Bảy giờ rưỡi sáng, ánh nắng len lỏi qua vết rách trên chiếc quần tây Armani, rọi thẳng lên khuôn mặt tràn đầy đau khổ của Lâm Nhiên.
Anh ngồi trước máy tính, thẫn thờ nhìn cái bản PPT mang tên 《Ứng dụng của dịch vụ mỉm cười đối với bệnh nhân nhồi m.á.u cơ tim》 suốt nửa tiếng đồng hồ.
Con trỏ chuột trên màn hình nhấp nháy liên hồi, như thể đang buông lời chế giễu anh một cách thầm lặng.
"Mỉm cười... mỉm cười kiểu gì cơ chứ?" Lâm Nhiên vò đầu bứt tai, mái tóc rối bù như cái ổ gà.
"Chẳng lẽ lại nói với một ông cụ đang bị rung thất rằng: 'Chào ông ạ, nhịp tim của ông hơi không đều một chút, xin phép cho cháu được tặng ông một cú sốc điện tràn đầy yêu thương' chắc?"
Con rùa tai đỏ trong bể cá vươn dài cổ, liếc nhìn màn hình rồi lại nhìn Lâm Nhiên, sau đó chậm chạp rụt đầu vào mai.
【Nhiệm vụ hiện tại của hệ thống: Soạn thảo 30 trang PPT "Điểm sáng và Suy ngẫm".】
【Đánh giá hệ thống: Ký chủ à, vẻ mặt của anh lúc này không giống đang viết PPT, mà giống đang viết di chúc cho chính mình hơn. Đề nghị đổi tiêu đề thành 《Cách để đột t.ử một cách có tôn nghiêm tại khoa Cấp cứu》.】
【Dự báo hôm nay: Ngày đầu tiên của tuần vi hành. Toàn viện triển khai "Thiết bị đ.á.n.h giá thời gian thực về mức độ hài lòng". Hãy chuẩn bị sẵn sàng, hôm nay mỗi câu nói của anh đều sẽ bị chấm điểm.】
"Thiết bị đ.á.n.h giá mức độ hài lòng?" Lâm Nhiên liếc nhìn tin nhắn trong nhóm điện thoại.
Quả nhiên, thông báo của văn phòng viện đã được ghim lên đầu:
【Thông báo: Để chào đón tuần vi hành, kể từ hôm nay khoa Cấp cứu chính thức triển khai 'Hệ thống đ.á.n.h giá thời gian thực trải nghiệm khám chữa bệnh của bệnh nhân'. Đề nghị các nhân viên y tế nhất thiết phải hướng dẫn bệnh nhân hoàn thành đ.á.n.h giá trước khi rời viện. Mục tiêu: Tỷ lệ đ.á.n.h giá 5 sao đạt 100%.】
"Đánh giá 5 sao sao?" Lâm Nhiên gập máy tính lại, đổ ly cà phê lạnh ngắt đêm qua vào bồn rửa.
"Ở khoa Cấp cứu này, còn sống mà bước ra ngoài được đã là 5 sao rồi. Còn nếu c.h.ế.t, thì làm gì còn cơ hội mà để lại đ.á.n.h giá tệ."
Tám giờ đúng, Lâm Nhiên bước chân vào khoa Cấp cứu.
Sảnh cấp cứu ngày hôm nay toát ra một cảm giác công nghệ đầy kỳ quái.
Tại mỗi quầy phân loại, trạm điều dưỡng, thậm chí là trước cửa phòng cấp cứu đều đặt một chiếc máy màu trắng mới tinh, màn hình tỏa ánh sáng xanh leo lét, trông như phiên bản thu nhỏ của máy lấy số thứ tự ở ngân hàng.
Đây chính là thiết bị đ.á.n.h giá mức độ hài lòng trong truyền thuyết.
"Thầy Lâm, chào buổi sáng."
Tô Tiểu Tiểu đang đứng trước quầy phân loại, lẩm nhẩm học thuộc lòng cuốn 《Sổ tay quy tắc giao tiếp》 mới phát.
"Xin chào, tôi là y tá phân loại Tô Tiểu Tiểu. Xin hỏi quý khách thấy không khỏe ở đâu ạ? Xin đừng lo lắng, tôi sẽ phục vụ quý khách trong suốt quá trình..."
"Hừ."
Lâm Nhiên ngắt lời cô, chỉ tay về phía hai gã say xỉn đang xô đẩy nhau ngoài cửa:
"Đừng học thuộc nữa. Hai đại ca kia mà nghe thấy bộ quy tắc này của cô, chắc họ nôn hết cơm từ tối qua ra đấy. Cầm chắc cái máy đo huyết áp đi, lát nữa kiểu gì cũng dùng đến."
Đúng lúc này, chiếc máy mới lắp đặt đột nhiên phát ra tiếng thông báo bằng giọng nói dõng dạc:
"Xin chào! Vui lòng đ.á.n.h giá cho dịch vụ lần này! Rất hài lòng vui lòng nhấn phím 1, Hài lòng nhấn phím 2, Không hài lòng nhấn phím 3!"
Âm thanh vang dội, chẳng khác nào cái loa thông báo "Tin vui tin vui" ở cửa siêu thị.
Cái chính là, cái máy này hơi bị "thiểu năng", nó hoạt động theo kiểu cảm ứng.
Cứ hễ có người đi ngang qua là nó lại gào lên.
Một ông cụ tay ôm n.g.ự.c, mồ hôi đầm đìa vừa được dìu vào, đi ngang qua chiếc máy.
Máy: "Xin chào! Vui lòng đ.á.n.h giá cho dịch vụ lần này!"
Ông cụ đau đến mức rên hừ hừ:
"Ối giời ơi... đ.á.n.h... đ.á.n.h cái gì? Tôi muốn đ.á.n.h t.h.u.ố.c (tiêm t.h.u.ố.c)!"
