Ra xã hội bôn ba, thân phận là do mình tự phong.
Thiết lập nhân vật của tôi ở công ty là: Gái đã có chồng, có con, lụy tình đến mức vô phương cứu chữa.
Mở mồm ra là chồng, khép mồm vào là con.
Cũng chính nhờ vậy mà cả công ty chỉ có duy nhất mình tôi là ngày nào cũng được tan làm đúng giờ.
Bởi vì mọi người đều biết tỏng một điều – nếu tôi về nhà muộn, làm trễ giờ cơm thì sẽ bị chồng bạo hành.
Tôi không ham tiền tăng ca, chẳng tranh giành suất nghỉ bù.
Lại càng không có nửa phần chí tiến thủ, không tranh không đoạt, sống Phật hệ vô cùng.
Đồng nghiệp ai nấy đều rất quý mến một sự tồn tại vô hại như tôi.
Còn niềm vui đích thực của tôi lại bắt đầu sau giờ làm việc.