Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 38: Bất Vưu Sơn



Khai Mặc thấy Khởi Tu cứ đứng yên bất động thì ngỡ là lần tu luyện này gặp vấn đề gì nên nhanh chóng tiến đến lo lắng hỏi:

"Công Tử có chuyện gì không ổn sao?"



Khởi Tu nghe hỏi cũng thoát khỏi suy nghĩ mà trả lời:

"Cũng không có gì không ổn, chỉ là môn công pháp tu luyện của ta đang gặp một chút vấn đề, à mà ngươi có đan dược nào giúp hỗ trợ thần hồn khi tu luyện không"



Khai Mặc nghe Khởi Tu không có việc gì cũng thở phào một hơi, nghe thấy câu sau liền nhanh chóng gật đầu đáp:

"Đương nhiên là có rồi thậm chí là tận hai loại, một loại là Nguyên Hồn Đan loại khác là Hồn U Đan đều là Tam Giai Trung Phẩm bổ trợ cho thần hồn khi bị thương hoặc dùng để tu luyện"



• Đan Dược: Nguyên Hồn Đan

• Phẩm Giai: Tam Giai Trung Phẩm

• Công Dụng: Ôn dưỡng và khôi phục thần hồn bị tổn thương, giảm đau đớn khi tu luyện các công pháp tác động đến linh hồn và gia tăng tốc độ hồi phục thần thức sau khi tiêu hao, dược lực ôn hòa có thể dùng thường xuyên.



• Đan Dược: Hồn U Đan

• Phẩm Giai: Tam Giai Trung Phẩm

• Công Dụng: Kích phát tiềm năng thần hồn trong thời gian ngắn, khiến cảm giác với linh hồn và thần thức tăng lên nhiều lần, rất thích hợp lúc đột phá hoặc tu luyện công pháp linh hồn, có thể giúp người dùng chống lại ảo cảnh, mê hồn và công kích thần thức.



Nghe đến hai loại đan dược này Khởi Tu vui vẻ không thôi, nhanh chóng cho Khai Mặc mở lò giúp mình luyện ra hai loại đan dược này, Khai Mặc cũng không khiến hắn thất vọng, tiến vào trận pháp gia tốc thời gian ở sân Khai Mặc nhanh chóng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra hai đan lô.



Rất nhanh dưới bàn tay tinh diệu của Khai Mặc chưa đến hai canh giờ thì trước mặt Khởi Tu đã có hai bình ngọc mỗi bình tận mười viên được đặt trước mắt hắn, Khởi Tu cũng không nhiều lời liền lấy một bình Nguyên Hồn Đan bắt đầu vào trận pháp để ngưng tụ đầu lâu.



Lấy ra một viên Cực Lạc Đan nuốt vào trước sau đó chính là Nguyên Hồn Đan, hai viên vừa vào người Khởi Tu đã thoải mái không thôi, cảm giác linh hồn như đang trôi nổi trên mây vậy, ý niệm vừa động Loạn Quỷ Phệ Thiên đã bắt đầu được vận chuyển.



Khởi Tu cười một cách đầy tự tin gằn giọng nói:

"Ngưng Cho Ta!!"



Rất nhanh linh lực và thần hồn ý thức của Khởi Tu bắt đầu được rút đi để bắt đầu ngưng tụ đầu lâu hư ảnh, 1 đầu...2 đầu...5 đầu rất nhanh từng cái đầu lâu quỷ dị đã được Khởi Tu ngưng tụ ra.



Mỗi cái vẫn như trước đây, có cười có khóc có tham sân si hỉ nộ cũng có từ bi hỷ xả nhìn quái dị đến cực điểm, mọi chuyện vẫn không ngừng lại Khởi Tu cười gằn một cái số lượng theo đó bắt đầu lại tăng lên điên cuồng, 9 đầu

..12 đầu...24 đầu...28 đầu.



BỊP!!!!!



Khi đầu thứ 28 được ngưng tụ thành thì bịch một tiếng, Khởi Tu đã bật người chỏng vó một bên, miệng đã sùi bọt trắng đôi mắt cũng đã trắng dã ngất đi, Khai Mặc đã chứng kiến từ đầu đến giờ, lúc đầu là bất ngờ sau đó là kinh hãi cuối cùng là giật giật khóe miệng.



