Trong hố đất đầy ẩm và lạnh, không khí đặc quánh mùi máu và bùn đất, đang có hai thân ảnh một người một thú đối diện với nhau.
Việt dựa lưng vào vách đất, hơi thở đều đều khẽ ngước đầu nhìn trước mặt hắn bây giờ, con Huyết Báo khổng lồ vẫn đang đi qua đi lại, ánh mắt đỏ thẫm như hai đốm lửa trong bóng tối.
Huyết Báo vẫn không vội giết Việt vì nó vẫn còn kiêng kỵ cái cảm giác nguy hiểm luôn xuất hiện khi nó muốn ra tay, nhưng dù vậy nó cũng không muốn rời đi, không ai biết Huyết Báo đã nghĩ gì.
Có thể nó xem đây là một cơ duyên, chuyện một người đã chết nhưng đột nhiên sống lại thì theo nó thấy trên người kẻ này chắc chắn có đại bí mật, hơn nữa kẻ này cũng chỉ là một phàm nhân yếu ớt nó còn chẳng thèm để vào trong mắt, vì thế nên nó quyết định vẫn muốn kiên trì theo dõi Việt.
Một con yêu thú đã sinh ra linh trí trong vòng hai trăm năm tuyệt đối không làm chuyện vô nghĩa, Việt lúc này biết mình đang đứng trên ranh giới của sinh tử nên hắn quyết định nhắm mắt lại rồi thử câu thông với cái gọi là Loạn Quỷ Phệ Thiên kia.
Trong lúc ý thức dần tập trung và bình ổn hơn, Việt phát hiện đã có thêm một đoạn ký ức khác đã được thêm vào đầu hắn, không mất quá lâu hắn biết đây chính là cách tu luyện môn Cổ Pháp kia.
Việt bắt đầu câu thông rồi tu luyện thử từng chút một.
Không có linh khí
Không có cảnh giới
Không có căn cơ
Chỉ còn lại thứ được gọi là ý thức.
Hắn thử vận chuyển theo những gì bản năng trong cơ thể hắn đang dẫn dắt.
Một hơi thở
Hai hơi thở
Ba hơi thở.....
Chỉ trong chốc lát, ý niệm hắn như chìm vào một trạng thái kỳ lạ không còn bất kỳ cảm giác gì về thế giới bên ngoài nữa, tu luyện trôi chảy một cách kỳ lạ như thể hắn vốn được sinh ra là để vận hành thứ Cổ Pháp này vậy vừa mới bắt đầu đã thành công.
Một tiếng vang vô hình nổ ra trong đầu hắn tầng một của "Loạn Quỷ Phệ Thiên - Quỷ Chủng Cảnh" cuối cùng cũng thành công, ngay cả chính Việt cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Một phàm nhân không biết có linh căn hay không, thậm chí còn không biết cách hấp thu linh khí để tu luyện, ấy vậy mà trực tiếp nhập môn một loại Cổ Pháp kì lạ.
Việt thầm nghĩ:
"Là cổ thân thể này vốn trước kia đã có sẵn tư chất nghịch thiên về tu luyện hay sao, mà chỉ mới qua ba hơi thở môn Cổ Pháp kia đã thật sự tu luyện thành tầng một rồi"
Hay đúng như hắn từng nghĩ đến, hắn thật ra là một đại năng thượng cổ bị chết rồi trùng sinh trở về mang theo tư chất nghịch thiên hay chăng.
Rất nhiều ý nghĩ thoáng qua rồi biến mất, hắn không còn thời gian suy nghĩ bắt đầu thôi động Cổ Pháp, khi tầng một của Cổ Pháp hoàn toàn vận chuyển không khí quanh hắn bắt đầu biến đổi.
Từng luồng khí đỏ, đen, vàng, tím, trắng, từ hư không chậm rãi sinh ra, hỗn loạn, điên cuồng, như thể những luồng khí này là do thiên địa bị xé vụn ra rồi trộn lẫn vào nhau vậy.
Khí tức đó không thuộc linh khí, không thuộc ma khí không thuộc yêu khí hay bất kỳ hệ thống tu luyện nào, khí này giống thứ gì đó cổ xưa hơn bí ẩn hơn, nhưng vì đã quá lâu nên dẫn đến bây giờ đã không còn có ai biết đến nó vậy.
Đúng lúc này đột nhiên từ trong những dòng khí hỗn loạn ấy một cái đầu lâu hư ảnh chui ra, rồi đến cái thứ hai cái thứ ba, chỉ trong vài hơi thở, hơn hai mười cái đầu lâu hư ảnh đã lượn quanh Việt.
