Vì Tránh Tăng Ca, Tôi Tự Phong Cho Mình Gã Chồng Bạo Lực

Chương 2



Cố Thừa Xuyên kéo cánh tay tôi dứt khoát bước đi, áp lực tỏa ra xung quanh thấp đến mức như muốn bức t.ử người ta.

"Sếp Cố, anh định dẫn tôi đi đâu thế? Có chuyện gì không thể nói luôn khi nãy được sao?"

"Sao hả? Sếp tìm cô nói chuyện mà còn cần cô phải chọn địa điểm nữa à?"

"...Được rồi, anh là sếp, anh là nhất."

Vừa bước vào phòng làm việc của anh ta, cánh cửa liền bị đóng sầm lại một tiếng "rầm".

Giây tiếp theo, tôi đã bị anh ta ấn c.h.ặ.t ra sau cánh cửa.

Ánh mắt anh ta u ám, nhìn tôi chằm chằm không rời, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Tôi chậm rãi quay mặt đi chỗ khác: "Sếp Cố, chú ý ảnh hưởng chút đi."

"Hừ. Sếp Cố?"

Anh ta bật cười khẽ, mang theo vài phần giễu cợt:

"Hồi còn mặn nồng thì người ta là cục cưng, giờ có mới nới cũ rồi thì gọi là sếp Cố."

Được rồi, tôi xin rút lại lời khen anh ta chín chắn vừa nãy.

Cái tính trẻ con chẳng thay đổi tí nào.

"Vậy gọi anh là ông chủ nhé?"

Tôi đẩy người anh ta ra xa một chút: "Ông chủ, tôi kết hôn rồi, có chồng có con rồi."

"Hành động bây giờ của anh là quấy rối nơi công sở đấy."

Cố Thừa Xuyên bần thần mất một chớp mắt, ngay sau đó từ mũi phát ra một tiếng cười lạnh, buông lỏng tay ra.

"Chúc Dư, ngày trước đá tôi, mới có hai năm trôi qua mà cô đã vội vàng vơ đại một gã rác rưởi để gả đi rồi à?"

Tôi cạn lời.

Chỉ biết mỉm cười lịch sự.

Anh ta thượt người ngã sụp xuống ghế giám đốc, tùy tiện nới lỏng cà vạt.

Trông chẳng khác nào một chú cún thua trận.

"Ngày trước đứa nào bảo có c.h.ế.t cũng không kết hôn hả?"

"Người như cầu vồng, gặp rồi mới biết có thực." Tôi tùy tiện bịa đại một câu.

"Cầu vồng nhà cô biết đ.á.n.h người cơ à?"

"..." Tôi bỗng chốc cứng họng.

Anh ta tiếp tục: "Cả cái văn phòng của cô ai cũng biết chồng cô biết đ.á.n.h người. Ngày nào tan làm cô cũng vắt chân lên cổ chạy mất hút, chỉ vì sợ nấu cơm muộn thì bị gã đàn ông ở nhà đ.á.n.h. Đây chẳng phải lời cô tự nói ra sao?"

Tôi: "... Đúng là tôi nói."

Anh ta: "Thế cô còn bênh vực gã làm gì?"

Tôi: "... Những lúc không đ.á.n.h thì anh ấy đối xử với tôi tốt lắm."

Cố Thừa Xuyên nhìn tôi, ánh mắt vừa đau đớn vừa phẫn nộ.

"Sao cô lại biến thành thế này rồi? Ngày trước cô tát tôi có thèm chớp mắt cái nào đâu?"

"Với lại cô biết nấu cơm từ bao giờ thế? Ngày trước cô không đốt rụi cái nhà bếp là tôi đã tạ ơn trời đất rồi."

"Mới hai năm không gặp, cái sự hung dữ ngày trước của cô đâu mất rồi?"

"Hồi tụi mình yêu nhau, cô bảo mình là người theo chủ nghĩa độc thân. Gặp phải gã cặn bã này, mới hai năm cô đã đẻ xong luôn rồi à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Sao thế, cứ phải là lúc tôi đến thì xuân đã tàn?"

Tôi lẳng lặng rút lại câu nói mình là bà thím bất hạnh thời hiện đại.

Bà thím bất hạnh rõ ràng là người khác.

Đây là "ông chú bất hạnh" mới đúng.

"Sếp Cố." Tôi ngắt lời anh ta.

Anh ta ngước mắt nhìn tôi, bộ dạng đáng thương tội nghiệp, dường như đang chờ đợi một lời giải thích từ tôi.

Tiếc là, tôi chẳng có gì để giải thích cả.

Tôi khẽ nhếch môi cười: "Đến giờ tan tầm rồi, tôi phải về nhà nấu cơm đây."

"Chúc Dư!"

Anh ta tức đến nổ đom đóm mắt, nghiến răng thốt ra từng chữ: "Tôi hận cô."

"Hận thì hận đi ạ, đừng trừ lương của tôi là được."

"Chào sếp Cố nha."

Tôi nhẹ nhàng khép cửa phòng làm việc lại, thẳng bước ra về không một lần ngoảnh đầu.



Mấy ngày sau đó trôi qua cực kỳ yên ắng, Cố Thừa Xuyên không tìm tôi thêm lần nào nữa.

Tôi thầm vui mừng trong lòng, xem ra cái thiết lập bà mẹ bỉm sữa này còn có thể dùng để đẩy lùi cả người yêu cũ.

Cho đến một ngày trời mưa tầm tã, tôi đứng bên lề đường nửa ngày trời mà không bắt được xe.

Một chiếc Porsche từ từ dừng lại trước mặt tôi.

Cửa kính xe hạ xuống, Cố Thừa Xuyên nghiêng người tựa vào ghế chỉnh, giọng điệu mang theo vài phần châm chọc:

"Mưa to thế này mà chồng cô không đến đón à?"

"Anh ấy bận việc." Tôi tùy tiện ứng phó.

"Xời, bận đến mức nào chứ?"

Anh ta cười khẩy một tiếng: "Yêu vợ thì sự nghiệp lên như diều gặp gió, ngược đãi vợ thì trăm đường tài lộc chẳng vào nhà, cô chưa nghe câu này bao giờ à?"

"Dạ vâng vâng, anh ấy không được như anh, anh thì chắc là từng tốt nghiệp khóa học 'chuẩn mực làm đàn ông' rồi."

Cố Thừa Xuyên bị tôi chặn họng đến nghẹn lời, nhíu mày nhìn tôi:

"Chúc Dư, cái miệng này của cô mà cũng để người ta bắt nạt được à?"

Tôi lười đôi co với anh ta, trực tiếp mở cửa xe rồi ngồi tót vào trong.

"Đi thôi, khu chung cư Nam Hà."

"Ai bảo tôi sẽ chở cô đi."

Vẫn còn cứng miệng cơ đấy.

Người này vừa nãy rõ ràng đã lái xe lượn lờ quanh đây mấy vòng rồi.

Hơn nữa tôi đã sớm liếc thấy ở ghế sau có để hai chiếc hộp lớn, một bộ mô hình Gundam khổng lồ bản giới hạn, và một bộ b.úp bê Barbie trọn bộ.

"Đến cả quà cho con tôi anh cũng chuẩn bị sẵn rồi, còn bảo là không định chở tôi?"

Bị nói trúng tim đen, vành tai anh ta bỗng đỏ ửng lên, anh ta quay mặt đi chỗ khác rồi ho khan một tiếng đầy gượng gạo.

"Tôi tính toán thời gian rồi, đứa trẻ này là con của gã đúng không?"