Khai Mặc đi nhanh tới vừa đi vừa lắc đầu:

"Công Tử đây là phục dụng nhiều đan dược quá nên sốc thuốc rồi sao"

*Đấy chơi đồ nhiều hại lắm :)))))*



Khiêng thân thể mềm oặt của Khởi Tu vào trong phòng đặt lên giường, Khai Mặc phát hiện Khởi Tu không có gì quá nguy hiểm hơi thở vẫn đều đặn chỉ qua là bị gì đó trong lúc tu luyện dẫn đến ngất đi mà thôi.



Không biết đã qua bao lâu cuối cùng Khởi Tu cũng mở mắt tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trên giường cũng thấy hơi kỳ lạ liền nhanh chóng đi ra ngoài xem xét, ra khỏi phòng đã thấy Khai Mặc vùi đầu vào luyện đan rồi.



Khởi Tu thấy vậy cũng cảm thán không thôi, nghĩ lại chuyện khi ngưng tụ đầu lâu, Khởi Tu hơi mơ hồ không rõ đã xảy ra chuyện gì chỉ biết đang muốn ngưng tụ đầu thứ 30 thì ý thức bỗng nhiên tối đen, rồi cứ thế mà bất tỉnh ngất đi.



Nghi ngờ trong lòng Khởi Tu lại muốn thử thêm một lần nữa, lần này hắn không dùng đến pháp trận cũng không dùng đến cực lạc đan, chỉ đơn giản dùng một viên Nguyên Hồn Đan mà thôi, đan dược vừa được sử dụng Khởi Tu đã nhanh chóng ý niệm cho Loạn Quỷ Phệ Thiên ngưng tụ.



Lúc này đây hắn phát hiện một chuyện cực kỳ sốc, vì tốc độ ngưng tụ đã giảm đi rất nhiều, thậm chí còn thua cả khi ở mép vực nữa, Khởi Tu không cam lòng lại muốn ngưng tụ thêm một cái mới, đây là đầu lâu 30 trong ngày hôm nay rồi.



Lần này càng khiến hắn đau đầu hơn nữa là tốc độ ngưng tụ lại giảm đi một ít nữa, điều này Khởi Tu cảm nhận được rất rõ, thấy chuyện bất ổn lại xảy ra hắn nhanh chóng tiến vào thức hải để hỏi lấy Giếng Ngọc lý do vì sao lại xảy ra chuyện này.



Vào đến nơi chỉ thấy một màn hình sừng sững như chờ đợi hắn từ lâu xuất hiện, trên màn hình chỉ để vỏn vẹn một câu.



[Chủ Thể Cần Tăng Cao Lực Lượng Thần Hồn Mới Giúp Ngưng Tụ Nhanh Hơn, Đan Dược Chỉ Là Phụ Thần Hồn Cường Đại Mới Là Chính]



Thấy thế Khởi Tu đã tức muốn ói máu, mẹ nó cái Giếng Ngọc này lần nào cũng vậy những thứ quan trọng đều không nói hết một lần chỉ khi hắn mắc phải mới nhảy ra nhắc nhở.



"Ta Kháo! Hôm nay phải nước sông phạm nước giếng với ngươi một lần"



Nói rồi nhanh chóng tuột quần lao thẳng đến Giếng Ngọc, nhưng mọi chuyện vẫn như thế hắn lại tiếp tục bị Giếng Ngọc đá khỏi thức hải, bị đá ra ngoài Khởi Tu một bụng lửa giận không biết nên trút vào đâu, ngưng tụ đầu lâu thì chưa thành lại lòi ra thêm cái tăng lực lượng thần hồn.



Khởi Tu phát hiện mình hiện đang lỡ dở quá nhiều thứ, Cổ Ngạn Kiếm Kỹ chưa dùng được, Bách Luyện Đan Dược cũng thế, Tiêu Dao Du Thiên Bộ nhận được đã lâu cũng chưa có thời gian luyện, còn cả ngưng tụ 333 đầu lâu cứ tưởng là hết nhưng bây giờ lại lòi ra thêm cái tăng lực lượng linh hồn.



Càng nghĩ càng khiến đầu hắn muốn nổ tung, Khởi Tu liên tục đi qua đi lại suy nghĩ biện pháp giải quyết chuyện này, cuối cùng thứ hắn đưa ra cần làm đầu tiên chính là tăng lực lượng linh hồn sau đó đột phá Luyện Khí Kỳ tập luyện Tiêu Dao Du Thiên Bộ.



Dự định đã có Khởi Tu cũng nhẹ nhõm không thôi, đi đến bàn đá quan sát Khai Mặc luyện đan một chút, hắn đây là muốn chờ Khai Mặc xong việc để hỏi hắn biết gì về tăng lực lượng linh hồn không, nếu Khai Mặc không biết hắn sẽ về Chu phủ hỏi Chu Kiệt thậm chí là cả Chu Văn.