Lâm Nhiên bước tới, một tay đỡ lấy ông cụ, quay đầu gào lên với Tô Tiểu Tiểu:
"Tắt ngay cái âm thanh của cái thứ c.h.ế.t tiệt này đi cho tôi! Ông cụ đang bị nhồi m.á.u cơ tim, nghe cái động tĩnh này thì nhịp tim vọt lên một trăm hai mươi mất!"
Chị Vương dù mất tiếng nhưng khả năng hành động luôn đạt điểm tuyệt đối.
Chị trực tiếp rút ra một cuộn băng dính, dán kín mít cái loa của chiếc máy kia lại.
Sau đó, chị dựng một tấm bảng trắng ngay cạnh chiếc máy: 【Sống đã rồi tính】.
Bốn chữ này viết đầy lực hằn cả ra sau trang giấy, chẳng khác nào bản hiến pháp của khoa Cấp cứu.
"Ấy ấy ấy! Đặt nhẹ tay thôi! Đó là gạch lát nền tôi mới thay... à không, đó là gạch lát nền của bệnh viện đấy!"
Một tràng âm thanh chỉ huy mang theo sự mệt mỏi đậm đặc nhưng vẫn đầy khí thế vang lên từ phía cửa lớn.
Ngay sau đó, một nhóm công nhân mặc đồng phục "Hậu cần nhà họ Triệu", đẩy theo mấy chiếc thùng gỗ khổng lồ, rầm rộ tiến vào sảnh cấp cứu.
Lâm Nhiên ngước mắt nhìn lên. Chỉ thấy Triệu Kiến Quốc đang đứng ngay cửa.
Hôm nay ông không mặc bộ đồ bệnh nhân nữa, mà diện một bộ vest may đo cao cấp nhăn nhúm, cà vạt thắt lỏng lẻo trên cổ, bọng mắt to đến mức chứa nổi hai quả trứng gà, tay chống cây gậy văn minh.
Theo sau ông là hai tay thư ký xách cặp công văn, mặt mày tái mét như tàu lá chuối, rõ ràng là vừa trải qua một đợt tăng ca tàn bạo vô nhân đạo.
"Lão Triệu?" Lâm Nhiên bước tới, đ.á.n.h giá ông từ trên xuống dưới một lượt.
"Giờ này ông không ở công ty họp hành cứu giá cổ phiếu, chạy đến chỗ tôi làm gì? Hay là áp lực từ tổ điều tra của thành phố dành cho ông vẫn chưa đủ lớn?"
"Đừng nhắc đến nữa."
Triệu Kiến Quốc xua tay, nhận lấy ly trà đặc từ tay thư ký tu một ngụm, giọng khàn đặc:
"Vừa mới từ Cục Công thương với Cục Quản lý chất lượng ra xong, vì khoản tiền phạt đống đồ đóng hộp kia mà tôi nói đến rát cả lưỡi. Chiều nay còn phải đi họp hội đồng quản trị với cái lũ cổ đông hút m.á.u kia nữa."
"Thế mà ông vẫn còn tâm trí đến đây?" Lâm Nhiên nhướn mày.
"Tiện đường thôi! Sẵn tiện ghé xem khoản 'đầu tư' của tôi thế nào."
Triệu Kiến Quốc dùng cây gậy chỉ vào đống bình phong tre bằng nhựa đổ nghiêng đổ ngả trong sảnh mà Lâm Nhiên hằng ghét bỏ, vẻ mặt đầy sự chê bai kiểu "tôi biết ngay mà":
"Vừa nãy ngồi trên xe tôi đã thấy cái sảnh này của các anh loạn chẳng khác gì trại tị nạn rồi.
Này Lâm đại chủ nhiệm, dù sao anh cũng là 'anh hùng chống dịch' mà chúng tôi định xây dựng hình tượng, thế mà anh định để bệnh nhân 'khỏa thân' chạy nhông nhông giữa mấy cái miếng nhựa rách này à?
Việc này không chỉ làm mất mặt bệnh viện các anh, mà còn làm bẽ mặt cả nhà tài trợ là tôi đây nữa."
Ông ta quay người vẫy tay một cái, nhóm công nhân lập tức nhanh tay lẹ mắt tháo dỡ các thùng gỗ.
Nhôm hàng không phun cát mờ, bánh xe giảm chấn bọc dày, vải cách âm mật độ cao.
Những tấm bình phong mới tinh được đẩy ra, chắn giữa các giường tăng cường. Chúng không chỉ không xuyên sáng mà còn cách âm được hơn một nửa tiếng ồn.
Dãy hành lang vốn dĩ ồn ào, trong nháy mắt bỗng mang lại cảm giác cao cấp như "khoang hạng thương gia".
"Đây là vách ngăn vốn định dùng cho văn phòng mới của tôi, bộ phận trang thiết bị của tập đoàn vừa nhập khẩu từ Đức về đấy."
Triệu Kiến Quốc rút khăn tay lau mồ hôi hột trên trán, giọng khàn khàn:
"Tôi cho người chở thẳng qua đây luôn. Dù sao cái văn phòng rách nát hiện tại của tôi chắc cũng chẳng giữ nổi nữa, thà mang cho các anh dùng còn kiếm được cái tiếng thơm."
"Cái này... cái này..." Mắt Tô Tiểu Tiểu sáng rực lên, cô đưa tay đẩy nhẹ một cái, cảm giác mượt mà như lụa.
"Cái này cao cấp quá đi mất! Triệu tổng, đống này chắc tốn không ít tiền đâu nhỉ?"
"Tiền nong là chuyện nhỏ." Triệu Kiến Quốc hừ một tiếng, lại chỉ tay về phía quầy phân loại bệnh:
"Còn cả cái thứ gọi là 'máy đ.á.n.h giá mức độ hài lòng' kia nữa. Vừa bước chân vào cửa tôi suýt thì bị cái loa rách đó tiễn đi luôn. Thời đại nào rồi còn dùng thông báo bằng giọng nói? Ai không biết lại tưởng vừa bước vào cửa hàng đồng giá hai tệ đấy."
