Vì Tránh Tăng Ca, Tôi Tự Phong Cho Mình Gã Chồng Bạo Lực

Chương 4



Tôi mệt đến mức đầu óc váng vất, chỉ nghĩ là anh ta đang lên cơn hâm hấp.

Nên cứ ậm ừ qua loa phụ họa cho xong chuyện.

Dù sao thì ngày trước tôi chấm Cố Thừa Xuyên hoàn toàn là vì cái vẻ ngoài cực phẩm của anh ta.

Đối với một người đàn ông đẹp mã, cái nghèo đôi khi lại biến thành ưu điểm của anh ta.

Thế nên tôi chưa bao giờ xem những lời nói đó là thật.

Cho đến một thời gian sau, anh ta bắt đầu có những biểu hiện khác thường.

Lúc nào cũng chau mày, tâm sự trĩu nặng.

Lại còn lén lút sau lưng tôi để nghe điện thoại.

Điện thoại lúc nào cũng bo bo giấu giấu giếm giếm.

Ngay lập tức tôi liền đưa ra phán đoán: Gã này cắm sừng mình rồi!

Tôi có thể chấp nhận một người đàn ông đẹp trai nhưng nghèo, chứ tuyệt đối không chấp nhận một gã đàn ông bẩn thỉu, không chung thủy!

Thừa lúc Cố Thừa Xuyên đã ngủ say.

Tôi lén ghi lại cái số điện thoại thường xuyên gọi đến cho anh ta.

Sợ cô nàng ở đầu dây bên kia bị lừa gạt, tôi còn tốt bụng nhắn tin báo cho đối phương biết Cố Thừa Xuyên đã có bạn gái rồi.

Ai ngờ đâu đối phương lại trực tiếp hẹn tôi ra ngoài gặp mặt.

Thế nhưng, người đến hẹn lại chính là bố của Cố Thừa Xuyên.

Câu chuyện sau đó thì có chút rập khuôn và sáo rỗng.

Người cha già đã đi quá nửa đời người, đứng trước mặt tôi dốc bầu tâm sự về những "vết đen" bất hiếu của thằng con trai nghịch t.ử.

"Ông nội nó đang dưỡng bệnh ở nước ngoài, vậy mà cái thằng ranh con này đến một cái liếc mắt cũng không chịu sang thăm."

"Bảo nó tiếp quản mảng kinh doanh ở hải ngoại của tập đoàn, nó lại bảo thà vào công xưởng vặn ốc vít còn hơn."

"Chú thì tuổi già sức yếu rồi, cái nhà này sớm muộn gì cũng phải giao lại cho nó, cháu xem cái bộ dạng không gánh vác nổi giang sơn bây giờ của nó... ôi."

Tôi không ngốc.

Dĩ nhiên là tôi hiểu rõ ẩn ý trong lời nói đó.

Chẳng qua là vì sự xuất hiện của tôi đã níu giữ bước chân của anh mà thôi.

Nhưng mà Cố Thừa Xuyên đúng là ngốc thật sự.

Nếu đổi lại là tôi, có khi tôi đã đá anh ta đến tám trăm lần rồi.

Tôi rời đi một cách dứt khoát và gọn gàng.

Bản thân tôi vốn đã không thích những mối quan hệ gia đình phức tạp, cũng chẳng có tâm trí đâu mà bấu víu hào môn phú quý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ham muốn vật chất của tôi không cao, căng đét lắm thì chỉ có chút ham mê sắc đẹp mà thôi.

Đàn ông hai chân mà đẹp trai ngời ngời thì ngoài đường đầy ra đấy.

Thế nhưng tôi vạn lần không ngờ được rằng, cái mũi tên nhân quả đáng c.h.ế.t này lại lượn một vòng rồi cắm thẳng vào giữa trán tôi sau hai năm trời.

Chỉ một câu nói khích tướng lại khiến cho đại thiếu gia họ Cố tức tối đến mức suốt hai tuần liền không thèm bén mảng đến quấy rầy tôi.

Nhưng điều đó hoàn toàn không hề gây ảnh hưởng đến việc anh ta điên cuồng "xòe đuôi" khoe mẽ ở công ty.

Hôm thì diện cả cây cashmere của Loro Piana, bờ vai rộng thắt eo thon đứng sừng sững ở đó, đi theo phong cách quý tộc kín tiếng giàu ngầm.

Hôm sau lại đổi sang sơ mi đen phanh rộng ba chiếc cúc áo, khéo léo để lộ ra một đoạn xương quai xanh quyến rũ c.h.ế.t người, đi theo lối bad boy ngỗ nghịch lịch lãm.

Qua vài ngày nữa lại đổi sang phong cách thiếu niên thể thao năng động.

Chiếc quần nỉ thể thao màu xám... không vì gì cả, chỉ vì để tôn dáng, trông "khủng" hơn.

Một ngày mà anh ta có thể lượn lờ qua phòng pantry của chúng tôi đến năm sáu bận.

Chúng tôi cũng chẳng ai dám hỏi, chẳng ai dám ho he câu nào.

Hậu quả là lượng nước uống mỗi ngày của tôi dạo gần đây chưa có ngày nào đạt chỉ tiêu vì không dám vào phòng lấy nước.

Chị Triệu đồng nghiệp lâu năm thích buôn chuyện đẩy chiếc ghế xoay trượt vèo một cái sát lại gần tôi.

Mấy đồng nghiệp khác lập tức đ.á.n.h hơi thấy mùi dưa mà nhào tới.

Tôi cũng bị kéo vào vòng vây hóng hớt một cách đầy mơ hồ.

Chị Triệu hạ thấp giọng: "Tổng giám đốc ngày nào cũng chạy sang tầng của chúng ta uống nước, nước bên này ngon đến thế cơ à! Có ai biết lý do vì sao không?"

Mấy đồng nghiệp khác cũng hùa vào: "Vì sao thế ạ? Vì sao thế?"

Ánh mắt chị Triệu "xoẹt" một cái đóng đinh thẳng lên người tôi.

Trong lòng tôi hoảng hốt, vội vàng xua tay lia lịa:

"Không liên quan gì đến em đâu nha! Em không có bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì vào trong nước đâu đấy!"

Chị Triệu bảo: "Ui dào, thừa biết cái loại nhát gan như em rồi. Chị đoán là, tổng giám đốc bị câu chuyện trải nghiệm đầy bi t.h.ả.m của em làm cho cảm động rồi."

Tôi và các đồng nghiệp khác ngơ ngác: "?"

Chị Triệu tiếp tục: "Chị nghe loáng thoáng được là, tổng giám đốc đang có dự định thành lập một bộ phận bảo vệ quyền lợi phụ nữ trong công ty đấy. Sau này chồng nhà ai mà ngoại tình hay bạo lực gia đình này nọ, phòng pháp lý của công ty sẽ hỗ trợ từ A đến Z, giúp đỡ cho đến khi ly hôn mới thôi."

Mấy người đồng nghiệp kinh hãi: "Thật hay đùa thế chị? Sao chị lại nắm rõ thông tin hành lang thế?"

Chị Triệu với vẻ mặt đầy đắc ý, ngoắc ngoắc ngón tay, mọi người liền ríu rít ghé tai sát lại.

"Thì chính tổng giám đốc chủ động tìm chị để tìm hiểu về hoàn cảnh của Tiểu Chúc chứ đâu!"

Tôi: "?"