Sau khi chuẩn bị xong xuôi Khởi Tu một lần nữa rời khỏi Chu phủ tiến đến trạch viện của Khai Mặc để lấy đan dược, đến nơi Khởi Tu chỉ hô một tiếng đánh động rồi mở cửa bước vào.
Vào đến nơi Khởi Tu đã há hốc cả miệng ra, trước mắt hắn lúc này đan lô chồng lên nhau thành một núi nhỏ trong sân viện là, còn Khai Mặc đã nằm mềm nhũn trên mặt đất, cả người nhìn như sắp chết vậy.
Nhanh chóng tiến đến đỡ người Khai Mặc dậy, để cho hắn ngồi trên ghế đá ổn định một hồi Khởi Tu mới cất lời đầy nghi hoặc hỏi:
"Mẹ nó ngươi đây là định luyện đan đến thân tử đạo tiêu luôn sao"
Khai Mặc nuốt lấy một viên Phục Nguyên Đan Tam Giai Hạ Phẩm để hồi phục, nghe Khởi Tu nói vậy chỉ cười yếu ớt đáp:
"Công Tử hiểu nhầm rồi, đây là trong lúc đan luyện Cực Lạc Đan có lóe lên một ý tưởng nên muốn xác nhận mà thôi"
Khởi Tu càng nghe càng mơ hồ hơn nhưng chưa kịp để hắn hỏi thì Khai Mặc đã đưa đến một bình ngọc trong suốt chứa ba viên đan màu đỏ đậm cực kỳ bắt mắt.
Khai Mặc chậm rãi giới thiệu:
"Đây là Cuồng Huyết Đan Tam Giai Trung Phẩm đan dược có thể trong lúc cửu tử nhất sinh dùng để tìm cửa sinh trong cửu tử"
"Khi phục dụng đan dược, nó sẽ đốt đi toàn bộ khí huyết và máu thịt của Công Tử để đổi lấy nguồn sức mạnh vượt qua đỉnh phong của Công Tử, với người bình thường có thể là đan dược lúc nguy hiểm tính mạng"
"Nhưng với sự hồi phục khủng bố kia của Công Tử thì loại đan dược này quả là rất thích hợp"
Khởi Tu nghe xong cười lớn hai tiếng, đúng như Khai Mặc nói loại đan dược này sinh ra chính là để cho hắn rồi, không uổng công thu phục lấy Khai Mặc chưa gì đã mang đến rất nhiều lợi ích cho hắn rồi, càng như thế hắn càng khâm phục cái Giếng Ngọc kia.
"Tốt tốt tốt, chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà ngươi lại mang đến thêm một niềm vui bất ngờ cho ta rồi, yên tâm ta sẽ đem việc này báo lại cho Gia Gia đảm bảo lợi ích ngươi nhận được sẽ không thiếu"
Khai Mặc cũng cười mừng rỡ không thôi, nếu có thêm tài nguyên thì hắn thoải mái thử nghiệm những thứ mới mẻ rồi, sau đó Khởi Tu cũng nói đến ý định lần này mình đến đây.
Khai Mặc vừa nghe xong đã thoải mái đem ra hơn ba mươi bình ngọc đặt lên bàn đá, mỗi bình vỏn vẹn đều có mười viên đan dược trong đó có mười bình là Cực Lạc Đan còn lại đều là đan dược Tam Giai Trung Phẩm, Hạ Phẩm chuyên dành cho tu luyện mà thôi.
Đúng lúc này Khai Mặc cười đầy thần bí lấy ra một vật đặt lên bàn đá, Khởi Tu nhìn thấy vậy cũng nghi ngờ không biết tên này lại muốn làm gì, rất nhanh hắn cũng biết tên này đang làm gì.
