều trị gãy xương phức tạp."

"Nhưng mà..." Tô Tiểu Tiểu chớp chớp mắt.

"Chị Vương bảo, nếu thầy còn không đi, chị ấy sẽ cầm cái bảng trắng vào văn phòng đập thầy đấy ạ."

Lâm Nhiên rùng mình một cái.

Chị Vương bây giờ tuy vì họng chưa khỏi nên tạm thời bị câm, nhưng sức chiến đấu còn khủng khiếp hơn trước nhiều.

Hồi trước là tấn công bằng sóng âm, giờ là bạo kích bằng vật lý.

"Được rồi, tôi đi." Lâm Nhiên thở dài, quấn c.h.ặ.t chiếc áo vest không vừa người, lạch bạch đôi dép lỗ bước ra khỏi văn phòng trông như một doanh nhân thị trấn đang sa cơ lỡ vận.

"Lên làm quyền trưởng khoa rồi, kẻ thù lớn nhất của tôi không phải t.ử thần, mà là đống biểu mẫu. Cái thứ này khó tiêu diệt hơn virus nhiều."

Bước vào hành lang cấp cứu, một mùi hương quen thuộc hỗn hợp giữa mì tôm, mùi chân và nước sát trùng ập thẳng vào mặt. Do dư chấn của sự cố "đồ hộp độc" cộng thêm cúm mùa, hành lang vẫn chật kín những chiếc giường kê thêm. Nơi này không giống bệnh viện, mà giống một phiên bản thu nhỏ của trại tị nạn hoặc phòng chờ tàu xe ngày Tết.

"Y tá! Y tá! Tôi chẳng phải chỉ bị sốt thôi sao? Tại sao vẫn chưa đến lượt tôi?" Một bà thím uốn tóc đại sóng túm c.h.ặ.t t.a.y áo Lâm Nhiên. "Cái người giường bên cạnh ngáy to quá! Tôi muốn đổi giường! Tôi muốn phòng đơn! Còn nữa, mật khẩu Wi-Fi ở đây là bao nhiêu?"

Lâm Nhiên cúi đầu nhìn bà thím, nở một nụ cười "kiểu chủ nhiệm" tiêu chuẩn — da cười nhưng thịt không cười. Anh đã phải quan sát và học tập cái điệu bộ này lâu lắm rồi!

"Dì ơi, đây là khoa Cấp cứu, không phải khách sạn Hilton." "Phòng đơn ở trên tầng chỗ khoa ICU ấy, mười nghìn tệ một ngày, bao ăn không bao ở, còn phải cắm thêm vài cái ống vào người nữa, dì có muốn đi không?"

Bà thím rụt tay lại: "Thế... thế thôi vậy."

"Còn về Wi-Fi," Lâm Nhiên chỉ tay vào dòng khẩu hiệu trên tường. "Mật khẩu là: viết liền không dấu cụm từ 'giữ im lặng, lợi người lợi ta'."

Tiếp tục đi về phía trước. Có người đang ăn cơm hộp, có người lướt douyin mở loa ngoài, lại có người vừa truyền dịch vừa livestream: "Cả nhà ơi, mình đang ở khoa cấp cứu đây, cho mình xin một tim nhé, mình cũng coi như là bị thương do công việc rồi."

Lâm Nhiên thầm mỉa mai trong lòng: Hành lang không phải là phòng bệnh, mà là nơi tập kết sự lo âu của nhân loại.

Ai cũng nghĩ mình là người thê t.h.ả.m nhất, ai cũng nghĩ mình nên được chữa khỏi ngay lập tức. Nhưng logic của cấp cứu vốn lạnh lùng: Bạn còn sức để cãi vã, chứng tỏ bạn còn chưa c.h.ế.t được.

"Thầy Lâm, xem giúp em bệnh nhân này với." Tô Tiểu Tiểu chỉ vào một chiếc giường kê thêm trong góc. Đó là một bệnh nhân HFRS (sốt xuất huyết kèm hội chứng thận) đang trong giai đoạn hồi phục được đưa đến đêm qua. Lâm Nhiên liếc nhìn túi đựng nước tiểu, trong vắt, lượng đủ.