Ông ta b.úng tay một cái, thư ký lập tức bê lên mấy bộ giá đỡ máy tính bảng, lắp ngay tại quầy phân loại.
"Đây là thiết bị dùng để họp hành của công ty tôi, loại yên tĩnh. Không có âm thanh, chỉ có màn hình cảm ứng. Mau đem cái thứ loa kẹo kéo hỏng hóc kia thay ra cho tôi."
Lâm Nhiên nhìn đống thiết bị vừa xuất hiện đã nâng tầm "đẳng cấp" cho khoa Cấp cứu, rồi lại nhìn Triệu Kiến Quốc đang lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố gồng mình giữ phong thái ông chủ.
Lão cáo già này, rõ ràng là bận đến sứt đầu mẻ trán mà còn cố ý đi đường vòng qua đây để tặng đồ, vậy mà miệng thì cứ luôn mồm bảo là "tiện đường" với cả "chê bai".
"Cảm ơn nhé, lão Triệu." Lâm Nhiên vỗ vỗ vào tấm bình phong cách âm dày dặn, "Thứ này đúng là cứu mạng thật -- ít nhất là cứu được màng nhĩ của tôi."
"Bớt nói nhảm đi." Triệu Kiến Quốc liếc nhìn đồng hồ đeo tay, đó là lịch trình đang đếm ngược của ông:
"Tôi còn đúng hai mươi phút nữa là phải đi đối mặt với đống nước bọt của lũ cổ đông kia rồi. Trước khi đi nhắc nhở cậu một câu."
Ông ghé sát lại Lâm Nhiên, hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên sắc sảo:
"Lúc nãy tôi vào cửa, thấy một gã mặt lạ đeo kính cứ lượn lờ ở lối vào, tay không cầm phiếu lấy số, ánh mắt thì gian xảo lắm, cứ nhìn chằm chằm vào mấy cô y tá ở quầy phân loại."
"Tám phần mười là 'giặc' vào làng rồi đấy."
"Các anh tự mà cẩn thận, đừng có để tuột xích vào đúng cái lúc nước sôi lửa bỏng này."
"Nếu các anh mà bị thông báo phê bình, thì bài viết quan hệ công chúng (PR) cho lô vật tư này của tôi coi như công cốc."
Nói xong, Triệu Kiến Quốc chỉnh lại cà vạt một lần nữa, chống gậy văn minh, quay người bước đi: "Đi đây! Đi cãi nhau đây!"
Lâm Nhiên nhìn theo bóng lưng ông, mỉm cười.
Đây mới đúng là Triệu Kiến Quốc.
Dù trời có sập xuống, ông ấy cũng phải chê cái mái nhà bạn bị dột trước đã, rồi tiện tay vá lại cho bạn, sau đó mới đi chống đỡ cái bầu trời kia.
Ngay trong khoảnh khắc hòa thuận vui vẻ (gà bay ch.ó chạy) này, một giọng nói không mấy hòa hợp xen vào.
"Y tá! Tôi đã đợi ba phút rồi! Tại sao vẫn chưa có ai thèm để ý đến tôi?"
"Quy trình của các người ở đâu? Chế độ trách nhiệm người tiếp nhận đầu tiên ở đâu?"
Giọng nói không lớn, nhưng toát ra nồng nặc mùi vị muốn tìm chuyện.
Lâm Nhiên quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy trước quầy phân loại bệnh đang đứng một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi.
Hắn mặc chiếc áo khoác gió màu xám, đeo kính không gọng, trên tay cầm một chiếc... đồng hồ bấm giây chuyên nghiệp.
Không chỉ vậy, trước n.g.ự.c hắn còn đeo một chiếc thẻ nhân viên, nhưng lại đeo ngược nên không nhìn rõ chữ.
"Thưa anh, anh cảm thấy không khỏe ở chỗ nào ạ?" Tô Tiểu Tiểu vội vàng đón tiếp, cố gắng dùng sự "thấu cảm" vừa mới học được để trấn an hắn.
"Đau bụng."
Người đàn ông chỉ tay vào vùng bụng dưới bên phải, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại đang quét dọc quét ngang khắp lượt:
"Lúc tôi vừa bước vào, bảo vệ ở cửa đang chơi điện thoại."
"Y tá ở quầy phân loại đang buôn chuyện."
"Vị bác sĩ đằng kia thì đang chụp ảnh làm màu."
"Đây chính là trạng thái làm việc của khoa Cấp cứu các người sao?"
Vừa nói, người đàn ông vừa giơ ngón tay, dùng sức chọc chọc vào chiếc giá đỡ máy tính bảng cao cấp vừa được Triệu Kiến Quốc cho người thay mới:
"Còn nữa, cái thứ này."
Hắn chỉ vào giao diện tinh giản sang trọng trên màn hình, vẻ mặt đầy sự chê bai:
"Thay thiết bị đắt tiền như thế này mà giao diện lại thiết kế khôn lỏi vậy sao? Tại sao nút 'Rất hài lòng' thì to đùng, còn nút 'Ghi chú khiếu nại' lại giấu tận trong menu cấp hai?"
"Hơn nữa, tôi đứng đây đã hai phút rồi, không có lấy một nhân viên y tế nào hướng dẫn tôi quét mã đ.á.n.h giá. Các người đang thụ động ngăn chặn quyền giám sát của bệnh nhân!"
Lâm Nhiên đưa kẹp hồ sơ bệnh án cho thực tập sinh rồi bước tới.
Anh đ.á.n.h giá người đàn ông này từ trên xuống dưới một lượt.
Tư thế đứng thẳng tắp, tốc độ nói ổn định, hơi thở sung mãn.