"Công Tử đây chính là một loại trận pháp giúp tăng tốc độ thời gian tu luyện lên gấp ba lần, chính là loại như gia tốc thời gian mà vị quản sự Mê Tâm Lâu đã từng nhắc đến trước kia"
"Thật ra trong ba tháng này ngoài điên cuồng luyện đan, ta cũng giúp Công Tử giao dịch một số Cực Lạc Đan, vì trước kia trong lúc ký hợp đồng ta cũng có trong đó nên khi đến giao dịch cũng được xác nhận đồng ý"
"Trong lúc giao dịch ta cũng hỏi về vật giúp gia tốc tu luyện thì được vị quản sự đó giới thiệu, ba tháng này ta giúp Công Tử hoàn thành ba cuộc giao dịch"
"Mỗi lần là năm mươi viên Cực Lạc Đan tổng ba tháng này chúng ta thu được 750.000 Trung Phẩm Linh Thạch, nhưng ta tự ý lấy đi 300.000 để mua lấy loại trận pháp tăng tốc độ tu luyện cho người, mong Công Tử đừng trách"
Nghe xong tất cả hai mắt Khởi Tu đã muốn lòi cả ra rồi, hai tai hắn chỉ còn nghe được trận pháp tăng tốc thời gian tu luyện và thu hoạch được 750.000 Trung Phẩm Linh Thạch mà thôi.
Cuối cùng Khởi Tu chỉ tục một câu mà thôi:
"Ta..con mẹ nó luyện đan sư kiếm tiền mỗi lần đều khủng như vậy sao??? Ta có nên chuyển qua làm luyện đan sư luôn không"
Nghe qua tốc độ kiếm tiền từ luyện đan Khởi Tu đã nghi ngờ nhân sinh rồi, sau một lúc mới bình tĩnh trở lại:
"Không sao ngươi đây cũng là nghĩ cho ta, ta không thể trách được trái lại còn phải cảm ơn ngươi còn không hết"
Nói xong Khởi Tu cũng không chút khách khí khẽ chấp hai tay cuối người nhẹ một cái về phía Khai Mặc đúng như lời vừa nói, hắn thu nhận Khai Mặc bỏ bê hắn tự quyết, vả lại hắn cũng chỉ cung cấp tài nguyên để cho Khai Mặc luyện đan cho mình từ đầu đến cuối mọi việc hắn làm đều là lợi cho bản thân.
Còn Khai Mặc thì sao không những bỏ công sức luyện đan cho hắn, thậm chí còn tạo ra một loại đan dược giúp hắn vừa tăng tốc độ tu luyện vừa kiếm ra tiền chưa dừng lại còn cân nhắc khả năng của hắn mà lại bỏ tâm luyện ra một loại đan dược mới.
Chưa kịp cho hắn từ bất ngờ sang bất ngờ khác thì Khai Mặc lại vì hắn mà cân nhắc hỏi quản sự Mê Tâm Lâu về vật giúp hắn tu luyện, tất cả mọi chuyện Khai Mặc làm cho hắn nếu không cảm kích thì đúng là thua cả súc sinh mà, trong lòng Khởi Tu âm thầm ghi nhớ chuyện này rồi, người kính ta một phần ta kính lại mười phần.
Khai Mặc thấy Khởi Tu làm vậy cũng cứng đờ cả người, hắn không ngờ Khởi Tu lại có thể làm ra chuyện này, điều này khiến Khai Mặc sống mũi có chút cay cay.
Ngây người một lúc Khai Mặc cũng cười lớn nói:
"Hahaaaa! Công Tử người giúp ta như vậy ta bỏ ra một chút sức thì có làm sao"
Khởi Tu thấy vậy cũng cười theo, rất nhanh hắn đưa tay nhận lấy trận pháp nghe Khai Mặc hướng dẫn sử dụng rất nhanh đã nắm rõ tất cả, ý niệm một cái Khởi Tu đã vung tay ném trận bàn ra giữa sân, từng trận linh văn nối liền lấy nhau sau đó hoá thành một tầng kết giới nhàn nhạt bao phủ toàn bộ sân viện.
Khởi Tu đứng dậy vươn người thoải mái một cái rồi cất giọng:
"Lần này ta muốn ở đây tu luyện một thời gian ngươi không phiền chứ"
Khai Mặc cười cười đáp:
"Công Tử cứ thoải mái, để ta thu dọn xong đống đan lô này đã"
Sau khi Khai Mặc thu hết đan lô về nhẫn trữ vật thì Khởi Tu cũng bắt tiền vào tu luyện, lần này không những có đan dược tu luyện cùng Cực Lạc Đan mà còn có thêm trận pháp gia tốc, chuyện đạt đến Ngũ Tạng Cảnh e là sẽ sớm hơn hắn dự tính rồi.
Rất nhanh từng viên đan dược được Khởi Tu nuốt vào linh khí quanh trạch viện điên cuồng được hút về người Khởi Tu, trận pháp cũng thể hiện được sự mạnh mẽ của mình tốc độ hấp thu khi dùng Cực Lạc Đan lúc này còn được tăng lên khủng bố hơn.