"Xong rồi, giữ được thận rồi." Lâm Nhiên ký tên vào bệnh án. "Bảo ông ấy, uống ít nước thôi, đi tiểu nhiều vào. Việc này giống như đường ống nước nhà mình vừa mới thông xong ấy, đừng vội xả nước mạnh, cứ để đường ống nghỉ ngơi một chút đã."

Thăm phòng xong, quay lại quầy phân loại. Chị Vương đang đứng đó, tay cầm một tấm bảng trắng khổng lồ, đang "tấn công điên cuồng". Trước mặt chị là một gã say rượu đang muốn chen hàng. Chị Vương múa b.út vài đường, đập mạnh tấm bảng xuống bàn: 【XẾP HÀNG! KHÔNG THÌ BÁO CÔNG AN!】. Mấy chữ đó viết sắc lẹm, tràn đầy sát khí. Gã say nhìn cái dấu chấm cảm còn to hơn cả mặt mình, sợ đến mức tỉnh cả rượu, ngoan ngoãn ra phía sau đứng.

"Chị Vương, đỉnh thật đấy." Lâm Nhiên giơ ngón tay cái tán thưởng. "Cái này gọi là 'sự hành quyết không lời'."

Tô Tiểu Tiểu đứng bên cạnh sắp xếp dụng cụ, nhanh nhẹn đưa một cây b.út cho Lâm Nhiên: "Thầy Lâm, b.út của thầy đây." Lâm Nhiên cầm lấy nhìn: "...Tiểu Tiểu, đây là b.út lông dầu (bút viết bảng). Em muốn tôi ký tên lên trán bệnh nhân à?" "A! Em xin lỗi!" Tô Tiểu Tiểu cuống cuồng đổi lại cây b.út ký tên. "Cái đó... em thấy chúng trông giống nhau quá..." Lâm Nhiên thở dài một tiếng.

Cái con bé này, làm việc thì lanh lẹ đấy, nhưng cái não thì vẫn thỉnh thoảng bị đoản mạch.

"Hì hì..." Tô Tiểu Tiểu nhìn cái quầy phân loại vắng tanh, vừa đậy nắp cây b.út lông dầu lấy nhầm vừa cảm thán.

"Xem ra phong thủy khoa Cấp cứu nhà mình cuối cùng cũng đổi vận rồi. Vừa xong đợt bận rộn đó, trong hệ thống hiện tại số người chờ hiển thị là: 0." Cô quay sang nhìn Lâm Nhiên, đôi mắt sáng rực, tràn đầy khao khát về một ca trực đêm êm đềm.

"Thầy Lâm, theo xác suất thống kê mà nói, sau đợt cao điểm liên tục chắc chắn sẽ có vùng trũng. Hay là chúng ta tranh thủ lúc này đặt cái đơn..."

"Ngậm miệng." Lâm Nhiên còn chẳng buồn ngẩng đầu, trực tiếp cầm nửa chiếc quẩy chưa ăn xong trên tay, chính xác nhét tọt vào miệng Tô Tiểu Tiểu, chặn đứng chữ "hàng" (đặt hàng/đồ ăn) ở phía sau của cô.

"Ưm? Ưm ưm!" Tô Tiểu Tiểu ngậm chiếc quẩy, mặt đầy vẻ vô tội.

"Ở khoa Cấp cứu, 'Xác suất thống kê' là ngụy khoa học, 'Định luật Murphy' mới là hiến pháp."

Lâm Nhiên cắm cây b.út ký tên lại vào túi áo, vẻ mặt mệt mỏi như đã nhìn thấu hồng trần.

"Mỗi một ý nghĩ hiện tại của em đều là đang gửi tín hiệu cho Diêm Vương đấy."

"Đừng nghĩ đến chuyện ăn, đừng nghĩ đến chuyện ngủ, càng đừng nghĩ đến chuyện 'không có việc gì'."

"Em chỉ cần dám nghĩ tối nay mọi người đều thông minh, giây tiếp theo ông trời có thể phái ngay một tên ngốc nhảy lầu để chứng minh trái đất hình tròn đến cho em xem."