Dù đang ôm bụng, nhưng cái tư thế đó... trông rất giống kiểu tạo dáng mẫu cho bệnh lý bụng cấp trong sách giáo khoa.
Và cả chiếc đồng hồ bấm giây kia nữa, quá lộ liễu, cứ như viết thẳng chữ "Tôi đến để kiểm tra đây" lên trán vậy.
Nghe nói dạo gần đây Ủy ban Y tế có tổ chức dự án "Người trải nghiệm bệnh nhân bên thứ ba", chuyên phái người giả bệnh để đi vi hành.
Người anh em này diễn hơi quá rồi, gồng quá mức cần thiết.
"Thưa anh, anh đau bụng đúng không?" Lâm Nhiên chẳng thèm để tâm đến mấy lời chê bai thiết kế giao diện UI của hắn, mà đi thẳng vào vấn đề chính:
"Đau bao lâu rồi? Đau kiểu gì? Có sốt không? Có tiêu chảy không?"
Tần Sách liếc nhìn chiếc đồng hồ bấm giây trên tay, cười lạnh một tiếng: "Đến tận bây giờ anh mới bắt đầu hỏi bệnh? Kể từ lúc tôi bước chân vào cửa đã trôi qua 3 phút 45 giây. Theo tiêu chuẩn phân loại cấp cứu, bệnh nhân đau bụng phải hoàn thành đ.á.n.h giá trong vòng 5 phút. Anh còn lại 1 phút 15 giây."
"Hơn nữa, anh không tự giới thiệu bản thân, không trấn an cảm xúc của tôi, thậm chí còn chẳng mỉm cười."
"Vừa nãy anh cười nói rất tươi tỉnh với vị ông chủ đến tặng cờ thi đua kia, sao đối với bệnh nhân lại trưng ra bộ mặt 'đưa đám' thế này? Đây chính là tiêu chuẩn kép trong dịch vụ của các người sao?"
Vừa nói, Tần Sách vừa móc điện thoại ra, bật chế độ quay phim, ống kính chĩa thẳng vào mặt Lâm Nhiên:
"Tôi sẽ ghi lại trải nghiệm khám chữa bệnh tồi tệ này để làm bằng chứng khiếu nại."
"Mời anh giải thích trước ống kính, tại sao khoa Cấp cứu lại ưu tiên tiếp đón nhà doanh nghiệp tặng quà, mà không phải là một bệnh nhân đang đau đớn?"
Tô Tiểu Tiểu hoảng hốt, cái mũ này chụp xuống thì quá lớn rồi: "Thưa anh, quy định của bệnh viện là không được quay phim..."
"Tôi có quyền!" Tần Sách nâng cao tông giọng, giơ điện thoại lên cao hơn nữa:
"Tôi là bệnh nhân! Tôi đang bảo vệ quyền được biết và quyền giám sát của mình! Luật nào quy định là không được quay?"
Lâm Nhiên ngăn Tô Tiểu Tiểu lại. Anh rút từ túi áo blouse ra một tờ giấy, đó là bản 《Bản cam kết chấp thuận quay phim trong viện (phiên bản không liên quan đến bên thứ ba)》 đã được in sẵn từ đêm qua.
"Quay thì được." Lâm Nhiên đưa giấy b.út qua, chỉ tay vào đống bình phong cách âm cao cấp mới thay xung quanh:
"Mặc dù chúng tôi đã thay bình phong cách âm, nhưng đây vẫn là khu vực công cộng."
"Vì bảo vệ quyền lợi của mình, anh không được xâm phạm quyền riêng tư của hơn năm mươi bệnh nhân khác ở đây."
"Ký vào tờ giấy này, cam kết chỉ quay bản thân anh và bác sĩ, tuyệt đối không chĩa ống kính vào bệnh nhân khác, tôi sẽ để anh quay."
"Nếu không, mời anh lên phòng Khiếu nại ở tòa nhà Khám bệnh, trên đó chỉ có tường thôi, anh tha hồ mà quay."
Tần Sách sững người một nhịp.
Hắn rõ ràng không ngờ Lâm Nhiên lại tung ra chiêu này, càng không ngờ vị bác sĩ này hoàn toàn không đi theo "kịch bản trấn an" thông thường.
Hắn liếc nhìn tờ giấy, cười lạnh một tiếng: "Anh đang dùng quy trình để làm khó tôi à? Tôi đến đây để vi hành... à không, tôi đến để khám bệnh!"
"Tôi không ký!"
"Không ký?" Lâm Nhiên thu lại giấy b.út, chỉ tay lên chiếc đồng hồ treo tường.
"Không ký thì cất điện thoại đi. Hoặc là anh có thể tiếp tục ở đây mà bới lông tìm vết, nhưng tôi phải nhắc nhở anh, 1 phút 15 giây của anh đã dùng hết rồi."
"Anh đe dọa tôi đấy à?" Tần Sách nổi giận, vừa định tiến lên lý luận.
Đột nhiên, sắc mặt hắn biến đổi.
Cái bụng vốn dĩ vừa nãy chỉ ôm "để diễn kịch" bỗng truyền đến một cơn đau dữ dội, đau đến thấu xương.
Cảm giác đau này quá thật, thật đến mức mồ hôi lạnh của hắn túa ra ngay lập tức.
Hắn theo bản năng khòm lưng xuống, cơ thể cuộn tròn lại như một con tôm. Tư thế đứng thẳng tắp ban nãy hoàn toàn sụp đổ.
Ánh mắt Lâm Nhiên đanh lại.
Đây không phải là diễn.
Người diễn kịch, ánh mắt sẽ hướng ra ngoài (để quan sát phản ứng của người khác).
Người đau thật, ánh mắt sẽ thu vào trong (để chống chọi với nỗi đau).
"Đừng cử động." Lâm Nhiên bước tới một bước, chẳng màng gì đến dịch vụ mỉm cười nữa, trực tiếp đưa tay ấn vào điểm McBurney ở bụng dưới bên phải của Tần Sách.