Bên cạnh lúc này Khai Mặc đã đứng nhìn chằm chằm, nhưng đôi mắt hắn lúc này đã đổi thành một màu tím cực kỳ ma mị, Cực Lạc Đan vừa dùng xong tác dụng phụ cũng từ từ xuất hiện nhưng không để nó kịp phát tác thì Khởi Tu đã cho 69 đầu lâu hư ảnh xuất hiện.
Đôi mắt tím của Khai Mặc quan sát tất cả khi vừa thấy những đầu lâu do Loạn Quỷ Phệ Thiên tạo ra thì mí mắt đã hơi nhảy lên, từng đầu lâu điên cuồng cắn nuốt lấy máu thịt của Khởi Tu khi tu luyện xong một chu kỳ dẫn đến tác dụng phụ của Cực Lạc Đan, sau hoàn thành bọn nó cũng nhanh chóng biến mất.
Khi những đầu lâu biến mất thì chỉ còn một Khởi Tu lành lặn bình thường xuất hiện như chưa từng có chuyện gì, tốc độ hồi phục này còn nhanh hơn bình thường rất nhiều lần, đây cũng là nhờ trận pháp giúp đỡ mà có được.
Đôi mắt tím kia của Khai Mặc từ lúc nào đã cong thành hình trăng khuyết trong rất vui vẻ như vừa thấy được chuyện gì vui vậy, còn Khởi Tu chỉ chú tâm tu luyện nên không quan sát thấy cảnh tượng bên này.
Từng bình, từng bình được phục dụng cảnh giới theo đó cũng bắt đầu tăng dần Gân Mạch Cảnh Tầng I, Tầng II, Tầng III cứ thế cảnh giới của Khởi Tu được tăng lên một cách điên cuồng, bề ngoài người khác nhìn vào không phát hiện thấy sự thay đổi nào, sự thăng tiến này chỉ có một mình hắn cảm nhận được.
Tu luyện mỗi lần nhắm mắt mở ra thì đã trải qua vô số năm tháng, Khởi Tu cũng không khác khi này đã qua được hai tháng rồi cuối cùng khi cả người Khởi Tu run rẩy kịch liệt từng máu huyết trong người, từng cơ thịt cứng cáp nổi cộm lên từng sợi gân mạch.
Từng khúc xương có những vết nứt đỏ như nham thạch đang điên cuồng run rẩy kêu lên lách cách, than thể Khởi Tu lúc này như bị ai đó đem bỏ vào máy nghiền mà nghiền nhuyễn đi vậy, cảm giác này đau đớn vô cùng thậm chí là đau hơn cả khi tiếp nhận Cổ Ngạn Kiếm Kỹ nữa.
Lục phủ ngũ tạng nổ lên bùm bụp như pháo hoa vậy, thất khiếu từ lâu đã máu chảy ồ ồ đôi mắt dưới Cổ Bích Diện cũng nổi đầy gân đỏ, hàm răng nghiến đến ken két như muốn vỡ vậy, Khai Mặc một bên thấy dị biến của Khởi Tu mình cũng thấy sốt ruột rồi.
Hai tháng này Khai Mặc chỉ luyện đan và trông chừng Khởi Tu mà thôi, thậm chí hai tháng này hắn còn không bước ra khỏi trạch viện để mua bán cùng Mê Tâm Lâu nữa, hắn biết thời gian này là quan trọng với Khởi Tu nên Khai Mặc không muốn có bất kỳ chuyện gì làm ảnh hưởng đến việc tu luyện này.
Cuối cùng trong sự chờ đợi của Khai Mặc thì Khởi Tu đã ngửa đầu lên trời mà hét lớn một tiếng, đồng thời trong người hắn cũng có một cỗ lực lượng cường đại phóng xuất ra, nếu để Mặc Uyên hay Chu Văn thấy được đều sẽ phải nghi ngờ nhân sinh, cảnh giới phàm nhân đột phá làm quái gì có dị tượng bực này.
Nhưng khi dị tượng chưa kịp lan ra khỏi trạch viện thì đôi mắt Khai Mặc một lần nữa đã hiện lên ánh tím, thông qua đó bên trong Mê Tâm Lâu vị chủ quán thần bí kia đã quan sát hết thảy mọi chuyện, nàng ta chỉ cười khúc khích một tiếng rồi cất giọng.