Tô Tiểu Tiểu lấy chiếc quẩy ra, lẩm bẩm nhỏ giọng:

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

"Làm gì mà huyền bí thế... Mọi người đều đang ăn cơm mà, chẳng lẽ có người ăn cơm mà cũng có thể ăn đến mức mù cả mắt được sao..."

Lời còn chưa dứt.

"Rầm!!"

Một tiếng động lớn trầm đục vang lên, giống như tiếng của một loài động vật có v.ú cỡ lớn đ.â.m sầm vào kính cường lực.

Tất cả mọi người đều giật b.ắ.n mình, đồng loạt quay đầu lại.

Chỉ thấy cửa cảm ứng của đại sảnh cấp cứu còn chưa kịp mở hết, một người đàn ông đã vì lao tới quá nhanh, cộng thêm việc hoàn toàn không nhìn thấy đường, nên đã húc đầu thẳng vào khung cửa kính.

Anh ta không hét lên mà hai tay quơ loạn xạ giữa không trung, hai chân đạp lung tung như đang nhảy một điệu breakdance của người khiếm thị, miệng gào thét tuyệt vọng:

"Mở cửa! Ai tắt đèn rồi!! Tại sao trời tối thế này!!"

"Tôi mù rồi!! Mí mắt tôi bị hàn c.h.ế.t rồi!!"

Lâm Nhiên nhìn người đàn ông đang biểu diễn màn "thầy bói xem voi" ở cửa, chậm rãi quay đầu lại, trao cho Tô Tiểu Tiểu một ánh mắt khó diễn tả bằng lời.

"Thấy chưa." Lâm Nhiên thở dài, chỉnh lại cổ áo vest không vừa vặn.

"Ăn cơm thì đúng là không làm mù mắt được, nhưng muốn đi ngủ thì có thể đấy."

"Tiểu Tiểu, chuẩn bị nước muối sinh lý và dầu đi. Tôi có dự cảm, đây lại là một ca thử thách giới hạn thấp nhất của chỉ số thông minh nhân loại."

Người xông vào là một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi, một tay bịt c.h.ặ.t mắt phải, tay kia quờ quạng, chân đá loạn xạ như đang nhảy một điệu nhảy quái dị.

"Mù rồi! Tôi mù rồi!! Mí mắt tôi bị dính c.h.ặ.t rồi! Không cạy ra được!!"

Bà vợ đi cùng còn cuống hơn cả anh ta, tay vung vẩy một cái lọ nhỏ màu xanh:

"Bác sĩ! Nhanh lên! Mau gỡ ra cho nhà tôi với! Cái lão trời đ.á.n.h này! Nửa đêm không bật đèn mà đòi nhỏ t.h.u.ố.c mắt, nhỏ nhầm cái thứ này vào rồi!!"

Lâm Nhiên cầm lấy cái lọ nhỏ nhìn một cái.

Hảo hán thật.

【Keo siêu dính 502】.

Cái bao bì này, kích cỡ này, cảm giác cầm này, đúng là "anh em cùng cha khác ông nội" với cái lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt "Chloramphenicol" thường dùng kia rồi.

"Đại ca, anh định đóng cửa nhốt cả thế giới bên ngoài luôn đấy à."

Lâm Nhiên đeo găng tay vào, ghé sát lại kiểm tra.

Hai mí mắt trên và dưới của người đàn ông bị dính c.h.ặ.t vào nhau, lông mi bết lại thành một cục, trông giống như một cánh cửa sắt bị hàn c.h.ế.t.

"Bác sĩ! Mau lấy kéo cắt ra! Hoặc lấy d.a.o rạch ra đi!" Bà vợ đứng bên cạnh chỉ đạo, cuống cuồng giậm chân, "Nếu không được thì lấy nước sôi dội vào! Keo sợ nóng mà!"

Lâm Nhiên quay lại nhìn bà ta một cái, ánh mắt đầy phức tạp.