Một cú ấn nhẹ.
"Hự...!!!" Tần Sách hít một ngụm khí lạnh, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống sàn. Điểm đau khu trú rõ rệt.
Lâm Nhiên đột ngột nhấc tay ra.
Phản ứng dội (Rebound tenderness).
"Á!!!" Tần Sách cuối cùng không nhịn được mà kêu thành tiếng, chiếc đồng hồ bấm giây "cạch" một tiếng rơi xuống đất, nứt toác.
Lâm Nhiên nhanh ch.óng chạm vào trán hắn.
Nóng hổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn tiếp tư thế đi lại của hắn -- chân phải không dám dùng sức, chỉ có thể lê bước.
Dấu hiệu cơ thắt lưng chậu dương tính.
【Chẩn đoán hệ thống: Viêm ruột thừa cấp tính (nguy cơ mưng mủ/thủng).】
【Dấu hiệu cảnh báo: Trước đó có thể đau dạ dày hoặc đau âm ỉ ở các vùng khác của bụng, hiện tại chuyển sang đau vùng bụng dưới bên phải, điểm McBurney ấn đau và có phản ứng dội, sốt, tư thế cưỡng bức (co quắp).】
【Hệ thống cà khịa: Anh bạn này cũng thật là tận tâm, mang theo cái viêm ruột thừa thật để đi diễn kịch đau bụng giả. Giờ thì hay rồi, kịch giả thành thật, mời vào thẳng khu vực đỏ nhé.】
"Được rồi, đừng diễn nữa." Lâm Nhiên một tay đỡ lấy Tần Sách lúc này đã đau đến mức không đứng thẳng nổi!
"Anh không phải đến để vi hành đâu, anh đến để trải nghiệm 'quầy làm việc của Diêm Vương' đấy."
"Viêm ruột thừa mưng mủ, không chừng đã thủng rồi. Chậm chút nữa, anh không phải khiếu nại tôi thái độ không tốt đâu, mà là khiếu nại tôi không giữ được xác toàn vẹn cho anh đấy."
"Tiểu Tiểu! Xe đẩy! Vào khu đỏ! Lấy m.á.u! Vệ sinh vùng mổ! Thông báo khoa Ngoại tổng quát!"
Tần Sách đau đến mức nói không thành tiếng: "Tôi... tôi có quyền... tôi muốn... quy trình..."
"Câm miệng." Lâm Nhiên ấn hắn nằm xuống xe cáng, vừa đẩy vừa chạy:
"Quy trình của anh nằm trong bản PPT, còn mạng của anh nằm trong tay tôi."
"Bây giờ, tôi là bác sĩ của anh, không phải đối tượng sát hạch của anh. Nghe tôi, hoặc là đau c.h.ế.t, chọn một đi."
Ngay khoảnh khắc đẩy Tần Sách vào phòng cấp cứu, một cảnh tượng nực cười đã xảy ra.
Vì quy định mới của văn phòng viện:
"Bất kỳ bệnh nhân nào trước khi rời khu vực phân loại để vào khu vực cấp cứu, bắt đầu từ ngày hôm nay đều phải hoàn thành đ.á.n.h giá mức độ hài lòng, nếu không hệ thống sẽ không thể chuyển tiếp thông tin."
Cái thiết bị đ.á.n.h giá mức độ hài lòng c.h.ế.t tiệt đó, tuy đã câm nín nhưng trên màn hình lại nhảy ra một cửa sổ thông báo màu đỏ khổng lồ, chặn đứng giao diện thao tác của Tô Tiểu Tiểu: 【Yêu cầu bệnh nhân quét mã đ.á.n.h giá! Sau khi hoàn thành mới có thể in vòng đeo tay!】
"Thầy Lâm! Không in được vòng đeo tay!" Tô Tiểu Tiểu cuống đến mức mồ hôi vã ra như tắm, "Hệ thống bị khóa rồi! Bắt buộc phải đ.á.n.h giá!"
Tần Sách nằm trên xe cáng, đau đến c.h.ế.t đi sống lại, lấy đâu ra sức lực mà quét mã. Chiếc điện thoại nứt vỡ của hắn cũng chẳng biết đã rơi mất ở xó xỉnh nào.
Đúng lúc này, gã cán bộ phòng Y vụ nãy giờ vẫn nấp trong góc quan sát liền nhảy bổ ra: "Lâm Nhiên! Chuyện gì thế này? Tại sao không thao tác theo quy trình? Bắt buộc phải đ.á.n.h giá trước! Đây là quy định cứng của tuần vi hành!"
Lâm Nhiên nhìn cái cửa sổ thông báo màu đỏ, rồi lại liếc nhìn gã cán bộ vẫn đang lải nhải về "quy định cứng" kia.
Anh giận đến mức bật cười.
"Quy định cứng đúng không?" Lâm Nhiên giật phăng cái thiết bị đ.á.n.h giá đó, giơ lên cao cho gã cán bộ xem:
"Nào, anh nhìn xem trên này viết cái gì? 'Vui lòng đ.á.n.h giá cho buổi giao tiếp này'?"
"Hắn ta bây giờ đau đến mức ngay cả tiếng gọi mẹ cũng không thốt ra nổi, anh bắt hắn đ.á.n.h giá?"
"Cái... cái này là quy định!..." Gã cán bộ bắt đầu thấy chột dạ.
"Được." Lâm Nhiên xoay người, nhét cái thiết bị đó vào tay Tần Sách: "Này vị thầy giáo này, vị 'người trải nghiệm' này."
"Nào, cho một cái đ.á.n.h giá năm sao đi. Nếu không thì vòng đeo tay không in được, t.h.u.ố.c không kê được, mà phẫu thuật cũng chẳng làm được đâu."
"Điều kiện tiên quyết để có năm sao là anh còn cử động được ngón tay đấy."