"Ai nha! chuyện này chỉ nên một mình người ta biết thôi, Tiểu Lang Quân thật là càng lúc càng thú vị mà"
Nói rồi nàng ý động một giọt rượu từ bình linh tửu của mình bay ra rồi lao vọt tới hướng trạch viện của Khai Mặc, chớp mắt một cái giọt rượu đã bay đến nơi, vừa đến giọt rượu đã nổ tung thành một màn hơi nước mờ ảo bao trùm toàn bộ trạch viện.
Dù màn hơi nước to lớn đã bao vây toàn bộ trạch viện nhưng không một ai phát hiện ra cả, mọi chuyện vẫn bình thường như thể màn hơi nước kia không tồn tại vậy, còn phía bên trong sân viện Khởi Tu đã ngừng gào thét, lúc này hắn chỉ ngồi im lặng một chỗ.
Từ lúc bắt đầu chỉ là một kẻ bị chết rồi sống lại ở một thế giới tu tiên xa lạ, không có nền tảng khởi đầu chỉ là một đứa trẻ xa lạ ở khu rừng hoang, sau đó lại bị một đầu yêu thú truy đuổi cho đến khi nhận được Loạn Quỷ Phệ Thiên phản sát ngược lại để sống sót.
Tiến đến thành trì của con người, được một lão già bán bánh nhận nuôi, được tướng quân thu làm đệ tử, những thứ học được cũng chỉ là sức mạnh của phàm nhân võ đồ, sau năm năm quanh quẩn ở thành trì hắn cuối cùng cũng đưa ra quyết định ra ngoài tìm kiếm cơ duyên trực chỉ Kinh Thành mà đi.
Từng hành trình hắn đi từ đầu đến giờ chỉ là một bước nhỏ của phàm nhân, còn chưa từng chạm vào con đường tu tiên thật sự, cố gắng vùng vẫy từ cảnh giới Bì Nhân Cảnh yếu nhất, bất chấp nguy hiểm đại chiến với những yêu thú mạnh mẽ, nhiều lần bị truy đuổi đến thục mạng.
Đến khi té xuống vực lại phát hiện nhiều chuyện kinh khủng hơn về BẤT CỐ THẦN, nhưng do cảnh giới quá nhỏ bé cũng chỉ có thể vứt ra sau đầu thôi, nhận lấy cơ duyên từ vực đạt đến Thể Huyết Cảnh sau bao lâu lăn lộn, nhận được một công pháp mạnh mẽ Bất Diệt Chi Thể.
Đến khi phát hiện ra một đầu Bạch Ngưu quyết định lừa làm toạ kỵ thế là hành trình sau đó đã có thêm một con trâu trắng đồng hành, ra tay giúp dân làng bị sơn tặc chiếm nhưng động cơ giúp cũng chỉ muốn vơ vét tiền bạc trước khi vào Kinh Thành.
Bắt được đầu lĩnh sơn tặc là Hùng Quân Sơn Vương, từ hắn lại phát hiện ra bản chất của giới tu tiên hiện tại, Vọng Tiên thâu tóm tất cả công pháp chiếm làm của mình, sau lại nghe được vẻ Tứ Trụ Thủ Linh đối kháng với Vọng Tiên.
Nhưng hắn chợt nhận ra mình rất yếu nên cũng chỉ nghe cho biết mà thôi, khi đến được Kinh Thành thì lại bị một lão quái vật bắt lấy muốn sưu hồn, nhưng nhờ có Cổ Bích Diện nên thoát một kiếp, phát hiện thân thế vị sư phụ kia của mình ở Kinh Thành rất khủng bố.
Được phụ thân của sư phụ nhận về phủ, sau đó là những cơ duyên liên tục ập đến, gặp được Khai Mặc thành lập thế lực rồi tiếp tục điên cuồng tu luyện, vô tình một lần đặt cược nhận được Cổ Ngạn Kiếm Kỹ sau đó lại được Kim Đế chú ý nói sẽ cho một cơ duyên khi hăn đủ mạnh.