"Chị à, đây là mắt, không phải móng giò. Dùng nước sôi dội? Chị muốn luộc chín anh ấy luôn à? Hay là muốn ăn món nhãn cầu hầm?"

"Thế thì phải làm sao? Cạy mạnh ra à?" Người đàn ông nói xong định đưa tay lên móc.

"Đừng động vào!!" Lâm Nhiên chộp lấy tay anh ta, giọng nghiêm nghị:

"Keo vào mắt gọi là tai nạn, anh mà cạy mạnh thì gọi là tổn thương thứ cấp, đó là tự tàn tật đấy!"

"Bây giờ anh cạy mạnh, mí mắt thì mở ra thật, nhưng giác mạc cũng sẽ bị lột theo một lớp luôn. Lúc đó anh thành độc nhãn long thật đấy, sau này chỉ có nước đi đóng vai thuyền trưởng cướp biển thôi."

Lâm Nhiên quay sang ra lệnh cho Tô Tiểu Tiểu:

"Tiểu Tiểu, đi lấy nước muối sinh lý, thật nhiều vào! Cả dầu paraffin nữa! Nếu không có dầu paraffin thì vào phòng trực lấy chai dầu ô liu của chúng ta ra đây!"

"Hả? Cái chai để nấu ăn ấy ạ?"

"Đúng! Miễn là dầu là được! Dù là dầu nấu ăn hay dầu bôi trơn!"

Lâm Nhiên vừa xối rửa cho người đàn ông vừa mỉa mai:

"Đại ca, tôi hỏi anh này, đêm hôm khuya khoắt anh không bật đèn mà còn đòi sờ t.h.u.ố.c nhỏ mắt làm gì?"

"Mùi keo nồng nặc thế này mà anh không ngửi thấy à? Anh bị ngạt mũi hay là nghẹn lòng thế?"

Người đàn ông mếu máo:

"Tôi... tôi... tôi tính nhỏ xong là ngủ luôn... Ai mà biết cái thứ này nó mạnh thế... Vừa nhỏ xuống một phát là mắt bị hàn c.h.ế.t luôn rồi..."

"Bác sĩ ơi, tôi không muốn mù đâu! Tôi còn chưa nhìn ngắm thế giới này đủ mà... dù cái thế giới này cũng chẳng ra gì..."

"Yên tâm, không mù được đâu." Lâm Nhiên cầm tăm bông thấm dầu, từng chút một thấm vào chân lông mi, động tác nhẹ nhàng như đang thêu hoa.

"Keo đông cứng cần thời gian và nó cũng sợ dầu. Anh chỉ mới hàn c.h.ế.t cái cửa lớn thôi, cửa sổ bên trong (giác mạc) cùng lắm là bị bỏng nhẹ."

"Ráng nhịn chút, có thể hơi nhờn dính, cứ coi như đang cho mắt đi làm SPA chuyên sâu đi."

Hai mươi phút sau.

Dưới sự nỗ lực chung của Tô Tiểu Tiểu và Lâm Nhiên, cùng với tiếng gào thét như lợn bị chọc tiết của người đàn ông, con mắt bị phong ấn bởi 502 cuối cùng cũng nhìn thấy ánh mặt trời.

Dù mắt đỏ lựng như mắt thỏ, lông mi trụi mất một mảng, nhưng nhãn cầu vẫn còn xoay được, thị lực không có vấn đề gì lớn.

"Xong rồi, sang khoa Mắt rửa lại lần nữa, rồi lấy ít t.h.u.ố.c kháng viêm."

Lâm Nhiên ném cái lọ 502 vào thùng rác.

"Nhớ kỹ, từ nay về sau cái này là hàng cấm trong nhà anh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Còn nữa, hãy để t.h.u.ố.c nhỏ mắt và keo dán 'ly thân' đi, ở giữa ít nhất phải cách nhau hai cái ngăn kéo. Đừng có thử thách chỉ số thông minh lúc nửa đêm của mình nữa."