Tần Sách run rẩy đưa tay ra, nhìn chằm chằm vào màn hình.
Lần đầu tiên hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi mang tên "quy trình g.i.ế.c người" này.
Hắn muốn c.h.ử.i thề, nhưng vì quá đau nên chỉ có thể run rẩy bần bật.
"Đừng... đừng bày trò nữa... cứu... cứu mạng với..." Tần Sách cuối cùng cũng suy sụp hoàn toàn.
Lâm Nhiên giật phăng thiết bị đ.á.n.h giá, trực tiếp nhấn vào nút "Rất hài lòng".
"Tít -- Đánh giá thành công! Cảm ơn sự hỗ trợ của quý khách!" Hệ thống được mở khóa.
Vòng đeo tay được in ra.
Lâm Nhiên đập mạnh chiếc vòng vào cổ tay Tần Sách, quay đầu gào lên với gã cán bộ kia:
"Thấy chưa?! Đây chính là số điểm các người muốn đấy!!"
"Các người muốn điểm, tôi cho các người điểm! Nhưng bây giờ, tôi phải cứu người!!"
"Chị Vương! Giơ cái bảng đó lên cho tôi!!"
Chị Vương dù không nói được, nhưng vẫn luôn giơ cao tấm bảng trắng của mình.
Lúc này, chị lật mặt sau của tấm bảng lại, trên đó viết bốn chữ lớn đỏ như m.á.u:
【Còn lải nhải là báo cảnh sát!!】
Gã cán bộ sợ hãi lùi lại hai bước, không dám thốt thêm lời nào nữa.
Nửa giờ sau.
Đèn phòng mổ tắt.
Tần Sách được đẩy ra ngoài.
Ca phẫu thuật rất thành công, đoạn ruột thừa bị hoại t.ử đã được cắt bỏ, cơn đau bụng dữ dội suýt tiễn hắn đi giờ đã biến thành cảm giác đau âm ỉ sau khi hết t.h.u.ố.c tê.
Lâm Nhiên đứng bên cạnh xe cáng, Tô Tiểu Tiểu ghé sát lại, nhìn Tần Sách vẫn còn đang hôn mê, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thầy Lâm, chúng ta thế này có tính là 'tiếp tay cho giặc' không? Cứu sống anh ta để anh ta tỉnh dậy rồi tiếp tục trừ điểm chúng ta sao?"
"Đây không gọi là tiếp tay cho giặc." Lâm Nhiên nhấp một ngụm cà phê đắng như t.h.u.ố.c bắc, thản nhiên nói:
"Đây gọi là để anh ta sống mà thực hiện cho nốt quy trình. Dù sao thì người c.h.ế.t cũng chẳng thể điền vào phiếu khảo sát mức độ hài lòng được."
Đúng lúc này, Tần Sách vẫn chưa hoàn toàn hết t.h.u.ố.c tê đột nhiên cử động.
Đôi mắt hắn nửa nhắm nửa mở, ánh nhìn tán loạn, bàn tay quờ quạng lung tung trong không trung, miệng lầm bầm điều gì đó không rõ ràng.
Tô Tiểu Tiểu vội vàng ghé sát lại: "Anh Tần? Anh tỉnh rồi à? Có chỗ nào không ổn sao?"
Tần Sách chẳng thèm để ý đến cô y tá, ánh mắt hắn nhìn trân trân vào ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà, dùng một loại ngữ khí vừa giống như mê sảng, vừa giống như đang đọc báo cáo: "Đèn... tần suất nhấp nháy không đúng... ảnh hưởng... trải nghiệm thị giác của bệnh nhân..."
"Trừ điểm... ghi lại... trừ 0,5..."
Khóe miệng Tô Tiểu Tiểu giật giật: "Đến mức này rồi mà vẫn còn đòi trừ điểm? Người này khắc cái bản 《Tiêu chuẩn sát hạch》 vào DNA rồi à?"
Tần Sách vẫn tiếp tục, ngón tay run rẩy chỉ vào vết bẩn trên chiếc áo blouse của Lâm Nhiên (vết bẩn dính lúc khiêng bình phong ban nãy): "Bác sĩ... trang phục... diện tích vết bẩn vượt quá... 5 cm vuông..."
"Không quy chuẩn... chỉnh đốn... thứ Hai tuần sau... nộp báo cáo..."
Lâm Nhiên giận đến mức bật cười.
Anh đặt ly cà phê xuống, cầm lấy chiếc máy tính bảng đ.á.n.h giá mức độ hài lòng đắt tiền, yên tĩnh với giao diện thiết kế cao cấp mà Triệu Kiến Quốc vừa tặng.
Anh nhét thẳng chiếc máy tính bảng vào bàn tay đang quờ quạng của Tần Sách, tiện thể ấn ngón tay hắn lên màn hình.
"Được rồi, 'Quan trải nghiệm' Tần, đừng lo lắng về bóng đèn với quần áo nữa." Lâm Nhiên ghé sát tai hắn, nói bằng một giọng dịu dàng đến mức kỳ quái:
"Nhiệm vụ hàng đầu của anh lúc này là điền cho xong cái đ.á.n.h giá sau phẫu thuật này đi."
"Cái nút 'Rất hài lòng' lúc vào phòng cấp cứu là tôi ấn hộ anh, không tính. Giờ anh tỉnh rồi, chúng ta đi theo đúng quy trình chính quy nhé."
Tần Sách mơ màng nhìn màn hình, ngón tay theo bản năng muốn nhấn vào mục "Khiếu nại và Góp ý" đang ẩn trong menu cấp hai.
Lâm Nhiên khẽ "tặc lưỡi" một tiếng, có ý tốt nhắc nhở: "Tay đừng có run."
