(Góc nhìn của mèo Đại Bảo)
Không ai thèm mảy may quan tâm đến Đại Bảo cả.
Mami ngày hôm nay vừa về đến nhà là đã lao vào ôm ấp, gặm qua gặm lại với cái gã đàn ông thối tha đến chơi lần trước.
Hai người họ đang tranh nhau món gì ngon lắm à?
Đại Bảo cũng muốn ăn.
Chú mèo chạy tới chạy lui, kêu meo meo liên hồi.
Nhưng chẳng ai thèm để ý đến meo cả.
Gã đàn ông tồi tệ kia vậy mà lại dám đè mami xuống ghế sofa kìa!
Meo tức giận!
Meo dựng ngược cả lông!
Meo tung người một phát nhảy phóc lên ghế sofa.
Thất bại rồi.
Meo béo quá mà.
Meo lăn lông lốc xuống đất.
Meo không phục, từ dưới đất làm một cú bật tôm, chuẩn bị phục hận thêm lần nữa.
Ủa?
Mami ở trên ghế sofa đã hoàn toàn chiếm thế thượng phong rồi.
Mẹ oai phong lẫm liệt đè gã đàn ông kia ở dưới thân.
Một tay túm lấy sợi vải quấn trên cổ gã ta, một tay thì xé áo gã ra.
Meo cổ vũ cho mami nè.
Cắn c.h.ế.t gã đi!
Cắn c.h.ế.t gã đi!
Mami quả nhiên là người phụ nữ mạnh mẽ nhất trên đời này!
(Hết góc nhìn của mèo Đại Bảo)
…
(Góc nhìn của nam chính)
Cái thứ gọi là nỗi nhớ nhung ấy, một khi đã khơi mào thì chẳng khác nào dòng nước lũ tràn bờ.
Lúc một mình gặm nhấm, người ta còn có thể gồng mình kìm nén.
Thế nhưng khi người đó đã bằng xương bằng thịt ngay trước mắt, một khi lời nói đã thốt ra khỏi miệng thì chẳng cách nào dừng lại được nữa.
"Chúc Dư, anh nhớ em nhiều lắm."
"755 ngày qua, không một ngày nào anh không muốn quên em, và cũng không một ngày nào anh không nhớ về em."
"Em rời đi một cách dứt khoát đến thế, ly đôi, bàn chải đôi, đồ ngủ đôi của tụi mình... em chẳng thèm mang theo bất cứ một món nào."
"Người phụ nữ tồi tệ nhẫn tâm này, cái lúc anh đến dọn nhà ấy, ngay đến cả miếng bánh mì em ăn dở một nửa anh cũng gom mang đi theo nữa đấy."
(Hết góc nhìn của nam chính)
...
Chịu hết nổi rồi.
Vốn dĩ là muốn nhẫn nhịn thêm một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng mà sao ở trên giường rồi mà anh vẫn lắm lời, lèm bèm nhiều chuyện thế không biết!
Tôi lật người một cái, đem gã đàn ông lắm miệng kia đè nghiến dưới thân.
"Cục cưng, nợ nần gì để lát nữa xong việc rồi tụi mình từ từ tính sau, có được không hả?"
Đáy mắt anh vẫn còn vương chút ánh đỏ, tủi thân ấm ức nói:
"Đã gọi anh là cục cưng rồi thì em không được phép có thêm cục cưng nào khác nữa đâu đấy."
Tôi mỉm cười gật đầu dỗ dành anh:
"Được được được, anh là cục cưng lớn nhất."
"Mấy cục cưng nhỏ khác cũng không được luôn!"
Anh được đà lấn tới, vành mắt lại càng đỏ hơn một chút.
Chú cún biết khóc trông vừa đẹp mã lại vừa rất được việc.
...
Dày vò suốt cả một đêm.
Tôi vừa xoa cái eo mỏi nhừ vừa chậm chạp bước ra phòng khách.
Bữa trưa sớm vậy mà đã được chuẩn bị tươm tất sẵn sàng rồi.
Trên bàn bày biện một bát canh súp kem b.úp bắp bò kiểu Nga, một đĩa thịt bò xào và một đĩa rau xào thanh đạm.
Tôi múc một thìa canh nếm thử.
Vị chua chua ngọt ngọt, cực kỳ kích thích vị giác.
Đỉnh đấy chứ.
Từ mấy miếng thịt đông đá như xác ướp lục lọi trong tủ lạnh nhà tôi mà anh có thể chế biến ra một bữa ăn sắc hương vị vẹn toàn thế này.
"Tay nghề nấu nướng của anh tiến bộ nhiều dữ thần nha." Tôi khen ngợi anh.
Chính chủ đầu bếp quay người lại, tinh thần vô cùng sảng khoái: "Tay nghề nào tiến bộ cơ?"
Tôi cười đáp: "Cả hai."
"Ở cái vùng nông thôn hẻo lánh bên Mỹ ấy, toàn là mấy thứ đồ ăn rác rưởi nhiều đường, nhiều dầu với chất béo, nếu không phải do đích thân anh vào bếp thì làm sao giữ được tỷ lệ mỡ cơ thể cực phẩm thế này chứ?"
Tôi gật gật đầu, lại múc thêm một thìa canh: "Đúng là mỹ vị."
"Cái này là đang nói món ăn, hay là đang nói..." Anh tự chỉ chỉ vào mình.
Lúc này anh đang ở trần nửa thân trên, ngang hông chỉ quấn mỗi chiếc tạp dề.
Đường nét bờ vai rộng thắt eo thon vô cùng gọn gàng và mượt mà, trên lưng chằng chịt những vết cào đỏ do tôi để lại đêm qua.
Tôi mỉm cười tiến lại gần, đầu ngón tay khẽ chạm nhẹ vào dấu hickey đỏ hồng bên cạnh yết hầu của anh ta.
"Cả hai."
Một khi đã cho chú cún một danh phận chính thức, chú cún liền bắt đầu đè đầu cưỡi cổ người ta.
Cố cẩu đến cả giấm của gã chồng hư cấu mà tôi tự bịa ra cũng thèm ăn cho bằng được.
Chốc chốc lại cằn nhằn chua giấm vài câu:
"Em nghĩ cái gì trong đầu mà lại đi dựng lên thiết lập một gã chồng bạo lực gia đình thế hả?"
"Người ngoài nhìn vào không khéo lại tưởng em là đứa cuồng bị ngược đãi ấy chứ, đối với một gã đàn ông động một tí là tẩn mình mà vẫn yêu đến c.h.ế.t đi sống lại."
Tôi lười đôi co với anh, chỉ gật đầu qua loa phụ họa: "Dạ vâng vâng, đứa cuồng bị ngược chính là anh đấy ạ, em là đồ giả mạo xin cam bái hạ phong."
"Chúc Dư!"