Khởi Tu xem xét Vưu Sơn Lệnh trong tay thêm một lúc rồi mới chậm rãi thu vào nhẫn trữ vật, lúc này hắn mới quay đầu nhìn Khai Mặc nói:
"Xem ra lần này phải ra ngoài một chuyến, nếu đúng như lời ngươi nói thì Bất Vưu Sơn chính là nơi thích hợp nhất để ta giải quyết vấn đề thần hồn hiện tại"
Khởi Tu đứng dậy phủi nhẹ vạt áo:
"Trước hết ngươi ở lại trạch viện chờ ta, ta phải quay về Chu phủ báo tin với Gia Gia một tiếng đã, chuyện lần này e rằng sẽ phải rời đi một thời gian"
Khai Mặc cũng đứng dậy gật đầu như đã hiểu:
"Vâng Công Tử"
Không lâu sau khi rời khỏi trạch viện của Khai Mặc thì Khởi Tu cũng đã trở về Chu phủ, tìm đến Chu Kiệt kêu ông dẫn mình đến chỗ Chu Văn để nói ít chuyện, Chu Kiệt cũng gật đầu dẫn hắn đi, đi qua từng hành lang trong phủ rất nhanh đã đến thư phòng của Chu Văn.
Chu Kiệt bước đến gần cửa cất giọng:
"Lão Gia, Tiểu Công Tử có chuyện cần cầu kiến"
Bên trong phòng thanh âm trầm ổn của Chu Văn vang lên:
"Vào đi"
Chu Văn nghe vậy cũng lui ra đi làm tiếp chuyện của mình, để lại không gian cho hai người trò truyện, Khởi Tu đẩy cửa bước vào liền nhìn thấy Chu Văn lúc này vẫn đang ngồi trước bàn gỗ xem từng phong thư mật.
Thấy Khởi Tu đến, ông đặt quyển sách xuống cất tiếng hỏi:
"Tên tiểu tử ngươi lại gây ra chuyện gì nữa sao?"
Khởi Tu không vòng vo liền đem đem toàn bộ chuyện về Khai Mặc giúp hắn bán luyện rồi bán đan dược, nhận được Vưu Sơn Lệnh cùng chuyện Bất Vưu Sơn và công pháp đang cần tăng lực lượng linh hồn của mình kể lại.
Chu Văn nghe xong cũng hơi trầm mặc, một lúc lâu sau mới gật gù nói:
"Hừ cái công pháp của ngươi thật kì dị, cũng không ngờ Mê Tâm Lâu lại đưa Vưu Sơn Lệnh cho bọn ngươi"
Khởi Tu nghi hoặc:
"Gia Gia cũng biết nơi đó sao?"
Chu Văn khẽ gật đầu:
"Bất Vưu Sơn vốn là một nơi cực kỳ đặc biệt để tu luyện linh hồn và đạo tâm, những năm qua không ít thiên kiêu của Kim Ngọc Đế Quốc đều từng tiến vào, có người trở về một bước lên trời cũng có người mãi mãi không trở lại"
Khởi Tu ánh mắt vẫn bình tĩnh hỏi vào chuyện chính lần này:
"Gia Gia người có đồng ý để ta đi lần này không"
Chu Văn nhìn hắn thật lâu cuối cùng bật cười một tiếng sảng khoái:
"Vì sao lại không?"
Ông đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chậm rãi đi đến trước mặt Khởi Tu đưa tay vỗ nhẹ lên vai hắn:
"Con đường tu luyện cuối cùng vẫn phải tự mình bước, ta có thể che chở ngươi nhất thời nhưng không thể che chở ngươi cả đời được"
"Nếu ngay cả một Bất Vưu Sơn cũng không có can đảm bước vào vậy sau này lấy gì đi tranh phong với thiên kiêu trong thiên hạ"
Khởi Tu nghe vậy cũng nở một nụ cười đầy tự tin, cúi người thật sâu nói ra một câu đầy chắc nịch:
"Đa tạ Gia Gia ta sẽ không để người thất vọng"
Chu Văn cười lớn:
"Đi đi ta chờ tin tốt khi ngươi trở về"
Tạm biệt Chu Văn, Khởi Tu đã quay lại trach viện của Khai Mặc chuẩn bị đồ, sau nửa ngày chuẩn bị, Khởi Tu cùng Khai Mặc cũng đã đứng trước Mê Tâm Lâu.