"Anh vừa mới phẫu thuật xong, nếu chẳng may ấn nhầm, lỡ như hệ thống phán đoán là giao tiếp giữa bác sĩ và bệnh nhân không thông suốt, dẫn đến việc y tá tắt luôn công tắc máy giảm đau của anh... thì điều đó không phù hợp với 'tinh thần nhân đạo' đâu đấy."
Ngón tay Tần Sách cứng đờ. Trong cuộc đấu tranh kịch liệt giữa bản năng sinh tồn và bệnh nghề nghiệp, hắn run rẩy, nước mắt lưng tròng mà nhấn vào cái nút "Rất hài lòng" to đùng kia.
"Tít -- Đánh giá thành công."
Lâm Nhiên hài lòng thu lại máy tính bảng, giúp Tần Sách tém lại góc chăn, nở một nụ cười đúng chuẩn dịch vụ mỉm cười:
"Nghỉ ngơi cho tốt nhé, thầy Tần."
"Lần sau có đến vi hành khoa Cấp cứu, nhớ cắt ruột thừa trước khi ra khỏi cửa."
"Nếu không cái thứ này rất dễ phản bội vào thời khắc mấu chốt, biến anh từ 'trọng tài' thành 'vận động viên' đấy. Như thế thì ngại lắm."
Tần Sách nhìn nụ cười của Lâm Nhiên, hai mắt trợn ngược, chẳng biết là do t.h.u.ố.c tê ngấm hay do tức quá mà ngất đi, hắn chìm sâu vào giấc ngủ.
【Thời gian: 19:00】【Tọa độ: Văn phòng bác sĩ khoa Cấp cứu】
Lâm Nhiên đang vật lộn với cái bản PPT c.h.ế.t tiệt kia.
Sau vụ náo loạn "thủng ruột thừa của Tần Sách" ban ngày, nội dung PPT lại phải viết thêm mười trang nữa.
"Cộp, cộp, cộp." Ngoài hành lang truyền đến tiếng bước chân vô cùng dễ nhận diện.
Không phải tiếng bước chân nhỏ dồn dập của y tá, cũng không phải tiếng giày đế mềm lẹp bẹp của dân hành chính, mà là tiếng giày cao gót gõ xuống gạch men giòn giã.
Mỗi bước chân như đang dẫm lên dây thần kinh não của Lâm Nhiên.
Ngón tay đang gõ bàn phím của Lâm Nhiên khựng lại.
Anh theo bản năng ném mẩu quẩy lạnh ăn dở trên bàn vào ngăn kéo, rồi bưng ly cà phê nguội giấu sau màn hình định đem đổ đi -- không phải sợ lãnh đạo kiểm tra đột xuất, mà là sợ bị "thanh toán nợ nần".
Cửa không gõ mà trực tiếp mở ra.
Một người phụ nữ mặc đồ công sở màu trắng, đeo kính gọng vàng bước vào.
Cô không mặc áo blouse trắng, nhưng khí trường trên người còn giống một kẻ cầm d.a.o hơn bất kỳ vị chủ nhiệm nào.
Cố Thanh Nhan. Chuyên gia của Trung tâm Kiểm soát Chất lượng Cấp cứu tỉnh, cũng là "giám sát viên" được cấp trên cử xuống để theo dõi việc chỉnh đốn bệnh viện này sau vụ án Trần Mặc.
Lâm Nhiên ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên: "Nếu cô đến để điều hồ sơ bệnh án của Tần Sách thì ra cửa rẽ trái là trạm điều dưỡng."
"Còn nếu đến để truyền đạt lời của văn phòng viện thì ra cửa rẽ phải là thùng rác."
Cố Thanh Nhan chẳng thèm để ý đến anh. Cô tiến thẳng tới bàn làm việc, giật phăng ly cà phê lạnh thấu xương trên tay Lâm Nhiên rồi thẳng tay ném vào thùng rác.
Một tiếng "choảng" vang lên.
Ngay sau đó, cô ném mạnh một chiếc túi hồ sơ bằng giấy xi măng màu vàng lên trước mặt Lâm Nhiên.
"Bạch!"
Tiếng động giòn giã như tiếng b.úa tòa tuyên án.
Tiếp đó, cô vặn mở bình giữ nhiệt của mình, rót một nắp nước ấm rồi đẩy tới sát tay Lâm Nhiên.
Động tác mượt mà như nước chảy mây trôi.
"Uống đi." Giọng Cố Thanh Nhan rất lạnh, nhưng lại toát ra một sự quen thuộc đáng ghét, "Hồ sơ phẫu thuật của Tần Sách tôi đã điều tra rồi."
"Định vị điểm McBurney rất chuẩn, thắt mỏm cụt cũng rất sạch sẽ. Xem ra mấy ngày nay viết bản kiểm điểm không làm tay anh bị phế đi."
"Vất vả rồi, Lâm Nhiên."
Câu "Vất vả rồi" này không có lấy một chút nhiệt độ, nhưng lại giống như một con d.a.o phẫu thuật chuẩn xác, trực tiếp rạch bỏ mọi sự mệt mỏi trên người Lâm Nhiên.
Lâm Nhiên cầm nắp nước ấm lên tu một ngụm, dòng nước ấm chảy xuôi xuống thực quản, đúng là tốt hơn cà phê lạnh nhiều.
"Cố Thanh Nhan, cô đến tận đây đêm hôm chỉ để đưa nước cho tôi thôi sao?"
"Nước này mà không bỏ độc thì tôi không tin đâu."
"Độc nằm trong cái túi ấy." Cố Thanh Nhan hất cằm, ra hiệu về phía túi hồ sơ, "Mở ra xem đi."
"Bản án t.ử hình của anh đấy."
Lâm Nhiên mở túi hồ sơ, rút ra một tờ văn bản có dấu đỏ. Chỉ mới nhìn lướt qua một cái, sắc mặt anh đã thay đổi.