Mỗi cái đầu lâu đều mang một biểu cảm khác nhau lượn lờ xung quanh một cách đầy quỷ dị.
Cười, Khóc, Phẫn nộ ,Tham lam, Oán hận, Dục vọng, Kiêu Ngạo, Âm Hiểm, Hiền Từ...V.v
Hỉ nộ ái ố từ bi hỷ xả như bị kéo khỏi nhân gian rồi biến thành từng cái đầu quỷ ảnh kinh dị kia, chúng nó lấy Việt làm trung tâm rồi bắt đầu xoay vòng quanh như đang bảo hộ lấy hắn.
Sau vài nhịp lặng im không đợi Việt nói gì, những đầu lâu hư ảnh kia đồng loạt há miệng ra, bắt đầu điên cuồng gặm nhấm linh khí trong thiên địa, bọn chúng ăn ngấu nghiến như đã bị bỏ đói ngàn vạn năm vậy.
Từng tia lực lượng bị xé ra, nuốt vào, luyện hóa sau một lúc tất cả bắt đầu quay về một hướng rồi đồng loạt nhìn thẳng về phía Huyết Báo.
Huyết Báo lập tức dựng đứng lông toàn thân bản năng yêu thú gào thét cảnh báo nguy hiểm cho nó, nhưng tất cả đã quá muộn đám đầu lâu đột nhiên hết sức bất ngờ lao tới.
"ẦM!!!!!"
Chúng như đàn quỷ đói, điên cuồng áp sát cắn xé thân thể Huyết Báo một cách tàn bạo, Huyết Báo gầm lên dữ dội, móng vuốt quét ngang.
Một đầu lâu vỡ tan, nhưng ngay sau đó hai cái đầu quỷ ảnh khác lập tức bổ sung vào vị trí của cái đầu vừa bị đánh nát kia.
Dù bị đánh tan bao nhiêu lần thì bọn nó lại tiếp tục sinh ra như thể bọn nó là bất tử bất diệt vậy, liên miên không dứt dù giết bao nhiêu cũng vẫn không đủ.
Cách đó không xa Việt đang ngã quỵ trên đất cả người run lên bần bật, những năng lượng được đám đầu lâu kia thôn phệ truyền về cho hắn, lúc đầu Việt còn cảm thấy thoải mái nhưng dần dần hắn chợt nhận ra.
Vì hút quá nhiều lực lượng linh lực cơ thể hắn đã căng đầy không thể hấp thu được nữa, hắn chỉ là phàm nhân nào có công pháp tu luyện gì, nhưng hắn chợt nghĩ đến Cổ Pháp đang có trong người liền bật người dậy bắt đầu tìm cách vận chuyển.
Đúng như hắn nghĩ khi hắn câu thông với Cổ Pháp thì nó bắt đầu hấp thu những linh lực kia rồi tích trữ giúp hắn, vì hắn không có công pháp tu luyện dẫn dắt bước đầu nên chưa thật sự biết cách tu luyện như thế nào.
Nhưng dù vậy hắn vẫn đang rất đau đớn, hắn chỉ là phàm nhân đã trải qua hai kiếp nhưng chung quy thì vẫn chỉ là một con người bình thường, dù được những thứ khủng bố trợ giúp hắn vẫn chịu không được, khi từng đầu lâu hư ảnh bị phá vỡ rồi lại tái sinh, Hắn thấy tinh thần mình đau đớn một cách khó tả cơn đau như muốn hắn ngất đi vậy.
Hắn ôm đầu miệng bắt đầu rỉ máu cảm giác lục phủ ngũ tạng trong người như đang bị đào xới lên vậy, thân thể siêu siêu vẹo vẹo vì đã quá mệt rồi, đây chỉ mới là thân thể của một đứa trẻ thôi làm sao chịu được từng ấy mọi chuyện chứ.
Không xa Huyết Báo vẫn liên tục tung ra những vết trảo cực kỳ mạnh mẽ, lần đầu tiên trong hai trăm năm tu luyện, Huyết Báo chưa từng có cảm giác nào sợ hãi như lúc này, máu thịt và yêu lực của nó đang bị ăn mòn từng chút, nó điên cuồng chống trả.
Rồi bỗng nhiên nó như hiểu ra điều gì đó, đôi mắt hung lệ của Huyết Báo quay ngoắt lại khóa chặt lấy thân ảnh nhỏ bé phía xa kia.
