Vì Tránh Tăng Ca, Tôi Tự Phong Cho Mình Gã Chồng Bạo Lực

Chương 8



Anh ấy lạnh lùng nói với tôi: "Vị này hiện tại có phải là bạn trai của em gái anh hay không, anh cũng không rõ lắm đâu."

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn, nhưng có vẻ như Cố Thừa Xuyên đã kịp định thần lại rồi.

Anh ta nhanh ch.óng buông tôi ra, hướng về phía anh trai và chị dâu tôi gập người cúi đầu chào thật sâu.

"Em chào anh cả, chị dâu ạ. Em là bạn trai cũ của Chúc Dư, và cũng sẽ là bạn trai tương lai của cô ấy, mong anh chị chiếu cố nhiều hơn ạ."



Sau khi suất chiếu phim của hai người họ bắt đầu, chúng tôi liền ra bờ sông hóng gió.

Tôi thành thật khai báo lại toàn bộ mọi chuyện từ đầu đến cuối.

"Những chuyện lừa anh chỉ có bấy nhiêu thôi, không còn gì khác nữa."

"Ban đầu là do chị Triệu cứ đòi giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi, phiền phức quá nên tôi mới tùy tiện bịa đại là mình kết hôn rồi. Ai ngờ sau này cái cớ này lại dùng thuận tiện đến thế."

"Có ai thèm chấp nhặt với một kẻ lụy tình chính hiệu đâu đúng không nào?"

Cố Thừa Xuyên nghiêng đầu lườm tôi một cái: "Chúc Dư, có phải em lại đang đá xéo tôi đấy không?"

"Tôi nào có ý đó đâu."

"Thôi bỏ đi, một khi đã dính vào cái danh lụy tình thì kiếp này chắc chẳng khá lên nổi rồi."

Cơn gió thổi tan các lớp mây mù, một vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đêm.

Cố Thừa Xuyên lười nhác tựa người vào lan can.

Gió đêm thổi làm rối tung những lọn tóc mái trước trán anh, để lộ ra đôi lông mày và ánh mắt vô cùng hút hồn, sống mũi cao thẳng cùng đường xương quai hàm góc cạnh phân minh.

Hai năm không gặp, người này vẫn đẹp trai đến mức găm thẳng vào tim tôi.

Ngang hông tôi đang buộc lỏng chiếc áo khoác vest của anh.

Anh vẫn giống hệt như ngày trước, cứ thấy tôi để lộ chân ra là lại lo tôi bị lạnh, rồi lèm bèm cằn nhằn một hồi về cái bài ca đau khớp chân khi về già.

Sâu trong thâm tâm tôi bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.

"Đêm nay ánh trăng thật đẹp."

Tôi ngước đầu nhìn anh, trong đáy mắt đong đầy ý cười: "Rất thích hợp để hôn nhau."

Vừa nói, tôi vừa vươn tay ôm lấy cổ anh, nhón gót chân lên, đôi môi vừa chạm nhẹ vào môi anh.

Chỉ cảm thấy toàn thân người đàn ông trước mắt bỗng chốc cứng đờ như khúc gỗ.

Ngay sau đó, tôi liền bị anh gỡ ra khỏi người.

Tôi ngẩn người: "?"

Anh quay mặt đi chỗ khác, vành tai đỏ ửng lên: "Em say rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chẳng phải anh cũng say rồi sao?"

"Anh có nốc cạn một chai whisky khi bụng rỗng thì cũng chẳng thể say được."

"Xời, bốc phét."

Anh cụp mắt nhìn tôi, nơi đáy mắt cuộn lên một tia cười tự giễu.

"Hồi ở Mỹ, mỗi lần nhớ em là anh lại uống rượu, uống xong còn có thể vẽ một bức tranh phác họa chân dung của em nữa, tất cả đều đang để ở nhà anh đấy, em có muốn xem không?"

"Chắc cũng phải đến hàng trăm bức rồi."

Tôi nhất thời cứng họng, giơ tay lên nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh: "Hồi đó chia tay anh đau lòng lắm hả?"

Anh oán hận liếc tôi một cái: "Em bảo xem?"

"Cái ngày em nói lời chia tay với anh, anh đang vì tình yêu của hai đứa mình mà xông pha trận mạc, đấu tranh gay gắt với ông già nhà anh đấy."

"Anh bảo tình cảm của chúng con bền c.h.ặ.t như vàng đá, ba đừng hòng dùng tiền bạc để bôi nhọ tình yêu của tụi con, ngay cả khi phải từ bỏ tất cả mọi thứ của nhà họ Cố thì con vẫn quyết ở bên cô ấy."

"Kết quả là điện thoại vừa reo một cái, em liền đơn phương đá anh thẳng cẳng, lại còn chặn hết mọi phương thức liên lạc của anh trên tất cả các nền tảng, đến nỗi mấy con gà trong trò chơi nông trại kiến Ant Forest em cũng đuổi cổ về bằng sạch."

"Em có biết lúc đó anh đã khóc thương tâm đến mức nào không?"

"Đến mức sau đó ba anh phải cầu xin anh đừng khóc nữa, vì sợ hàng xóm láng giềng nghe thấy lại tưởng nhà anh đang có tang sự."

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Anh tủi thân ấm ức nói: "Em thực sự rất tồi."

Tôi gật gật đầu đồng tình: "Em mà không tồi thì làm sao bây giờ anh có thể trở thành vị Cố tổng giám đốc đường bệ thế này được? Biết đâu chừng đã sớm bị nhà họ Cố ruồng bỏ, rồi ba anh lại quay xe đi đào tạo một tài khoản nhỏ khác để kế vị rồi."

Anh nhìn tôi, giọng nói trầm xuống vài phần.

"Chính vì biết em nói lời chia tay là vì muốn tốt cho anh, nên em mới càng tồi tệ hơn đấy."

"Em đã từng nghĩ qua chưa, nếu em thực sự kết hôn sinh con rồi thì anh phải làm sao đây?"

"Thì chẳng phải là làm tiểu tam của em đó sao?" Tôi nhướng mày trêu chọc anh.

"Anh trai tiểu tam ơi, đêm nay qua nhà em hay qua nhà anh đây, hửm?"

"Em bắt nạt anh." Anh bĩu môi một cái.

"Không đi thì thôi vậy."

Tôi vờ vịt toan bước đi, cổ tay liền bị anh một phát túm c.h.ặ.t lấy.

Anh nghiêng mặt đi chỗ khác đầy ngượng ngùng: "... Qua nhà em."

"Cái con mèo béo ú kia hình như không tôn trọng anh cho lắm, anh phải cho nó biết ai mới là ba nó."