【Thông báo về việc triển khai hoạt động phát sóng trực tiếp (livestream) "Tiết học kiểu mẫu về giao tiếp y tế cấp tỉnh"】
【Người thuyết trình chính: Lâm Nhiên】
【Thời gian: 10:00 sáng mai】
"Livestream?" Lâm Nhiên ném văn bản trở lại, cười trong sự giận dữ:
"Đám người ở văn phòng viện bị úng não rồi à? Chê hôm nay tôi lên hot search chưa đủ nhiều? Chê chỗ này chưa đủ loạn?"
"Không phải văn phòng viện quyết định. Là Trung tâm Kiểm soát chất lượng cấp tỉnh quyết định, nói cách khác là tôi quyết định."
Cố Thanh Nhan khoanh tay trước n.g.ự.c, tựa người vào cạnh bàn, nhìn anh từ trên cao xuống:
"Vụ án của Trần Mặc tuy đã kết thúc, nhưng cấp trên vẫn không yên tâm về 'tính tuân thủ của khoa cấp cứu' tại bệnh viện này."
"Phía bệnh viện muốn che đậy vấn đề, muốn bày ra cái trò 'dịch vụ mỉm cười' để tô hồng hòa bình giả tạo."
"Nhưng tôi không muốn xem tô hồng. Tôi muốn xem một bài kiểm tra áp lực."
"Ý cô là sao?" Lâm Nhiên nhíu mày.
"Ngày mai không phải là diễn kịch, mà là một cuộc thanh tra đột xuất công khai." Ánh mắt Cố Thanh Nhan sắc lẹm như d.a.o:
"Phòng livestream chính là phòng thi. Tổ vi hành, bộ phận pháp chế, thậm chí là cả giới truyền thông đều đang nhìn chằm chằm vào đó."
"Livestream là để phơi bày quy trình ra dưới ánh mặt trời."
"Cái miệng đó của anh, từng cứu người, cũng từng tặng được cả cờ thi đua; nhưng trong buổi livestream ngày mai, nếu anh lỡ lời dù chỉ một chút, nó có thể trực tiếp gửi vòng hoa viếng tới văn phòng viện đấy."
"Tôi từ chối." Lâm Nhiên đẩy văn bản ngược trở lại.
"Tôi là bác sĩ, không phải con khỉ làm trò."
"Anh không có quyền lựa chọn." Cố Thanh Nhan lạnh lùng ngắt lời anh:
"Trừ khi anh muốn chuyện của Tần Sách ngày hôm nay lặp lại một lần nữa. Buổi livestream này là cơ hội duy nhất để anh công khai sửa đổi quy trình, giảng giải rõ ràng về logic của khoa cấp cứu."
"Hơn nữa," Cố Thanh Nhan dừng lại một chút, tung ra một quân bài khiến Lâm Nhiên không thể từ chối:
"Đại diện bệnh nhân cho ngày mai đã được định sẵn rồi -- là Triệu Kiến Quốc."
"Lão Triệu?" Lâm Nhiên ngẩn người, "Chẳng phải ông ta đang sống nhăn răng đó sao?"
"Đúng, ông ta sẽ tham dự với tư cách là 'nhà tài trợ' và 'người trải nghiệm'." Khóe miệng Cố Thanh Nhan nhếch lên một tia giễu cợt:
"Để một nhà tư bản vừa từ cửa t.ử trở về phối hợp diễn kịch với anh, đây là kịch bản 'Y tế - Doanh nghiệp hài hòa' hoàn hảo nhất mà phía bệnh viện có thể nghĩ ra."
"Vì giá cổ phiếu của ông ta, anh cũng phải đi."
Lâm Nhiên im lặng. Anh nhìn Cố Thanh Nhan, đột nhiên bật cười:
"Được lắm, Cố Thanh Nhan. Cô đúng là muốn đưa tôi lên giàn hỏa thiêu mà."
"Lửa thử vàng." Cố Thanh Nhan rút từ túi áo vest ra một chiếc b.út máy màu đen, cầm rất đầm tay. Cô đặt chiếc b.út đè lên túi hồ sơ:
"Cầm lấy. Ngày mai dùng cây b.út này để viết phiếu quy trình."
"Đừng dùng b.út của bệnh viện. Bút của bệnh viện sẽ mất, và chuỗi bằng chứng cũng sẽ mất theo."
Lâm Nhiên nhìn cây b.út, ánh mắt trầm xuống: "Rốt cuộc cô muốn làm cái gì?"
Cố Thanh Nhan đi tới cửa, tay đặt lên tay nắm, ngoái đầu nhìn Lâm Nhiên một cái. Trong ánh mắt ấy không còn vẻ lạnh lùng cứng nhắc lúc nãy, mà thêm vào một tia cảnh báo khó nhận ra:
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
"Lâm Nhiên, anh tưởng tuần vi hành này là đến để kiểm tra xem anh ăn nói có thô lỗ hay không sao? Không phải đâu."
"Livestream không phải là để tẩy trắng cho anh, mà là để làm gương soi cho một số người. Khi gương soi vừa sáng lên, nhất định sẽ có kẻ muốn đập nát nó."
"Ngày mai nhớ đứng xa một chút, đừng để mảnh kính vỡ b.ắ.n vào mặt."
Cánh cửa khép lại.
Tiếng giày cao gót xa dần, vẫn chuẩn xác và lạnh lùng như lúc đến.
Lâm Nhiên nhìn cây b.út máy trên bàn, rồi lại nhìn bản thông báo livestream.
Anh uống cạn nắp nước ấm trong tay.
"Soi gương sao?" Lâm Nhiên mở nắp b.út, gạch một đường thật mạnh lên bản văn bản, "Được thôi. Đã muốn livestream thì tôi sẽ diễn cho các người xem một màn thật lớn."
"Tôi biết đặt nội khí quản, cũng biết lật tẩy những trò lố lăng."
"Ngày mai chúng ta hãy chờ xem, kịch của ai mới thực sự hay."