Sau khi Khởi Tu cất đi nhẫn trữ vật của vị Hóa Thần Kỳ kia thì khóe miệng dưới Cổ Bích Diện vẫn còn hơi nhếch lên không tài nào hạ xuống được, thu hoạch lần này quả thực vượt xa dự liệu của hắn, lúc đầu tiến vào Bất Vưu Sơn hắn chỉ có một mục đích duy nhất chính là tăng cường lực lượng thần hồn mà thôi.
Nhưng bây giờ ánh mắt của hắn lại không nhịn được mà đảo khắp hai bên con đường đá:
"Nếu tiện đường gặp thêm vài vị tiền bối đã nhìn thấu hồng trần, thì cũng không thể để tâm ý thanh tu của họ bị ngoại vật quấy nhiễu được"
Nghĩ đến đây Khởi Tu không nhịn được gật gù:
"Ta đúng là người tốt mà"
Nếu để những vị tiền bối ấy mang theo đầy người linh thạch, pháp bảo, công pháp, lỡ sau này có người ngoài tiến vào sinh lòng tham mà cướp đoạt thì chẳng phải sẽ phá hỏng đạo tâm thanh tu của họ sao.
Khởi Tu cảm thấy mình nên giúp họ giải quyết trước hậu quả, càng nghĩ hắn càng cảm thấy có chút tự hào về sự chu đáo của mình, tiếp tục di chuyển lên trên đỉnh núi vừa đi hắn vừa cho Loạn Quỷ Phệ Thiên ẩn vào lòng đất điên cuồng bay khắp nơi quanh phạm vi của hắn để tìm kiếm người hữu duyên.
Vừa đi Khởi Tu cũng đã suy nghĩ ra vài đáp án cho mình, Bất Vưu Sơn sẽ chỉ bào mòn ý chí và tham niệm của người bị ảnh hưởng khiến họ không còn ý chí chiến đấu mà một lòng thanh tu, nhưng suy nghĩ của họ vẫn còn chỉ là do bị ảnh hưởng quá nặng mà thôi.
Thứ họ còn nghĩ đến chỉ là tu luyện không màng thế sự một cuộc sống an nhàn và họ cũng chỉ chú ý đến việc tu luyện thanh tu của mình mà thôi, nên nếu có gì ảnh hưởng đến việc này họ sẽ không chấp nhận cho nó xảy ra, dựa vào suy đoán này Khởi Tu cảm thấy mình như vừa tìm được một con đường làm giàu mới vậy.
Chỉ có một điều là những tượng đá kia hắn thật sự chưa có can đảm tác động đến, dù biết có thể bên trong là những vị có thực lực mạnh mẽ hơn, thậm chí còn mang theo một khối tài sản khủng lồ.
Nhưng lỡ hắn vì tham lam mà ảnh hưởng người ở bên trong không chừng hắn sẽ chết mất, vì thế người bằng da bằng thịt sờ sờ trước mắt mới là lựa chọn hắn ưu tiên.
Khởi Tu cứ thế mà đều đều đi lên đỉnh Bất Vưu Sơn, trong khi đi hai mắt hắn liên tục đảo qua đảo lại đến muốn cháy cả đi để tìm những người có duyên với mình xuất hiện, sau hơn một canh giờ đi hắn cuối cùng cũng phát hiện thêm sáu người có tình trạng như lão nhân gặp được lúc trước.
Hai vị trung niên và bốn tên nam nhân rất trẻ tuổi nhìn qua ước chừng bằng tuổi với Khai Mặc vậy, nhưng Khởi Tu không vội tiếp cận để hữu duyên bọn họ vì hắn phát hiện tình trạng mình bị đồng hóa của mình đang càng lúc càng nhanh rồi, Khởi Tu muốn trước hết tìm đến thứ mình cần sau đó mới tính đến chuyện khác.
Đưa ra quyết định được đưa ra hắn nhanh chóng uống vào thêm một viên Hồn U Đan rồi nhanh chóng lao nhanh lên núi, tiếp tục đi thêm khoảng một canh giờ cuối cùng Khởi Tu cũng đã dừng lại, trước mắt hắn lúc nào là một bãi đất trống đang có chi chít tượng đá ngồi xếp bằng tu luyện.
Những tượng đá hình người này ngồi xoay quanh một ngọn lửa màu xanh lam đang cháy bập bùng, ngọn lửa to gấp bốn năm lần một người trưởng thành nhìn qua như một ụ rơm vậy, Khởi Tu nuốt một ngụm nước bọt rồi từ từ tiến đến.
Đi đến nơi gần ngọn lửa đang cháy Khởi Tu mới thầm thì một câu.
"Là nó, Tịnh Hồn Viêm mà vị quản sự kia từng nói trước khi bước vào trận truyền tống đây rồi"
•Tịnh Hồn Viêm [Dị Hoả]
•Công Dụng: Khi người bình thường chạm vào ngọn lửa từ Tịnh Hồn Viêm thân thể sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng Linh Hồn của họ sẽ từng chút từng chút một bị thiêu đốt đi, Linh Hồn bị thiêu đốt đồng thời cũng sẽ loại bỏ mọi tạp chất, nhờ vậy mà thần thức trở nên tinh thuần mạnh mẽ hơn.
Đồng thời nó cũng sẽ gia tăng lực lượng Linh Hồn của người bị nó thiêu đốt, mỗi lần chịu đựng được sự thiêu đốt của Tịnh Hồn Viêm Linh Hồn sẽ mạnh lên một phần, không cần đến đan dược, cũng không cần công pháp tu luyện chỉ cần ý chí chịu được đau đớn khi Linh Hồn bị thiêu đốt là được.