【Hệ thống phổ cập kiến thức: Cấp cứu keo dán vào mắt.】

【1. Tuyệt đối cấm cạy mạnh! Mí mắt giòn hơn anh tưởng, giác mạc thì non nớt hơn anh nghĩ nhiều.】

【2. Tuyệt đối cấm chườm nóng! Nhiệt độ khiến keo đông nhanh hơn và gây bỏng.】

【3. Cách làm đúng: Rửa bằng lượng lớn nước sạch -> Bôi chất có tính dầu (dầu paraffin/thuốc mỡ kháng sinh) -> Đợi bác sĩ xử lý.】

【Hệ thống châm chọc: Nhầm 502 thành t.h.u.ố.c nhỏ mắt, đây có lẽ là cách "nhắm mắt dưỡng thần" gắt nhất của nhân loại.】

Tiễn biệt "Đại hiệp 502", Lâm Nhiên vừa định uống ngụm nước cho thấm giọng.

"Bác sĩ! Bác sĩ mau xem cho cháu nó với!"

Một cặp vợ chồng trẻ bế một cậu bé khoảng năm sáu tuổi lao vào.

Đứa bé vẫn còn cầm trên tay con robot Transformer, không khóc không quấy, thậm chí còn đang mỉm cười với Lâm Nhiên.

"Có chuyện gì thế?" Lâm Nhiên hỏi.

"Cháu nó nuốt phải đồ vật ạ." Người mẹ đầy vẻ lo lắng nhưng vẫn có chút tâm lý may mắn, thậm chí còn đang chỉnh lại tóc, "Cháu nó ở nhà chơi cái... cái hạt từ tính (hạt nam châm) ấy ạ, tôi cứ nghĩ nó chỉ là mấy cục nam châm nhỏ thôi, kết quả chớp mắt một cái đã thấy thiếu mất bao nhiêu hạt."

"Hỏi cháu thì cháu bảo đã ăn rồi. Bảo là... 'viên năng lượng của siêu nhân Ultraman', ăn vào là biến thân được."

"Nhưng bác sĩ nhìn xem, cháu bây giờ vẫn nhảy nhót tung tăng được, bụng không đau, tinh thần cũng tốt, có phải chỉ cần đợi cháu đi vệ sinh ra là xong không ạ?"

Lâm Nhiên nghe đến ba chữ "hạt từ tính", cây b.út trên tay khựng lại một nhịp.

Đôi mắt vốn đang có chút lờ đờ vì thiếu ngủ, ngay lập tức trở nên sắc lẹm.

Cái thứ này chính là ác mộng của bác sĩ Nhi khoa cấp cứu, chỉ đứng sau pin cúc áo và nước tẩy bồn cầu.

"Ăn bao nhiêu hạt rồi?" Giọng Lâm Nhiên lạnh lùng hẳn đi.

"Tôi không biết... chắc khoảng năm sáu hạt? Hay bảy tám hạt gì đó?" Người cha đứng bên cạnh bổ sung.

"Hạt đó nhỏ lắm, như hạt đậu xanh ấy mà, chắc không sao đâu nhỉ? Tôi thấy trên mạng bảo cho ăn rau hẹ là có thể kéo nó ra được..."

"Rau hẹ?" Lâm Nhiên cười lạnh một tiếng.

"Anh định làm cho cháu món 'bánh cuốn hẹ nam châm' đấy à?"

"Tiểu Tiểu! Đẩy xe! Đi khoa X-quang! Chụp một tấm phim bụng đứng! Phải nhanh lên! Đừng xếp hàng, cho chen ngang luôn!"

Giọng điệu của Lâm Nhiên đột ngột trở nên nghiêm trọng, cái "khí chất chủ nhiệm" ấy ngay lập tức đè bẹp tâm lý cầu may của phụ huynh.

Mười phút sau.

Phim đã có. Đèn đọc phim bật sáng, Lâm Nhiên cắm tấm phim lên.

Toàn trường c.h.ế.t lặng. Trong bụng đứa trẻ xuất hiện một chuỗi bóng mờ màu trắng mật độ cao, nối thành một đường thẳng tắp cực kỳ rõ nét.

Trông chúng giống như một sợi dây chuyền hoàn mỹ, lại giống như một đoàn tàu nhỏ xếp hàng ngay ngắn, uốn lượn quanh co trong ruột, thậm chí còn thắt lại một cái nút.

