Anh ta bày ra bộ dạng vô cùng tự tin, nắm chắc phần thắng.
"Cô cưới một gã đàn ông từng ly hôn à? Cái đuôi nhỏ kia là con trai hay con gái thế?"
"Là của tôi." Tôi nghiêm túc chỉnh lại: "Con trai của tôi."
Dừng một chút, tôi lại nhẹ nhàng bồi thêm một nhát d.a.o:
"Có điều nó mới hơn một tuổi thôi, chưa chơi được Gundam đâu."
Bàn tay Cố Thừa Xuyên đang nắm vô lăng bỗng siết c.h.ặ.t lại.
Hơi thở của anh ta nghẹn lại, đến khi mở miệng lần nữa, ngay cả giọng nói cũng run rẩy:
"Chúc Dư, tụi mình mới chia tay hai năm... con cô đã hơn một tuổi rồi."
"Ý cô là, vừa chia tay tôi một cái là cô đã ở bên gã luôn rồi sao?"
Nhìn thấy khóe mắt anh ta đã bắt đầu đỏ hoe.
Tôi bĩu môi nói: "Thôi đừng nói nữa, tôi sợ lát nữa anh lại khóc nhè ra đấy."
Anh ta đạp mạnh ga, chiếc xe lao v.út đi.
Suốt dọc đường không ai nói với ai câu nào.
Lái đến dưới lầu nhà tôi, anh tài xế vẫn giữ nguyên gương mặt hầm hầm như một chú cá nóc đang tức giận.
Trước khi mở cửa xuống xe, tôi nói: "Chuyện quá khứ cứ để nó qua đi thôi, thấy anh bây giờ đã thành tổng tài lớn rồi, tôi cũng mừng cho anh. Tạm biệt nha."
Về đến nhà, vừa mở cửa ra đã thấy ngay cái bát đựng thức ăn cho mèo bị hất đổ chỏng chơ trên mặt đất.
Cùng với một chú mèo béo ú nu đang nằm ườn bên cạnh, trưng ra bộ mặt thối hoắc hờn dỗi.
"Được rồi được rồi mà, hôm nay trời mưa to nên mẹ mới về muộn có một tẹo thôi, tiểu tổ tông đừng giận nữa có được không?"
Tôi khui một hộp pate trộn đều vào hạt cho mèo, sau đó mới cung kính đặt lên chiếc bàn ăn nhỏ của nó.
Không lâu sau, điện thoại bỗng reo lên.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của Cố Thừa Xuyên: "Quà cho con cô chưa cầm về này."
Tôi liếc nhìn chú mèo đang cắm đầu cắm cổ ăn như vũ bão, tùy tiện đáp:
"Thôi bỏ đi ạ, đưa cho nó chơi chắc chưa đầy ba nốt nhạc là tan tành bành chướng mất."
"Chúc Dư." Anh ta bỗng trầm giọng gọi tên tôi.
"Dạ?"
"Ly hôn với chồng cô đi, để tôi làm chồng cô."
Tôi sững người mất mấy giây.
Sau đó mới bật cười: "Sếp Cố, anh lại đang quấy rối tôi đấy à."
"Thế thì cô đi kiện tôi đi! Tôi sắp phát điên lên rồi đây này."
Anh ta đột ngột cao giọng, trong ngữ điệu tràn ngập sự sụp đổ và phát cuồng.
"Bây giờ tôi đang ở dưới lầu nhìn lên ánh đèn le lói từ cửa sổ nhà cô, nghĩ đến cảnh cô đang sống chung với một gã đàn ông khác..."
"Tôi chỉ muốn lao ngay lên lầu b.ắ.n bỏ mẹ gã cho rồi."
Trẻ con vẫn cứ là trẻ con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hơi một tí là đòi đ.â.m đòi g.i.ế.c.
Tôi nhạt giọng lên tiếng:
"Quý nhân đúng là hay quên việc lớn ha. Anh đã từ Mỹ về rồi, bên mình cấm dùng s.ú.n.g nha sếp."
"... Những lúc đang nói chuyện nghiêm túc cô không như thế này được à?"
"Vậy anh nói nhanh lên đi, nói xong thì về sớm chút."
"Ly hôn với gã đi, con cô để tôi nuôi."
"Tôi hứa sẽ coi nó như con đẻ của mình, nếu cô không tin, ngày mai tôi đi thắt ống dẫn tinh luôn."
Thấy tôi vẫn im hơi lặng tiếng.
Anh ta lại càng cuống cuồng hơn.
"Thế thì đứa bé sẽ đổi sang họ của cô, còn tôi theo họ đứa bé, như vậy được chưa?"
"Đỉnh đỉnh." Cuối cùng tôi cũng mở miệng, hận không thể vỗ tay tán thưởng anh ta một tràng.
"Hay là anh theo họ chồng tôi luôn cho rồi."
Đầu dây bên kia bỗng chốc im bặt.
Vài giây sau, anh ta khịt khịt mũi, nghiến răng ken két nói:
"Chúc Dư, cô thật sự không coi tôi là con người mà."
Dứt lời, điện thoại bị cúp cái rụp.
Tôi thở phào một tiếng nhẹ nhõm.
Con người ta suy cho cùng sẽ bị vây khốn cả đời bởi những thứ thuở thiếu thời muốn mà không có được, và rồi cũng sẽ có lúc vì một khoảnh khắc, một khung cảnh nào đó mà cởi bỏ được tấm lòng nặng trĩu suốt một đời.
Sự vật là như vậy, con người cũng thế thôi.
Ký ức chung quy chỉ là ký ức.
Ký ức vốn không hề sở hữu bất kỳ sức mạnh nào.
Khoảng thời gian đẹp nhất giữa tôi và Cố Thừa Xuyên là khi cả hai đứa đều vừa mới tốt nghiệp đại học.
Một túp lều tranh hai quả tim vàng.
Chúng tôi chen chúc trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, cứ tan làm là lại dính lấy nhau như sam.
Từ phòng khách quấn quýt vào phòng ngủ, rồi lại từ phòng ngủ bám nhau vào đến tận phòng tắm.
Ngọt ngào như mật rót vào tai, khăng khít đến mức chẳng thể tách rời.
Đến lúc nằm bò ra lại trên giường.
Tôi mệt đến mức chẳng còn chút sức lực nào để mà trở mình.
Anh ta nằm bò bên cạnh tôi, ngón tay cuốn cuốn lọn tóc của tôi, ánh mắt sáng lấp lánh như sao sa.
"Cục cưng ơi, nói thật cho em biết nè, thực ra anh là một thiếu gia sa cơ lỡ vận đấy."
"Vì ghét ông già sắp đặt mọi chuyện nên anh mới bỏ nhà đi bụi, sao em lại tốt tính như vậy chứ, chẳng thèm chê anh nghèo chút nào."
"Dù anh rất thích chen chúc trong căn nhà nhỏ này với em, nhưng sau này tụi mình kết hôn thì vẫn phải mua một căn biệt thự thật lớn nha?"
"Em có thích xe thể thao không? Ái chà không được không được, xe thể thao chạy nhanh quá không an toàn, hay là thuê riêng cho em một cô tài xế nữ nhé."