Vừa bước vào đại sảnh, thì đã có thị nữ tiến đến tiếp chuyện:
"Công tửbquản sự đã dặn nếu hai vị có đến thì lập tức mời lên"
Khởi Tu cũng gật đầu một cái rồi cùng Khai Mặc theo vị thị nữ đi vào bên trong, không bao lâu Khởi Tu lại một lần nữa gặp vị nữ quản sự, nghe Khởi Tu nói muốn sử dụng Vưu Sơn Lệnh.
Nữ quản sự không hề lộ vẻ bất ngờ chỉ gật đầu cười duyên một cái:
"Xin hai vị Công Tử đi theo ta"
Nói xong nàng dẫn hai người xuyên qua hành lang, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa đá nằm sâu dưới tầng hầm.
LẠCH CẠCH..KEN KÉT!!!
Cửa đá chậm rãi mở ra từng tiếng cơ quan vang lên trong bầu không khí yên tĩnh, sau khi cửa đá mở ra đập vào mắt Khởi Tu và Khai Mặc là một gian mật thất rộng lớn lập tức hiện ra.
Bên trong không có bất kỳ vật trang trí nào, chỉ có một tòa trận pháp cổ xưa khắc kín từng dòng trận văn vô cùng bí hiểm, bốn góc trận pháp có bốn tên hắc y hộ vệ đứng yên như tượng đá.
Khí tức mỗi người đều thu liễm sâu không lường được, ngay khi Khởi Tu bước vào bốn người đồng thời mở mắt, ánh mắt sắc bén như kiếm đảo qua hai người, ngay cả Khởi Tu cũng cảm thấy da đầu hơi tê dại.
Nữ quản sự nhìn lấy Khởi Tu nhẹ giọng nhắc nhở:
"Xin Công Tử lấy ra Vưu Sơn Lệnh"
Khởi Tu không chần chừ đã lập tức đưa lệnh bài ra, một trong bốn hắc y hộ vệ nhận lấy, cẩn thận kiểm tra hồi lâu rồi mới gật đầu:
"Lệnh bài không sai"
Hắn nhẹ nhàng đặt Vưu Sơn Lệnh vào vị trí lõm ngay giữa trận pháp.
ONG!!!!
Trong chớp mắt toàn bộ linh văn trên mặt đất đồng thời sáng rực, từng đường trận văn nối liền nhau chiếu lên thành một cột sáng màu tím phóng thẳng lên trần mật thất.
Không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, nữ quản sự khẽ cuối người nói với Khởi Tu:
"Chúc hai vị Công Tử thuận lợi trở về"
Khởi Tu cũng chấp tay chào rồi không do dự cùng Khai Mặc bước vào chính giữa trận pháp.
ẦM!
Một luồng lực lượng không gian lập tức bao phủ lấy hai người, mọi cảnh vật trước mắt nhanh chóng mờ đi, chỉ trong nháy mắt hai người đã hoàn toàn biến mất.
Bên trong trận pháp Khởi Tu có một cảm giác trời đất đảo lộn kéo dài vài hơi thở, đến mở mắt thì mọi chuyện đã kết thúc, xung quanh chỉ có một mùi cỏ cây tươi mát đã tràn ngập khắp mũi mà thôi.