"Oa! Ngầu quá đi!" Đứa bé chỉ vào tấm phim, ngây thơ reo lên, "Trong bụng con có dây chuyền này! Con là Người Sắt!"

Lâm Nhiên không cười.

Tô Tiểu Tiểu định thốt ra câu "May mà không phải là pin", nhưng nhìn thấy biểu cảm của Lâm Nhiên, cô lập tức ngậm miệng, thậm chí còn rùng mình một cái. Lâm Nhiên chỉ vào chuỗi "dây chuyền" đó, giọng lạnh như băng:

"Đếm đi. Một, hai, ba... ít nhất là mười bốn viên."

"Phụ huynh, anh chị nghĩ đây là những hạt tròn nhỏ đáng yêu sao?"

"Cái này gọi là đồng hồ đếm ngược của thủng ruột đấy."

"Hả? Thủng ruột ạ?" Sắc mặt người mẹ ngay lập tức trắng bệch, "Nhưng cháu nó không đau mà! Bác sĩ đừng hù tôi!"

"Bây giờ không đau là vì chúng còn đang đi du lịch. Đợi đến lúc chúng muốn 'ôm' nhau, đó chính là lúc cơn đau ập đến." Lâm Nhiên cầm b.út khoanh một vòng trên tấm phim, giọng điệu không cho phép nghi ngờ:

"Nếu chỉ nuốt một viên, đó gọi là nuốt nhầm, xác suất cao là có thể đào thải ra ngoài."

"Nhưng đây là nuốt nhiều viên, lại còn là loại có từ tính cực mạnh. Chúng sẽ tổ chức 'họp mặt' ngay trong ruột."

"Viên này ở đoạn tiểu trường này, viên kia ở đoạn tiểu trường kia. Chúng cách nhau qua vách ruột, tự hút lấy nhau, 'tạch' một phát dính c.h.ặ.t lại."

"Ở giữa kẹp cái gì? Kẹp chính là ruột đấy."

"Sau khi bị kẹp, ruột sẽ thiếu m.á.u, hoại t.ử, thủng và tạo lỗ dò. Đây chính là một cái máy dập ghim ruột mãn tính. Nó sẽ ghim các đoạn ruột của đứa trẻ lại với nhau, rồi làm thối rữa chúng."

【Hệ thống chẩn đoán: Đa dị vật từ tính đường tiêu hóa.】

【Mức độ rủi ro: Cực kỳ nguy hiểm.】

【Cơ chế bệnh lý: Nhiều khối từ tính ở các đoạn ruột khác nhau hút nhau -> ép c.h.ặ.t thành ruột -> thiếu m.á.u cục bộ hoại t.ử -> thủng ruột/dò ruột/viêm phúc mạc.】

【Hệ thống châm chọc: Nhiều hạt từ tính không phải là "đồ chơi", mà là "những cái kẹp trong ruột". Nuốt thứ này vào chẳng khác nào đang chơi trò vòng quay Nga (Russian Roulette) trong bụng cả.】

Tô Tiểu Tiểu đứng bên cạnh nghe mà da đầu tê dại. Lần này cô phản ứng cực nhanh, không đợi Lâm Nhiên lên tiếng đã bắt đầu chuẩn bị các phiếu kiểm tra tiền phẫu: Nhịn ăn uống! Thiết lập đường truyền tĩnh mạch! Lấy m.á.u! Thông báo hội chẩn cấp cứu khoa Ngoại tổng quát! Cả trung tâm nội soi nữa!

Ngay khi Lâm Nhiên đang đưa ra một loạt chỉ thị, người mẹ kia đột nhiên theo thói quen móc điện thoại ra.

Cô ta mở camera, chĩa thẳng vào Lâm Nhiên, vào đứa trẻ, và vào cả tấm phim X-quang kia.

"Cả nhà ơi! Chuyện lớn rồi! Con em nuốt phải hạt nam châm! Giờ bác sĩ bảo phải mổ! Còn phải cắt ruột nữa! Có phải bệnh viện đang điều trị quá mức không ạ? Rõ ràng con em vẫn đang cười mà! Có phải em bị lừa rồi không?"

