Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 2: Vọng Nguyệt Tỏa - Giếng Hiển Uy



Hắn điên cuồng chạy nhưng bỗng nhiên hắn cảm thấy mặt đất dưới chân đã không còn nữa, cả người hụt hẫng rơi xuống.



"Bịch!!"



Hắn đau như chết đi sống lại, gượng đầu nhìn quanh hắn thấy mình bị rơi xuống một cái hố sâu khoảng hai ba mét, Hắn bò dậy cố lết nép sát lưng vào mép hố.



Phía trên tiếng bước chân cuối cùng cũng đã tiến gần sát miệng hố, hắn cả người lạnh buốt vì sợ và đau nhức do vừa bị rơi xuống hố, hắn còn nghe rõ mồn một tiếng thở điều điều của thứ phía trên miệng hố.



Trên miệng hố một con hổ không ra hổ sư tử không ra sư tử nhìn nó như một con báo nhưng thân thể rất to như một con tê giác vậy.



Cả người nó bao phủ bởi khí đỏ nhàn nhạt đây chính là một loại huyết vụ bẩm sinh của nó tiết ra để che giấu khí tức của mình.



Lúc này đây nó đang chăm chú quan sát kẻ phía dưới hố, nó là một con Huyết Báo tu luyện đã lâu cũng đã bắt đầu sinh ra linh trí cũng được hai trăm năm rồi.



Hôm nay nó đang đi săn mồi trong lúc di chuyển ngang đây, nó đã thấy một kẻ nằm trên đất cả người đoạn tuyệt sinh cơ không biết đã chết từ bao giờ rồi.



Nó cũng định không quan tâm vì đó cũng chỉ là một đứa trẻ phàm nhân bình thường ăn vào cũng chả giúp được gì cho nó, định quay người bỏ đi thì đột nhiên nó phát hiện kẻ vốn sinh cơ không còn kia đùng một cái sống lại.



Nó như nghi ngờ yêu sinh, thế quái nào một kẻ bình thường lúc trước đã chết không thể chết hơn nữa thì đùng một cái liền sống lại, nó không nghĩ được nhiều nên quyết định tiến lại thăm dò, nó định tiến đến thì kẻ kia lại vùng lên bỏ chạy.



Thấy thế nó cũng nhẹ nhàng lướt theo sau, lúc đầu nó định nhanh chóng vồ lại bắt gọn kẻ kia nhưng cũng ngay lúc đó nó cảm thấy một loại nguy hiểm ập đến nên đã định dừng lại và rút lui rồi.



Nó là yêu thú nên rất mẫn cảm với sự nguy hiểm đến tính mạng của mình, ngay lúc định bỏ cuộc thì cảm giác đó biến mất suy nghĩ một lát nó quyết định tiếp tục di chuyển theo sau kẻ kia.



Cứ mỗi lần nó muốn vồ đến thì cảm giác kia lại xuất hiện, sau vài lần thử thì nó cũng biết cảm giác kia là do kẻ yếu ớt đang chạy siêu vẹo phía trước gây ra.



Thấy thế nó quyết định chỉ chạy theo để thăm dò, chạy được một lúc nó thấy kẻ kia bị rơi xuống hố thấy vậy nó cũng từ từ tiến lại xem xét, một lúc sau nó quyết định nhảy xuống để thăm dò kẻ phía dưới.



Đúng như nó nghĩ sau khi nhảy xuống đối mặt kẻ kia nó chỉ mang theo ý định thăm dò nên cái cảm giác nguy hiểm kia không có.



Nhưng khi nó vừa định ra tay giết kẻ kia thì cảm giác đó lại đến, thấy vậy nó chỉ đi qua đi lại nhìn chằm chằm vào kẻ đang thoi thóp kia.



Việt đang ngồi bệt thở hỗn hển thì nghe bụp một tiếng, hắn ngước mắt nhìn đối diện hắn một quái vật to hơn cả một con trâu cả người thứ đó khí đỏ vờn quanh không nhìn rõ được đang đi qua đi lại nhìn hắn.



Việt liên tục suy nghĩ.

"Nó đang chơi đùa con mồi sao"



Đúng vậy Việt chỉ nghĩ đến được lý do này, có thể thứ kia chỉ là đang chơi đùa với con mồi của mình thôi, nhưng trăm suy vạn nghĩ kể cả Việt và Huyết Báo không nghĩ đến là, sâu bên trong Việt một cái giếng ngọc đang lơ lửng.



Giếng ngọc đang nằm yên đó chỉ cần con Huyết Báo kia vừa giết chết Việt thì sau đó nó cũng sẽ diệt đi con Huyết Báo coi như là báo thù cho Việt, mọi chuyện xong xuôi nó sẽ trở về nơi cũ tiếp tục ngủ say.