Khởi Tu cùng Khai Mặc lúc này đang đứng giữa một bìa rừng vô cùng rộng lớn, xung quanh cổ thụ che trời còn linh khí thì nồng đậm đến mức gần như hóa thành từng làn sương mỏng lững lờ trôi giữa không trung.
Khởi Tu cùng Khai Mặc đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy cách đó không xa, một ngọn núi khổng lồ sừng sững giữa thiên địa, đỉnh núi thì xuyên thẳng vào tầng tầng mây trắng.
Mây mù cuồn cuộn tựa như che giấu vô số bí mật từ thời viễn cổ vậy, tĩnh mịch mà hùng vĩ lặng lẽ lan tỏa khắp không gian, Khởi Tu hít sâu một hơi, đôi mắt dưới Cổ Bích Diện dần hiện lên vẻ hưng phấn.
Khởi Tu không khỏi cảm thán lấy một câu:
"Đây chính là Bất Vưu Sơn sao nhìn qua quả thật không thấy có một chút nguy hiểm nào cả"
Nói rồi Khởi Tu cùng Khai Mặc rất nhanh đã đi đến dưới chân Bất Vưu Sơn, đứng từ nơi này ngẩng đầu nhìn lên, cả ngọn núi tựa như đang chống đỡ lấy bầu trời vậy.
Mây trắng quanh năm không tan, từng tầng từng tầng quấn quanh sườn núi, khiến người ta hoàn toàn không nhìn thấy đỉnh ở nơi nào, giữa biển mây ấy chỉ có duy nhất một con đường.
Một dãy cầu thang đá cổ xưa uốn lượn theo sườn núi, kéo dài mãi lên tận tầng mây, nếu chỉ từ chân núi quan sát thì thật sự không biết điểm cuối nằm ở nơi nào.
Khởi Tu nhìn lấy cầu thang đá hồi lâu rồi cũng quay đầu nhìn Khai Mặc nói:
"Ngươi ở lại dưới chân núi chờ ta, nếu qua hai tháng sau ta vẫn chưa xuống, thì ngươi cứ quay về Chu phủ báo tin một tiếng giúp ta"
Khai Mặc hơi do dự:
"Công tử..."
Khởi Tu xua xua tay:
"Không cần lo, là phúc thì không phải hoạ, là hoạ thì khó tránh"
Nói xong hắn hít sâu một hơi rồi đặt chân lên bậc đá đầu tiên, từng bước từng bước leo lên Bất Vưu Sơn, đi một lúc lâu thì Khởi Tu cũng phát hiện con đường trên núi vô cùng yên tĩnh.
Những thứ hắn nghe được chỉ có tiếng gió nhè nhẹ lướt qua ngọn cây và tiếng suối róc rách từ nơi xa vọng lại, khắp nơi đều là một bầu không khí bình yên đến lạ.
Đi được một lúc Khởi Tu phát hiện ngay cả hô hấp của mình cũng dần trở nên chậm rãi, trong lòng không biết từ bao giờ đã sinh ra một cảm giác vô cùng thư thái.
Giống như mọi phiền não hắn lo nghĩ bao lâu nay chẳng còn quan trọng nữa vậy, bước chân hắn cũng vô thức chậm lại, ánh mắt nhìn khắp núi rừng.
Khóe miệng dưới Cổ Bích Diện dần nở một nụ cười nhẹ:
"Nơi này đúng là đẹp thật, nếu được thì cứ bình bình đạm đạm sống hết một đời ở đây, có lẽ cũng là một ý không tệ, cần gì phải liều mạng tranh đoạt với thiên hạ, cần gì phải đổ máu cần gì phải mạnh hơn người khác"
"Mỗi ngày ngắm mây nghe suối, ăn linh thực hưởng linh tửu, sống an nhàn ống đến cuối đời không phải rất tốt sao"
Đúng lúc ý nghĩ ấy vừa hiện lên Khởi Tu bỗng giật mình, hai mắt hắn lập tức mở lớn:
"Không đúng!"