Hóa ra đây là một blogger lăng xê về chủ đề nuôi dạy con cái.

Gặp chuyện, phản ứng đầu tiên không phải là giải quyết vấn đề, mà là đăng bài lên mạng hoặc mở livestream, biến mọi thứ thành lưu lượng truy cập.

Y tá bên cạnh định ngăn lại: "Ở đây không được quay phim! Liên quan đến quyền riêng tư của bệnh nhân!"

Người mẹ xoay ngang điện thoại, lý sự cùn: "Tôi có quyền được biết! Tôi phải ghi lại toàn bộ quá trình! Nhỡ đâu các người chẩn đoán sai thì sao? Nhỡ đâu phẫu thuật hỏng thì sao? Tôi có hàng trăm nghìn người hâm mộ, các người đừng hòng lừa tôi!"

Lâm Nhiên xua tay, ra hiệu cho y tá đừng cản.

Anh nhìn vào cái ống kính đen ngòm kia, không né tránh, cũng không nổi trận lôi đình như trước.

Anh chỉ chỉnh lại chiếc áo vest không vừa người, khiến mình trông giống một vị chủ nhiệm hơn, sau đó chỉ vào chuỗi "dây chuyền đoạt mệnh" trên đèn đọc phim, thản nhiên nói trước ống kính:

"Quay đi. Tốt lắm."

"Cảm quan ống kính của vị phụ huynh này khá tốt đấy, nhớ quay tấm phim này cho rõ vào, cho một cú đặc tả (close-up) nhé."

"Hãy bảo với người hâm mộ của cô, đây chính là hậu quả của việc đem hạt nam châm làm đồ chơi cho trẻ em lứa tuổi mầm non."

"Mười bốn viên hạt này hiện đang ôm lấy nhau xuyên qua thành ruột. Nếu không phẫu thuật, hai ngày nữa, cô có thể quay cho con mình một bộ phim mới, tên là 'Viêm phúc mạc đã hình thành như thế nào', hoặc là 'Tuổi thơ trong phòng hồi sức tích cực ICU'."

"Bác sĩ không rảnh để hù dọa chị, cũng chẳng rảnh để lừa tiền chị đâu." Lâm Nhiên nhìn thẳng vào ống kính, giọng điệu bình thản nhưng đầy châm biếm, cứ như đang thực hiện một buổi phổ biến kiến thức y khoa ngẫu hứng:

"Chị tưởng đứa trẻ nuốt vào là những hạt tròn? Thật ra thứ nó nuốt vào chính là sự cầu may của phụ huynh đấy."

"Bây giờ chị quay video là để bảo vệ quyền lợi, để câu tương tác. Còn tôi khuyên chị mau ch.óng ký giấy phẫu thuật là để sau này chị còn có cơ hội quay cảnh nó khôn lớn."

"Chị cứ quay đi, nhớ quay luôn cả hậu quả của việc 'nuốt hạt nam châm' vào, để khán giả biết chị không đến bệnh viện để tiêu thụ cảm xúc, mà là đang làm một bài học phản diện."

Dòng bình luận trong phòng livestream ngay lập tức đổi chiều:

【Đệch! Bác sĩ nói đúng đấy! Cái trò hạt nam châm này nguy hiểm vãi chưởng! Báo chí đưa tin bao nhiêu lần rồi!】

【Phụ huynh này tâm lý thép thật, giờ này còn livestream? Ký giấy mau đi chứ!】

【Bác sĩ này miệng độc thật, nhưng mà có tâm đấy. Đã nhấn theo dõi.】

【Đây mà là điều trị quá mức cái nỗi gì, đây là cứu mạng người ta đấy!】

Người mẹ nhìn đống bình luận, mặt lúc đỏ lúc trắng, cái điện thoại trên tay giờ như một hòn than nóng bỏng tay.

Cuối cùng, cô ta lẳng lặng hạ điện thoại xuống, tắt livestream, nước mắt bắt đầu rơi.