Việt và Huyết Báo quan sát nhau không biết bao lâu thì Việt thấy con quái vật kia đang từ từ ngồi xuống phía xa xa nhìn hắn.



Đúng vậy Huyết Báo quyết định ngồi quan sát Việt, không thể ra tay giết thì nó muốn xem kẻ kia tự mình chết đi vậy, vì nó thấy kẻ kia đã yếu lắm rồi cả người máu me, sinh cơ cũng bắt đầu yếu đi.



Việt cũng tự biết mình đang bị thương rất nặng và mất máu quá nhiều do trong lúc chạy cả người hắn bị gai và cành cây quẹt vào người gây ra, dù biết nhưng cả người hắn bây giờ có muốn đứng dậy cũng đã không còn sức rồi.



Việt ngồi đó mơ màng lúc này hắn cảm thấy rất mệt, rất đau nhức, rất đói, hắn muốn ngủ nhưng từng cơn đau buộc hắn phải thanh tỉnh.



Không biết qua bao lâu lúc này đây mặt trời cũng bắt đầu lặng xuống khỏi những tán cây rừng thay vào đó ánh trăng đang từ từ trôi nổi lên cao để soi sáng khắp vạn vật.



Lúc này bên phía dưới hố một đứa trẻ con đang nằm thoi thóp gần như đã đặt một chân vào quỷ môn quan, không xa đứa trẻ đó một con Huyết Báo ngồi nhìn chằm chằm như đang xem kịch vậy.



Việt mơ hồ rồi đầu hắn đã mụ mị cả đi thân thể thì không động được dù chỉ là một ngón tay hơi thở cũng trở nên nặng nhọc, hắn phát hiện những thứ này không như những bộ truyện tu tiên trước đây hắn đã đọc.



Gì mà hệ thống mạnh mẽ khi xuyên không, tất cả tất cả mọi thứ đều không phải, mọi thứ như một trò đùa với hắn vậy hắn chết rồi lại sống bây giờ lại muốn hắn chết tiếp.



Trên tầng trời cao rộng kia ánh trăng cũng bắt đầu soi sáng khắp nơi, soi xuống một Thánh Địa vĩ đại thịnh vượng, soi xuống một thành trì bề thế, soi xuống một ngôi làng nhỏ bé, soi xuống vạn vật mọi nơi và cũng soi xuống một thân thể gầy gò yếu ớt đang sắp phải đoạn tuyệt sinh cơ kia.



Khi ánh sáng từ trăng chiếu xuống thân thể Việt, từ trong người hắn một cái giếng ngọc vốn dĩ yên lặng không có bất kỳ dị động nào đang bắt đầu xoay tròn.



Miệng giếng đang phát sáng trong giếng từng dòng nước cuồn cuộn không dứt bắt đầu xoay vòng tạo thành một vòng xoáy hút lấy từng tia sáng từ trăng chiếu vào cơ thể Việt.



Huyết Báo vẫn đang nhìn kẻ trước mặt từ lúc bắt đầu đến giờ nó cuối cùng cũng thấy kẻ đó đang từ từ tiến đến thời khắc cuối cùng của sinh mệnh.



Nhưng bỗng nhiên Huyết Báo đứng bật dậy bốn chân bắt đầu lùi về sau mà thủ thế, trước mặt nó kẻ kia bắt đầu xảy ra dị tượng, từ trong người kẻ kia nó phát hiện có thứ gì đó đang hút lấy lực lượng xung quanh mà thu nạp vào thân thể.



Từng dòng từng dòng năng lượng tiến vào cơ thể thể Việt, hắn lúc đầu cũng không để ý vì lúc này hắn đã gần mất đi thần trí rồi nhưng từ từ những dòng lực lượng kia giúp hắn tỉnh táo lại, qua một lúc hắn bắt đầu cười hắn nằm trên mặt đất và cười như một kẻ điên vậy.



Sau khi cười một lúc hắn cũng bắt đầu lấy sức ngồi dậy chăm chú nhìn những dị tượng đang xảy ra xung quanh mình, nghĩ đến những thứ đã đọc ở trước kia hắn cũng bắt đầu nhắm mắt lại để cảm nhận bên trong cơ thể mình y như những thứ được miêu tả trong các bộ truyện tu tiên kia vậy.



Còn về phía con quái vật to lớn kia Viết đếch quan tâm, vì lúc này đây hắn thấy con quái vật kia đang thủ thế nhưng vẫn không dám lại gần thấy thế Việt cũng chả thèm để ý nó nữa.