Trong đầu hắn chợt hiện lên từng lời Khai Mặc từng nói, Bất Vưu Sơn sẽ dần xóa bỏ tham niệm xóa đi chấp niệm, cuối cùng sẽ biến người thành ta Sơn Nhân.
Lưng Khởi Tu lập tức toát đầy mồ hôi lạnh, không chút do dự hắn lập tức lấy ra một viên Hồn U Đan nhét vào miệng, đây chính là hắn đã chuẩn bị trước cho chuyến đi lần này, đan dược vừa phục dụng thì đã có một luồng khí mát lạnh lập tức tràn khắp thức hải.
Giống như có một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn làm Khởi Tu lập tức tỉnh táo hơn rất nhiều, ánh mắt cũng khôi phục vẻ tỉnh táo thường ngày.
Hắn quay đầu nhìn lại con đường mình vừa đi, không biết từ bao giờ trên trán đã phủ đầy mồ hôi, Khởi Tu hít sâu một hơi:
"Đây mới chỉ là chân núi nếu càng lên cao Hồn U Đan còn chống đỡ giúp mình nổi sao"
Lấy lại tinh thần Khởi Tu quyết định tiếp tục bước đi, lần này hắn không còn dám buông lỏng bản thân thêm một chút nào nữa, ước chừng đi thêm một canh giờ, Khởi Tu bất chợt phát hiện hai bên cầu thang đá bắt đầu xuất hiện từng pho tượng.
Pho tượng lớn nhỏ không đồng đều, nhưng đều đặc biệt là những tượng đá đều có một tư thế khoanh chân nhập định, nếu chỉ thoáng nhìn thì tựa như những tượng đá này đều là tác phẩm được điêu khắc tinh xảo vậy.
Khởi Tu tò mò tiến lại gần quan sát, càng nhìn đồng tử hắn càng co rút, những pho tượng ấy biểu cảm, quần áo, thậm chí từng sợi tóc đều chân thật đến mức không giống tượng đá bình thường.
"Chẳng lẽ những tượng đá này đều là Sơn Nhân?"
Khởi Tu trong lòng giật thót không thôi, không dám dừng lại quá lâu hắn lập tức tiếp tục đi lên vì thứ giúp hắn tu luyện linh hồn như lời quản sự nói vẫn chưa tìm được, trước khi vào trận pháp hắn đã được vị quản sự cho biết thứ giúp tăng lực lượng linh hồn là gì rồi.
Lại đi thêm một canh giờ đột nhiên lúc này bước chân Khởi Tu đã khựng lại, phía trước ngay chính giữa bậc thang đi lên đỉnh núi đã có một lão nhân mặc áo vải xám đang khoanh chân ngồi yên, hắn ý niệm thử thì phát hiện Cổ Bích Diện cũng không nhìn ra được cảnh giới của người trước mắt, vậy người này cảnh giới đã vượt qua hắn rất nhiều.
Hai mắt khép hờ khuôn mặt hiền hòa, quanh người không hề có lấy một tia linh lực dao động, cũng không có chút khí tức cường giả nào, nếu thoạt nhìn chỉ giống như một lão nhân bình thường đang ngồi nghỉ chân mà thôi.
Khởi Tu dừng bước lại đề phòng nhìn lấy lão nhân, còn ông ta ngồi trên bậc đá cũng đã chậm rãi mở mắt nhìn lấy hắn, Khởi Tu thấy đó là một đôi mắt vô cùng bình tĩnh, không hề có sát ý, không có sự nham hiểm mưu mô, nhưng cũng chẳng có bất kỳ cảm xúc nào.
Ông lão nhìn Khởi Tu rồi khẽ mỉm cười, đưa tay vẫy nhẹ:
"Tiểu hữu, nếu đi mệt rồi thì cứ lại đây ngồi xuống nghỉ một chút"
Khởi Tu hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn chậm rãi bước tới, khoảng cách giữa hai người vẫn được giữ lại hơn mười trượng, Khởi Tu đây là muốn giữ lấy một khoảng cách an toàn cho mình, lão nhân thấy vậy cũng không nói gì.