"Bác sĩ... tôi ký. Tôi không quay nữa. Xin anh hãy cứu lấy cháu."

"Ký đi." Lâm Nhiên đưa tờ giấy cam đoan phẫu thuật, giọng điệu dịu lại đôi chút, trao cây b.út cho cô ta.

"Người không xấu, chỉ là bị cái 'lưu lượng' làm mờ mắt thôi. Đi nhanh đi, bác sĩ ngoại khoa đang đợi trên lầu rồi. Nếu làm tốt, có lẽ có thể lấy ra bằng phương pháp nội soi vi phẫu."

Sau khi tiễn "chuỗi dây chuyền nam châm" vào phòng mổ, đã là mười giờ đêm.

Khoa Cấp cứu cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên tĩnh kiểu "chỉ còn những ca thương nhẹ".

Lâm Nhiên quay về văn phòng, đổ người xuống ghế.

"Ting toong." Điện thoại lại vang lên. Lần này không phải văn phòng viện, cũng không phải ban bảo hiểm y tế, mà là phòng giải quyết khiếu nại.

【Thông báo khiếu nại】

【Người bị khiếu nại: Quyền trưởng khoa Cấp cứu - Lâm Nhiên】

【Nội dung khiếu nại: Người nhà bệnh nhân (ca keo 502) phản ánh, bác sĩ này trong quá trình điều trị đã có lời lẽ châm biếm, thái độ không đúng mực, gọi bệnh nhân là "muốn dán c.h.ặ.t đồng hồ báo thức", gây tổn thương nghiêm trọng đến lòng tự trọng của bệnh nhân.】

【Ý kiến xử lý: Đề nghị Chủ nhiệm Lâm Nhiên tham gia lớp "Nâng cao kỹ năng giao tiếp giữa bác sĩ và bệnh nhân" của toàn viện vào thứ Hai tới, đồng thời nộp bản kiểm điểm không dưới 2000 chữ.】

"Phụt ——" Lâm Nhiên phun sạch ngụm cà phê nguội ngắt lên màn hình máy tính, trúng ngay vào cái tiêu đề PPT còn đang viết dở.

"Tôi cứu đôi mắt của ông ta, còn ông ta thì đi khiếu nại mấy câu đùa của tôi?"

Lâm Nhiên nhìn màn hình, tức đến mức bật cười, cười đến đau cả bụng: "Cái thời đại này, làm bác sĩ không chỉ phải biết chữa bệnh, mà còn phải biết nói tấu hài? Đã thế còn phải là vai phụ họa? Diễn hài mà không được để khán giả cười à?"

Tô Tiểu Tiểu ló đầu vào, thấy biểu cảm của Lâm Nhiên thì dè dặt hỏi: "Thầy Lâm... lại có chuyện gì ạ? Có phải người nhà ca hạt nam châm gây sự không?"

"Không có gì." Lâm Nhiên lau vết cà phê trên màn hình, in tờ thông báo khiếu nại ra, dán ngay dưới bức thư pháp chữ "NHẪN" mà Lương Thanh Sơn để lại trên tường.

"Cái này gọi là huân chương." Lâm Nhiên đứng dậy, xoay nhẹ cái cổ đang cứng đờ, cởi chiếc áo vest không vừa người quăng sang một bên, mặc lại chiếc áo blouse trắng của mình:

"Cấp cứu cứu được mạng người, chứ không cứu được 'trái tim thủy tinh' (dễ vỡ)."

"Chỉ cần mắt ông ta không mù, nhìn rõ được số điện thoại khiếu nại ở đâu, thì coi như tôi không bõ công bận rộn."

Lâm Nhiên nhìn thông báo hiện lên, bất lực lắc đầu.

Anh bưng ly cà phê đã lạnh thấu, hướng về phía vầng trăng ngoài cửa sổ, nâng ly kính cẩn:

"Kính cuộc đời."

"Kính cái khoa Cấp cứu c.h.ế.t tiệt, nực cười, nhưng lại chẳng thể rời bỏ này."

"Cũng kính luôn cả cái bản PPT ch.ó má còn chưa viết xong của tôi."