Huyết Báo nghĩ:
"Nguồn gốc chắc chắn nằm ở kẻ đó!!!!!"
Huyết Báo gầm lên, bỏ mặc toàn bộ đầu lâu đang cắn xé thân thể mình nó dốc toàn bộ sức lực còn lại mà liều mạng lao về phía Việt.
Một thân thể màu đỏ to lớn hóa thành tàn lao thẳng tới phía Việt đang đứng, chớp mắt đã tới trước mặt hắn, một trảo khổng lồ giáng xuống không khí như muốn nổ tung ra vậy.
Đúng ngay khoảnh khắc một trảo muốn vỗ nát người Việt thì tất cả đầu lâu hư ảnh lập tức lao vụt về rồi tụ lại trước người hắn, chồng lên nhau thành một lớp phòng hộ quỷ dị ngăn cản thế công hung hãn của Huyết Báo.
"ĐÙNG!!!!"
Mặt đất nổ tung một mảng lớn, một thân ảnh nhỏ bé bị đánh văng ra xa rơi bịch xuống đất lăn lộn vài vòng rồi nằm yên không một chút động đậy.
Việt đập mạnh xuống đất, cả người va đập đến gần như muốn mất ý thức, hắn đau đến mức muốn kêu lên nhưng đã không còn sức mở miệng, dù được bảo vệ bởi những quỷ ảnh kia thì chung quy hắn vẫn chỉ là một phàm nhân.
Cơ thể yếu ớt không thể chịu nổi lực lượng của yêu Hạ Đẳng Nhị Tinh khi bộc phát toàn bộ sức mạnh, hắn nằm bất động sinh cơ một lần nữa mong manh như ngọn đèn dầu trước gió, bất cứ khi nào cũng có thể bị dập tắt.
Phía bên kia, Huyết Báo cũng không khá hơn là mấy một chân đã ngã khụy xuống, một kích vừa rồi đã rút cạn toàn bộ khí lực cuối cùng của nó rồi.
Nó chỉ là yêu thú Hạ Đẳng Nhị Tinh tương đương Bì Nhân Cảnh tầng II của nhân loại, dù vậy vẫn không đủ sức để chống lại mấy cái đầu quỷ ảnh tà dị kia, một lúc sau như đã quá kiệt sức thân thể khổng lồ của Huyết Báo ngã rầm xuống đất.
Hơi thở dần dần yếu đi rồi tắt hắn, nó đã chết sinh cơ của Huyết Báo đã chính thức đoạn tuyệt, bây giờ trong hố sâu không còn tiếng gầm khi đánh nhau, không còn chuyển động liên tục khi đôi bên giao đấu.
Chỉ còn…
Những đầu lâu hư ảnh, chúng lặng lẽ bay lượn quanh thi thể của Huyết Báo rồi từng cái từng cái một, há miệng bắt đầu nuốt chửng, máu thịt, yêu lực, linh hồn, tất cả đều bị chúng ăn sạch từng chút một.
Dù mọi chuyện có xảy ra thế nào thì trên thiên không kia một ánh trăng vẫn nhẹ nhàng lúc tỏa lúc mờ lượn lờ trong mây mà nhẹ nhàng buông xuống ánh sáng khắp vạn vật.
Có những tia sáng rọi thẳng xuống cái hố mà Việt đang nằm bất động, thông qua ánh sáng của trăng thì bắt gặp một cảnh tượng đáng sợ đến cùng cực, hàng chục cái đầu lâu quỷ ảnh đang điên cuồng xâu xé cái xác của một con yêu thú đã chết.
Chúng chui vào bụng, cắn gặm tứ chi uống máu và ăn tất cả mọi thứ, một lúc sau ngay chỗ Huyết Báo nằm chết đã không còn thứ gì dù chỉ là một sợi lông.
Đám đầu lâu kia đã ăn không chừa lại một thứ gì cả, bây giờ đây tất cả một lần nữa lại bay về phía Việt rồi từ từ nhập vào người hắn.
Không biết đã qua bao lâu, khi cảm nhận thấy sự nóng ẩm khó chịu Việt cuối cùng cũng mở ra đôi mắt, sau một lúc định thần hắn vẫn thấy mình còn bên dưới hố đất.
Nghĩ lại hết những chuyện đêm qua, Việt cả người run lên không phải vì sợ mà là phấn khích, hắn một phàm nhân lại giết được một yêu thú đã tu luyện, điều này theo hắn đọc ở truyện tu tiên trước kia chính là tư chất của yêu nghiệt, nhưng nhìn lại thì đa phần là do Cổ Pháp lập công, dù vậy hắn vẫn rất háo hức.