Yên lặng một lúc lâu Khởi Tu cũng cất giọng tò mò hỏi:
"Không biết tiền bối là ai, vì sao lại ngồi ở đây"
Lão nhân nghe vậy thì chỉ khoát tay nói:
"Quá khứ của ta không quan trọng, ta đã quên nó từ lâu rồi, bây giờ chỉ muốn một cuộc sống thanh tu bình đạm mà thôi"
"Còn tiểu hữu đến đây cũng là vì muốn tìm nơi thanh tu sao?"
Khởi Tu cũng gật đầu nói:
"Đúng vậy ta đến đây chính là muốn tìm một nơi để thanh tu lĩnh ngộ đại đạo của thiên địa này"
Lão nhân nghe vậy cũng bật cười đầy thoải mái:
"Đúng vậy đúng vậy, tiểu hữu cứ ở lại đây đi, danh lợi phù phiếm của thế gian ngoài kia có gì đáng để lưu luyến?"
Bỗng nhiên mắt của Khởi Tu đảo một vòng, trong lòng đã nghĩ ra một mưu mô đen tối, khóe miệng Khởi Tu không khỏi cong lên một cái.
Đúng lúc này hắn chỉ chấp tay sau lưng, mắt ngước lên trời toả ra một bộ dạng như ngộ ra gì đó đầy huyền diệu vậy:
"Cũng đúng, nếu tiền bối đã không còn màng danh lợi, không còn vướng bận vậy..."
Khởi Tu nhìn về chiếc nhẫn trữ vật trên tay lão nhân:
"Tài sản của tiền bối định xử lý thế nào"
Lão nhân hơi ngẩn người:
"Tài sản?"
Khởi Tu nghiêm túc gật đầu:
"Đúng vậy thưa tiền bôi, nếu đã là người không còn chấp niệm, không còn vướng bận mọi chuyện vậy thì vật ngoài thân há còn quan trọng với ta"
"Những linh thạch, linh dược, pháp bảo, công pháp, vũ khí, giữ lại cũng vô dụng, thậm chí vì những thứ này mà bên ngoài liên tục xảy ra chém chém giết giết để tranh đoạt, giữ lại bên người không chừng lại là thứ phá đi sự thanh tu của mình"
"Hay là tiền bối cứ tiện tay ném đi, cũng xem như là ném đi một nguy cơ tiềm ẩn sau này làm ảnh hưởng đến việc thanh tu của người"
Lão nhân trầm mặc một lúc lâu, đúng vậy trong này có rất tốt , nếu người ngoài biết được sẽ đến làm phiền nơi lão đang thanh tu, chuyện này quả là không tốt cho lão.
Nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, rồi lại nhìn biển mây trắng xóa trước mặt, một lúc lâu sau lão khẽ gật đầu:
"Tiểu hữu nói không sai, quả thật là ta đã chưa suy nghĩ thấu đáo, nếu đã buông bỏ thì nên buông bỏ toàn bộ vậy"
Nói xong lão không chút do dự tháo chiếc nhẫn trữ vật xuống, tiện tay ném mạnh về phía khu rừng phía xa.
VÚT!!!!
Chiếc nhẫn hóa thành một tia sáng, biến mất sau rừng cây, còn Khởi Tu vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã cười đến nở hoa.
Ngay khi chiếc nhẫn vừa bay đi, hắn đã âm thầm cho một đầu lâu hư ảnh lặng lẽ chui xuống lòng đất, không một tiếng động không một tia linh lực.
Nó nhanh như quỷ mị xuyên qua lớp đất đá, chớp mắt đã xuất hiện ngay chỗ chiếc nhẫn vừa đáp xuống mà há miệng nuốt lấy, sau đó lập tức biến mất, toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong một hơi thở.