Ước chừng hơn nửa canh giờ sau, một mùi dược hương trong sân viện dần nhạt đi, ngọn đan hỏa dưới đan lô cũng từ từ tắt hẳn, Khai Mặc khẽ thở ra một hơi dài đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi cẩn thận thu từng bình đan vừa luyện chế xong vào nhẫn trữ vật.



Vừa xoay người, hắn liền phát hiện Khởi Tu từ lúc nào đã đứng bên bàn đá, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm về phía mình.



Khai Mặc hơi giật mình cất tiếng

"Công Tử người nhìn ta như vậy chẳng lẽ đan dược lại có vấn đề gì sao?"



Khởi Tu cười cười lắc đầu:

"Không phải"



Khẽ ngoắt tay ý bảo Khai Mặc tiến đến, khi vừa đến nơi ngồi xuống thì thi Khai Mặc mới biết có chuyện gì xảy ra, ngón tay Khởi Tu khẽ gõ lên mặt bàn vài cái rồi chậm rãi nói:

"Ta muốn hỏi ngươi một chuyện"



Khai Mặc cũng nghiêm đáp:

"Công Tử cứ nói, nếu ta biết gì đều sẽ nói cho Công Tử biết"



Khởi Tu trầm giọng:

"Ngươi có biết làm cách nào để tăng cường lực lượng thần hồn hay không"



Nghe đến bốn chữ lực lượng thần hồn, Khai Mặc hơi ngẩn người, sau đó hắn hơi cúi đầu lông mày khẽ nhíu lại như đang cố nhớ điều gì đó.



Cả sân viện bỗng trở nên yên tĩnh, đúng lúc ấy bất chợt rong đôi mắt đang cúi xuống của Khai Mặc, có một tia sáng tím nhàn nhạt lặng lẽ hiện lên rồi nhanh chóng biến mất, nhanh đến mức ngay cả người đứng đối diện dù nhìn thẳng lấy cũng không hề phát hiện.



Ước chừng vài nhịp hô hấp sau Khai Mặc bỗng ngẩng đầu vỗ tay một cái, khóe miệng hắn khẽ cong lên nở ra một nụ cười mang theo vài phần thần bí:

"Công Tử có lẽ ta thật sự biết một nơi"



Ánh mắt Khởi Tu lập tức sáng lên vội hỏi:

"Là nơi nào?"



Khai Mặc không trả lời ngay mà động lấy nhẫn trữ vật, từ trong đó một khối lệnh bài cổ xưa bất ngờ xuất hiện lên trên bàn đá, nhìn vào toàn thân lệnh bài mang lấy một màu đen sẫm như được đúc từ một loại vẫn thiết kỳ dị, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn uốn lượn như mây khói.



Chính giữa lệnh bài chỉ có hai chữ cổ màu tím đầy thần bí Vưu Sơn, Khởi Tu nhận lấy lệnh bài, lật qua lật lại quan sát một hồi vẫn chẳng hiểu gì:

"Đây là...??"



Khai Mặc mỉm cười đáp:

"Có thể Công Tử không biết, đây chính là Vưu Sơn Lệnh nó là tín vật để tiến vào một nơi gọi là Bất Vưu Sơn"



Khởi Tu hơi nhíu mày:

"Bất Vưu Sơn??"



Khai Mặc gật đầu:

"Đúng vậy, lúc trước ta thay Công tử mang Cực Lạc Đan đến Mê Tâm Lâu giao dịch, do ba tháng liên tục hoàn thành việc giao hàng, giúp doanh số khách hàng của Mê Tâm Lâu tăng lên rất nhiều, sau đó liền được tặng một phần quà, vị quản sự đó nói rằng nếu sau này có cơ hội thì có thể cầm lệnh bài này đến"



"Sẽ được người của Mê Tâm Lâu dẫn đến một nơi gọi Bất Vưu Sơn, chỉ cần mang theo Vưu Sơn Lệnh đến Mê Tâm Lâu, người của bọn họ sẽ dẫn chúng ta tiến vào"



Khởi Tu cúi đầu nhìn tấm lệnh bài trong tay, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, dường như mọi chuyện đều quá đúng lúc, hắn vừa thiếu phương pháp tăng cường thần hồn thì đã có người đưa tới một con đường.