Hắn nhắm mắt lại cảm nhận sau một lúc hắn cũng cảm nhận được sâu trong lòng ngực hắn, một miệng giếng ngọc đang lơ lửng xoay vòng chính nó là thứ hút lấy lực lượng xung quanh rồi thu vào người hắn.



Việt kinh hãi khi phát hiện ra miệng giếng ngọc này chính là thứ hắn thấy được trong dòng sông đen kịch lúc hắn chết rồi bị kéo vào kia, hắn rất thông minh sau khi suy nghĩ một lúc hắn biết đây là vật không bình thường.



Suy ngẫm lại những chuyện xảy ra bên trong dòng sông kia rồi cả những giọng nói gọi Đế Tôn kia, thì đột nhiên một ý nghĩ điên rồ phát sinh trong đầu hắn.



"Không lẽ mình là chuyển thế của một vị đại năng nào đó, như trong những bộ truyện tu tiên đã từng đọc hay sao"



Nghĩ lại tất cả mọi chuyện đến cả việc chết đi sống lại cũng đã xảy ra thì những chuyện đó không phải là không thể, nghĩ đến đó hắn đã bắt đầu mừng như điên rồi.



Không lâu sau đó Việt phát hiện miệng giếng có dị tượng, vòng xoáy do dòng nước đen trong giếng hút lấy lực lượng ánh trăng bên ngoài kia cũng đã dừng lại rồi sau đó nó bắt đầu phát sáng, có những dòng chữ khắc trên giếng bắt đầu hiện lên.



“Trong có ba ngàn nước

Một gáo một thần thông

Vớt sao trời đào vàng

Quỷ Thần Vọng Nguyệt Tỉnh”



Việt đọc nhẩm những dòng chữ kia thì đột nhiên cả đầu quay cuồng đau nhói, sau khi cơn đau qua đi hắn thấy mình đã đứng đối diện với miệng giếng, phía cạnh giếng một chiếc gáo bằng ngọc trong suốt đang lơ lửng.



Thấy vậy Việt từ từ tiếng đến nhìn xung quanh không có gì, hắn thử chạm tay vào thành giếng một cảm giác lành lạnh phát ra hắn cảm giác như đang chạm vào nước đá vậy, sau đó lại tiếp tục nhìn vào trong miệng giếng.



Việt thấy phía trong giếng những dòng nước đen kịch đang xoay vòng bên trong đó, nhìn rất lâu cũng không thấy gì khác ngoài một màu đen như hư không kia, Thấy không còn gì khác thì sự chú ý cuối cùng cũng dời đến cái gáo ngọc kia.



Việt nhớ lại những dòng chữ được khắc trên giếng hắn đưa tay cầm lấy gáo, lại một cảm giác lành lạnh như khi chạm vào miệng giếng phát ra, hắn bắt đầu đưa gáo xuống dòng nước đang xoay vòng bên trong giếng mà múc lên một gáo.



Nhưng lạ thay thứ Việt múc ra chẳng phải là nước mà là một quả cầu ánh sáng tròn trịa đang tỏa ra hào quang nhàn nhạt, hắn đưa tay chạm vào thử thì quả cầu kia lao vọt vào người hắn, một luồng thông tin ập thẳng vào đầu khiến hắn đau đớn khổ sở vô cùng.



Sau một lúc khi cơn đau qua đi thì trong đầu Việt một thứ kì lạ đã được thêm vào, một thứ gì đó như kiểu bí tịch hay một loại công pháp gì đấy đã được truyền cho hắn theo như hắn thấy thì là vậy.



Việt lẩm bẩm.

"Loạn Quỷ Phệ Thiên"

"???"

"Là thứ quỷ gì"



Việt mơ mơ hồ hồ không biết đây là thứ gì, hắn quyết định tìm hiểu những thứ liên quan được thêm vào đầu để hiểu rõ cái thứ được gọi là "Loạn Quỷ Phệ Thiên" này là gì.



[Loạn Quỷ Phệ Thiên - Cổ Pháp Ngụy Thuật]

Một loại cổ pháp chuyên dùng để thôn phệ không chia phẩm cấp, người càng mạnh thì cổ pháp càng mạnh.



Cổ Pháp này chia ra làm sáu tầng tu luyện, tu càng mạnh lực thôn phệ càng lớn, nuốt sống thiên địa luyện hóa càn khôn là chuyện bình thường.