Tất cả là nhờ Loạn Quỷ Phệ Thiên che giấu khí tức rất tốt, nếu Khởi Tu không chủ động để lộ, đừng nói ông lão nhân trước mặt lúc này đã bị Bất Vưu Sơn bào mòn sạch ý chí.
Cho dù là một cường giả bình thường, cũng rất khó phát hiện ra chút dị thường ấy, đầu lâu hư ảnh chỉ có thể bị nhìn thấy chứ không thể cảm nhận qua khí tức được.
Khởi Tu khẽ ho một tiếng, chấp tay đầy khâm phục về phía lão nhân:
"Tiền bối đúng là dứt khoát khi chặt bỏ đi hồng trần này, nói buông bỏ thì thật sự là buông bỏ sạch sẽ"
"Ta thấy mà hâm mộ, không muốn làm phiền tiền bối thanh tu, ta cũng nhanh chóng rời đi tìm chỗ thích hợp để tu luyện đây"
Ông lão nghe vậy cũng chỉ mỉm cười hiền hòa:
"Haha!..tiểu hữu cứ tiếp tục, hy vọng ngươi cũng sẽ sớm tìm được nơi thật sự thuộc về mình"
Khởi Tu chắp tay thi lễ:
"Đa tạ tiền bối."
Nói xong hắn xoay người tiếp tục bước lên từng bậc đá, mãi đến khi đã cách ông lão hơn mấy trăm trượng, Khởi Tu mới lặng lẽ thở phào một hơi, không chần chừ hắn lập tức lấy ra một viên Hồn U Đan nữa bỏ vào miệng.
Dược lực nhanh chóng lan khắp thức hải, ý thức vừa có chút mơ hồ đã lập tức trở nên tỉnh táo hơn rất nhiều, lúc này đây Khởi Tu mới cười hắc hắc hai tiếng, đưa tay lấy ra chiếc nhẫn trữ vật vừa "nhặt được" để kiểm tra.
Ý thức vừa tiến vào bên trong bai mắt hắn lập tức trợn tròn:
"Hít..."
Khởi Tu không nhịn được hít mạnh một ngụm khí lạnh:
"Con bà nó đây lại là tài sản của một Hóa Thần Kỳ sao!!!!!"
Vì khi nhìn sơ qua Khởi Tu đã phát hiện có rất nhiều công pháp dành cho Hoá Thần đều ở mức Trung Kỳ và Sơ Kỳ, nên hắn mới dám chắc đây là tài sản của một vị Hoá Thần Kỳ.
Còn riêng linh thạch đã chất thành từng ngọn núi nhỏ, mà còn là Thượng Phẩm và Trung Phẩm không có lấy một viên Hạ Phẩm nào, ngoài ra còn có đủ loại linh dược, khoáng thạch quý hiếm, đan dược, cùng pháp bảo vỹ khí được sắp xếp ngay ngắn một bên.
Chỉ nhìn lướt qua thôi Khởi Tu cũng cảm thấy tim mình đập nhanh hơn vài phần, nhưng rất nhanh hắn cưỡng ép bản thân phải bình tĩnh lại:
"Nơi này không thích hợp để kiểm kê, đợi trở về đã tới đó xem xét cũng không muộn "
Thu chiếc nhẫn vào trong nhẫn trữ vật của mình, khóe miệng dưới Cổ Bích Diện dần nhếch lên thành một nụ cười cực kỳ, cực kỳ đê tiện:
"Núi này hình như cũng không tệ lắm"
Ánh mắt hắn lập tức đảo quanh bốn phía, một ý nghĩ lớn mật xuất hiện trong đầu Khởi Tu:
"Không biết còn tiền bối nào đã nhìn thấu hồng trần giống vị Hóa Thần kia không nhỉ"