Bì Nhân Cảnh, Thể Huyết Cảnh, Cốt Tủy Cảnh, Gân Mạch Cảnh cuối cùng là Ngũ Tạng Cảnh hắn đã đạt đến Ngũ Tạng Cảnh rồi, những tài nguyên dành được cho Trúc Cơ Kỳ, Kim Đan Kỳ mà bị một phàm nhân như hắn phục dụng vô tội vạ, còn cảnh giới thì lại tăng cực kỳ chậm.
Đúng lúc đang nhớ lại những chuyện đã qua của mình thì Khởi Tu lại nghe được một tiếng quen thuộc.
TING!!!!
[Chúc mừng Chủ Thể đã đạt đến Ngũ Tạng Cảnh Tầng X!]
• Chủ Thể: Việt
• Tuổi: 17
• Cảnh Giới: Ngũ Tạng Cảnh Tầng X
Tiến Độ: 1000/1000
• Công Pháp:
-Loạn Quỷ Phệ Thiên • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
Số Lượng Đầu Lâu: 69
-Cổ Ngạn Kiếm Kỹ • [Cổ Pháp Ngụy Thuật]
• Thể Pháp:
-Bất Diệt Chi Thể 1★
[Vô Hạn Thăng Tiến]
Ngang Ngũ Tạng Cảnh Tầng X
Tiến Độ: 1000/1000
*Yêu cầu cảnh giới bản thân đạt ngang cảnh giới luyện thể mới mở khóa tiến độ tiếp theo*
• Bộ Pháp: Tiêu Dao Du Thiên Bộ • [ ????? Chưa Tu Luyện ]
• Pháp Bảo: Cổ Bích Diện Cấp Bậc • [?????]
【Lượt Múc Gáo Ngọc +13】
【Hiện Có: 38 Lượt】
Khởi Tu nhìn bảng thông tin trước mắt, khóe miệng dần nhếch lên:
"Cuối cùng cũng đến cực hạn rồi"
Ngũ Tạng Cảnh Tầng X, đây đã là cực hạn tuyệt đối của cảnh giới phàm nhân, muốn tiến thêm một bước nữa, hắn chỉ còn một con đường duy nhất chính là đột phá Luyện Khí Kỳ.
Đúng lúc ấy bên trong thức hải, Giếng Ngọc đang yên tĩnh bấy lâu bỗng khẽ rung lên, từng vòng gợn sóng lan khắp thức hải, mặt nước trong giếng không gió mà tự nổi lên từng đợt sóng nhỏ, cùng lúc đó thanh âm lạnh lẽo quen thuộc lần nữa vang vọng trong đầu Khởi Tu.
TING!!!!
【Chủ Thể đã đạt cực hạn cảnh giới Phàm Nhân】
【Điều kiện đột phá Luyện Khí Kỳ đã mở khóa】
Khởi Tu lập tức tập trung quan sát tất cả, ngay sau đó toàn bộ bảng thông tin trước mắt bắt đầu tan biến, thay vào đó là từng hàng chữ màu vàng cổ xưa chậm rãi hiện lên.
【Con đường Luyện Khí của Chủ Thể khác với tu sĩ bình thường】
【Chủ Thể đã tu Loạn Quỷ Phệ Thiên thuộc Cổ Pháp Ngụy Thuật làm nền tảng】
【Khi tu luyện Loạn Quỷ Phệ Thiên, người tu luyện không thể dùng phương pháp thông thường để bước vào Luyện Khí Kỳ】
【Muốn đột phá phải ngưng tụ đủ 333 đầu lâu hư ảnh rồi khảm vào thân thể】
【Hiện tại: 69/333】
【Khi đủ 333 đầu lâu Loạn Quỷ Phệ Thiên sẽ hoàn thành lần tiến hóa thứ nhất】
【Chủ Thể sẽ chính thức bước vào Luyện Khí Kỳ!】
Khởi Tu nhìn chằm chằm từng hàng chữ hai mắt hắn không khỏi co rụt lại:
"333 đầu lâu hư ảnh....."
Khởi Tu biết khi ngưng tụ đầu lâu sẽ chịu những gì, nhưng hiện tại đã có Khai Mặc chuyện này chỉ cần những đan dược hỗ trợ thần hồn thì mọi chuyện sẽ được giải quyết.
Khởi Tu khẽ siết chặt hai nắm tay, trong đôi mắt dưới Cổ Bích Diện dần hiện lên hưng phấn không thôi:
"Xem ra con đường của ta ngay từ lúc bắt đầu đã không giống bất kỳ ai"