Việt lăn lộn trên đất không quan trọng bị dơ bẩn mà cười lớn:
"Hahahaaa, Đây là tu tiên sao, thật sự là sảng khoái màaaaa, Hahaa"
Cười một lúc Việt cũng dừng lại rồi bắt đầu nhắm mắt cảm nhận bên trong người mình, hắn muốn xem thử những đầu lâu kia có xuất hiện bên trong người hắn không.
Cảm nhận một lát cũng không thấy mấy cái đầu đó đâu mà thân thể cũng không có gì bất ổn, thở ra một hơi Việt bắt đầu đứng dậy nhưng đúng lúc này một chuyện lạ đã xảy ra,
Cả người hắn nhẹ như lông hồng, Ổn định tâm trạng hắn bắt đầu thử nhảy nhảy tại chỗ vài cái rồi chạy qua chạy lại lập đi lập lại vài lần.
Hắn mắt mở thật lớn bên trong là tràn đầy sự vui mừng khôn siết, không biết vì lý do gì mà cả người hắn trở nên cực kỳ nhanh nhẹn, không mất quá lâu hắn liền liên tưởng đến môn Cổ Pháp kia và những cái đầu lâu đó nữa.
Sau một lúc Việt cũng đã trèo lên khỏi cái hố kia phủi phủi người một chút hắn bắt đầu xem xét xung quanh, cảnh sắc hoang sơ của rừng làm hắn cực kỳ hứng khởi không thôi.
Đây là thế giới tu tiên, là một thế giới hoàn toàn mới đều này khiến hắn phải quan sát đánh giá rất nhiều, nhưng bất chợt bụng hắn lại quặn đau.
Là đói, cả đêm qua tới giờ cơn đói đó vẫn chưa được lấp đầy, dù có năng lực từ Cổ Pháp ban cho nhưng Việt chỉ là phàm nhân vẫn phải ăn uống đầy đủ.
Di chuyển xung quanh một chút thì Việt bắt gặp một cặp lợn rừng đang ân ái, nhìn thấy vậy hắn nhẹ nhàng chọn ẩn nấp ở một chỗ không xa mà bắt đầu điều động Cổ Pháp.
Lúc này đây hai con lợn vẫn tràn ngập trong niềm vui ân ái thì bỗng nhiên hai bọn nó cảm thấy không khí xung quanh có chút khác thường, không để hai con lợn phản ứng kịp cả một đám đầu lâu hư ảnh xuất hiện từ hư không rời bổ nhào vào mà cắn nuốt hai con lợn xấu số.
Khi hai con lợn vừa chết Việt nhanh chóng điều động Cổ Pháp truyền ý niệm cho mấy cái đầu lâu kia dừng lại, nếu cứ để tiếp tục chắc hắn không còn gì để ăn mất, mấy cái đầu lâu nghe được ý niệm đành bỏ qua cho hai con lợn rồi từ từ bay về rồi lao vào thân thể Việt.
Khi gần tới chỗ hắn, Việt cảm giác như đám đầu lâu này đều đang nhìn mình vậy, từng cái đầu từ từ chui vào nhưng vẫn nhìn Việt như kiểu nó muốn nói.
"Ngươi ngay cả đồ ăn cho quỷ mà cũng dành ăn"
Việt không biết gì cả lúc này hắn chỉ nhẹ nhàng đi lại rồi xách lấy hai con lợn tìm một chỗ đất trống mà nhóm lửa đánh chén một trận say sưa vậy.
Trong lúc đang nướng thịt hắn bắt đầu đánh giá lại bản thân mình một cách sâu sắc, một thân thể của trẻ em cực kỳ gầy gò, một làn da đen nhám như bị đốt mà ra, đầu tóc thì rối bù quần áo thì rách rưới dính đầy máu, sờ lên mặt hắn sờ thấy từng vết gồ ghề có lồi có lõm đang nổi trên mặt.
Sờ một lúc lâu hắn cũng biết những thứ đó là gì, tất cả những dấu lồi lõm trên mặt hắn đều là những vết sẹo đã lành từ rất lâu, không biết trước kia chủ của thân thể này đã trải qua chuyện gì, nghĩ đến đó
Việt cũng chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Việt quyết định sau khi ăn xong sẽ bắt đầu đi tìm lối ra và đến một ngôi làng hay chỗ có người sống gần nhất.