Khai Mặc thấy Khởi Tu chăm chú nhìn Vưu Sơn Lệnh trong tay, liền chậm rãi giải thích:

"Công tử, theo lời vị quản sự của Mê Tâm Lâu thì Bất Vưu Sơn là một mật cảnh cực kỳ đặc biệt, mó không phải nơi dùng để tìm kiếm linh dược hay pháp bảo, mà là nơi chuyên dùng để rèn luyện và tăng cường lực lượng thần hồn"



"Nơi đó mỗi lần mở ra đều có số người được tiến vào cực kỳ hạn chế, muốn vào ngoài thực lực và thân phận thì còn cần phải có Vưu Sơn Lệnh"



Khai Mặc đưa tay chỉ vào tấm lệnh bài trong tay Khởi Tu rồi tiếp tục nói:

"Nghe nói từ trước đến nay, rất nhiều gia tộc lớn, thế gia quyền quý, thậm chí thiên kiêu của các đại thế lực trong Kim Ngọc Đế Quốc đều đã từng tiến vào Bất Vưu Sơn để rèn luyện thần hồn"



"Có người sau khi trở về thần hồn tăng mạnh, khả năng lĩnh ngộ công pháp cũng vượt xa trước kia, cũng có người nhờ đó mà vượt qua bình cảnh nhiều năm không thể đột phá"



Khai Mặc trầm ngâm một lúc rồi cuối cùng cũng nói đến những chuyện quan trọng nhất, theo lời vị quản sự kia thì Bất Vưu Sơn tựa như một bí cảnh vậy, Mê Tâm Lâu không biết làm cách gì mà có thể dẫn người vào đấy, còn về Bất Vưu Sơn lại cực kỳ tà dị.



Môi trường của Bất Vưu Sơn quanh năm được bao phủ bởi biển mây trắng, cả dãy núi không có tiếng chim, không có tiếng thú gầm, chỉ có tiếng gió và tiếng suối róc rách, cây cối nơi đây sinh trưởng hàng vạn năm, lá xanh như ngọc bích, thân cây to lớn cao đến chọc trời.



Đi càng lên cao đỉnh Bất Vưu Sơn, thiên địa linh khí sẽ càng cô đọng đến cực điểm, thậm chí hóa thành từng hạt sương linh lực lơ lửng giữa không trung.



Điều kỳ lạ nhất là người bước vào Bất Vưu Sơn sẽ dần quên đi tham niệm, kẻ muốn tranh đoạt sẽ không còn ý muốn giết chóc, kẻ mang thù hận sẽ dần buông bỏ sát ý, ngay cả những cường giả có thực lực mạnh mẽ nếu đạo tâm không đủ kiên định cũng sẽ sinh ra cảm giác muốn ở lại nơi này mãi mãi.



Bất Vưu Sơn nhìn qua yên tĩnh nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, Bất Vưu Sơn không giết người nhưng vô số thiên kiêu của Kim Ngọc Đế Quốc đã chết tại đây, cơ duyên kèm nguy hiểm điều này không tránh khỏi.



Một khi mất đi ý chí của bản tâm, bọn họ sẽ vô thức muốn ngồi xuống tu luyện, một khi đã ngồi xuống thì đã cách cái chết không xa nữa rồi, thậm chí còn đáng sợ hơn cái chết nữa, bọn họ sẽ dần hoà thành một phần của ngọn núi.



Từ bên ngoài nhìn vào chỉ thấy một pho tượng đá, nhưng thật ra đó là những tu sĩ đã hoàn toàn hòa làm một với thiên địa của ngọn núi, đạo tâm sẽ dần bị ăn mòn, ý chí chiến đấu dục vọng trong người cũng sẽ dần dần tan biến.



Từ đó họ được gọi là Sơn Nhân, khi Bất Vưu Sơn bị tấn công từ bên ngoài, bọn họ sẽ như những con rối điên cuồng chiến đấu không màng sống chết để bảo vệ Bất Vưu Sơn, nghe đến đâu Khởi Tu nhăn mặt đến đó.



Khởi Tu cúi đầu nhìn tấm lại lệnh bài màu đen trong tay, đầu ngón tay khẽ vuốt qua hai chữ Vưu Sơn được khắc trên mặt lệnh bài, trong mắt hắn dần hiện lên một tia quyết ý:

"Xem ra muốn ngưng tụ đủ 333 đầu lâu, chuyến đi đến Bất Vưu Sơn này là không thể tránh khỏi rồi, nhưng trước đó phải về Chu phủ để nói chuyện này lại với Gia Gia một tiếng đã"