Sáu tầng được chia ra là:



Tầng thứ nhất:

Quỷ Chủng Cảnh

Nuốt vạn vật lấy làm lực lượng cho bản thân tu luyện và tạo ra những quỷ ảnh, người luyện có thể tạo ra những quỷ ảnh bằng năng lượng trong người rồi điều khiển chúng nó công kích hấp thụ hay thủ hộ bản thân đều được, người càng mạnh thì quỷ ảnh được tạo ra cũng càng cường đại.



Tầng thứ hai:

Huyết Luyện Cảnh

Dùng máu huyết vạn vật dung luyện vào bản thân để cường hóa từng sợi huyết dịch trong người, có thể dung hợp tất cả mọi loại máu cùng cấp hoặc vượt hai đại cảnh giới mà không sợ bị bạo tẩu, cũng có thể giúp máu của bản thân biến dị lợi hại hơn, khi kết hợp với tầng một dùng máu tươi tạo ra quỷ ảnh, khi này quỷ ảnh sẽ được gọi là quỷ huyết máu càng cường đại thì thứ được tạo ra càng khủng bố.



Tầng thứ ba:

Loạn Hồn Cảnh

Cắn xé, luyện hóa, hấp thu, thanh tẩy vạn hồn để tu luyện cho mình, có thể dùng chung với tầng ba khi luyện huyết của vật nào đó có thể luyện cả hồn của hắn cho mình dùng khi luyện xong, có thể hóa thành vật đó từ máu huyết đến linh hồn đều giống y hệt chuyên dùng để ngụy trang, cũng giống tầng hai khi luyện hồn có thể tùy ý tạo ra quỷ hồn từ linh hồn đoạt được, dùng để nhập xác điều khiển hay tấn công vào linh hồn của người khác một cách vô thanh vô thức, linh hồn càng mạnh quỷ hồn được tạo ra càng cường đại nhưng không thể vượt quá hai đại cảnh giới.



Tầng thứ tư:

Loạn Quỷ Cảnh

Có thể tạo ra vô số loạn quỷ để hấp thu thôn phệ mọi vật rồi sau đó chuyển về cho bản thân, sức mạnh càng lớn loạn quỷ càng mạnh và càng nhiều, loạn quỷ có thể ảnh hưởng tâm cảnh mọi vật sống mà nó cắn xé và có thể biến vật đó thành loạn quỷ hoặc hấp thụ làm lực lượng, loạn quỷ là bất diệt có thể thôn phệ cả dị vật trời đất, khi chủ loạn quỷ còn sống nó sẽ liên tục hồi sinh và lây nhiễm cũng như sinh sôi vô tận.



Tầng thứ năm:

Phệ Thiên Cảnh

Khi sức mạnh đã đủ có thể thôn phệ cả thiên địa, thôn phệ được cả người mang quốc vận, khí vận, thiên mệnh, dù là thiên đạo cũng có thể bị nuốt chửng từ từ, khi nuốt chửng thiên đạo thì có thể làm chủ được phiến thiên địa đó vạn vật đều bị người đó chưởng khống sống chết trong ý niệm, có thể cho quỷ cảnh, quỷ huyết, quỷ hồn và loạn quỷ trở thành sinh linh của thế giới đó và tùy ý sinh sôi vô tận.



Tầng thứ sáu:

Quỷ Chủ Cảnh

Khi đã đại thành có thể thôn phệ tất cả mọi vật trên thế gian, kể cả thế giới, hư không, quy tắc vạn vật, không gian thời gian, quá khứ vị lai, mọi thứ bị thôn phệ sẽ thật sự bị xóa sổ và mọi thứ hiện diện về nó đều biến mất, dù có năng lực trở về quá khứ để thay đổi cũng không được, vì thứ bị nó xóa bỏ thì đã được coi là chưa từng tồn tại chưa từng sinh ra chưa từng biết đến trên đời này, nên có quay về quá khứ cũng không thể thay đổi vì nó đã tồn tại đâu mà có thể thay đổi.



Việt run rẩy lên, tim hắn đập ầm ầm như muốn nổ tung vậy, thứ này quá mạnh chỉ vừa đọc sơ qua thôi đã thấy rất khủng bố rồi, nhưng lại có thêm một thứ khiến hắn rất tò mò là, hắn không biết làm sao để sử dụng được cái giếng kia.



Chỉ mới một gáo đã thế, nếu múc thêm nhiều nữa thì hắn sẽ mạnh cỡ nào chứ, nhưng đời không như mơ hắn bị giếng ngọc trục xuất ra ngoài buộc hắn phải tỉnh lại.



Lúc này khi ý thức trở lại thực tại Việt mở mắt ra trong mắt hắn lúc này là vô tận háo hức, hắn trước tiên muốn tìm cách tu luyện môn công pháp này mới được.