Sau khi Linh Hồn trải qua sự tẩy rửa từ Tịnh Hồn Viêm thì khả năng lĩnh ngộ được tăng mạnh, người tu luyện công pháp liên quan đến Linh Hồn sẽ tăng tiến hơn, người chưa tu sẽ dễ dàng học được nhanh hơn.
Không những vậy nó cũng sẽ khiến điều khiển linh lực thông thạo hơn, người bị kẹt bình cảnh lâu năm cũng có khả năng đột phá cảnh giới, nhưng cái giá phải trả khi bị Tịnh Hồn Viêm tẩy rửa cũng vô cùng công bằng.
Không gì là miễn phí cả, nếu thần hồn không đủ mạnh sẽ bị mgọn lửa thiêu đốt cho đến khi thần hồn tan rã, còn nếu ý chí không đủ mạnh thì người đó sẽ dần dần buông bỏ mọi dục vọng, cuối cùng sẽ ngồi xuống hóa thành Sơn Nhân không khác gì bị lực lượng của Bất Vưu Sơn đồng hóa cả.
Khởi Tu đi đến đứng trước Tịnh Hồn Viêm một hồi lâu, ánh mắt dưới Cổ Bích Diện không ngừng quan sát lấy ngọn lửa màu xanh lam đang cháy lặng lẽ trước mặt, Khởi Tu phát hiện ngọn lửa này mặc dù cháy lớn nhưng không hề tỏa ra chút độ nóng nào, điều này chứng tỏ nó khác hoàn toàn với những loại hỏa diễm thông thường.
Khởi Tu hít sâu một hơi chuẩn bị đầy đủ tinh thần cho bất cứ chuyện gì sắp xảy ra rồi chậm rãi đưa cánh tay phải về phía trước:
"Trước tiên phải thử một chút xem"
Bàn tay vừa chạm vào ngọn lửa màu lam, trong khoảnh khắc ấy, Khởi Tu chỉ cảm thấy toàn bộ thần hồn của mình như bị một thanh đao vô hình chém thẳng xuống:
"Grừuuuuu!!!!!!!!!"
Một cơn đau khủng khiếp ập đến Khởi Tu gần như theo bản năng rụt tay lại, cả người mất sạch sức lực ngã nhào xuống mặt đất, ôm chặt lấy tay mà lăn qua lăn lại điên cuồng nhưng không dám hét thảm, hắn sợ tiếng hét mình sẽ đánh động đến những tượng đá kia.
Khởi Tu cắn răng đến bật cả máu mà gầm gừ:
"Mẹ nó...sao lại đau đến vậy chứ"
Đó không phải đau đớn của thân thể, mà cũng không phải đau đớn Linh Hồn như khi bị Chu Văn vụt, mà hắn có cảm giác như bị một ngọn lửa thiêu đốt tận sâu trong linh hồn, cảm giác như có vô số lưỡi dao nung đỏ đang từng chút từng chút cạo sạch tạp chất trong Linh Hồn của hắn vậy.
Mỗi một phút trôi qua Khởi Tu cảm giác như đã kéo dài tận một năm, Khởi Tu nghiến răng đến bật cả máu nơi khóe miệng, hai mắt đỏ ngầu, toàn thân co giật không ngừng.
Mồ hôi lạnh chỉ trong chốc lát đã thấm ướt toàn bộ y phục,thời gian từng chút một trôi qua, khoảng chừng qua được một khắc đồng hồ thì cảm giác đau đớn kinh khủng kia mới dần dần rút đi.
Khởi Tu nằm dưới đất thở như chó chết:
"Hộc...hộc hộc hộc!!"
Lại qua thêm một lúc lâu hắn mới chống hai tay xuống đất, lồm cồm bò dậy, khóe miệng dưới Cổ Bích Diện không khỏi giật giật vài cái:
"Chỉ...chỉ mới một cánh tay mà đau đớn như thế, nếu khi nãy mà chủ quan cả người bước vào thì không biết sẽ ra sao nữa"
Khởi Tu không dám tưởng tượng tiếp nữa, chỉ một cánh tay đã khiến hắn đau đến mức sống không bằng chết, nếu toàn bộ người đi vào thì Linh Hồn từ trên xuống dưới sẽ đều bị Tịnh Hồn Viêm thiêu đốt mất, e rằng khi đó ngay cả giữ được tính mạng hay không còn là một chuyện nữa.
Khởi Tu lập tức lấy ra một viên Nguyên Hồn Đan bỏ vào miệng, đan dược vừa tan ra một dòng năng lượng ôn hòa nhanh chóng chảy khắp người, từng cơn đau đang còn âm ỉ trong Linh Hồn cũng dần cảm thấy thoải mái hơn.
Qua một lúc Khởi Tu mới hoàn toàn khôi phục bình thường, khi tất cả đã ổn định hắn động ý niệm tiến hành xem xét lấy Linh Hồn mình , ý niệm vừa đảo qua đảo lại một lúc thì hai mắt hắn đã lập tức sáng lên:
"Thật sự Linh Hồn đã mạnh hơn rồi"
Tuy chỉ là một tia cực kỳ nhỏ bé, nhưng hắn tu luyện Loạn Quỷ Phệ Thiên nên cảm nhận về Linh Hồn rõ ràng hơn người bình thường nhiều, bởi vậy Khởi Tu mới phát hiện Linh Hồn sau lần thiêu đốt vừa rồi quả thật đã mạnh hơn trước rồi.
Khóe miệng Khởi Tu dần cong lên:
"Đã vậy lại thêm lần nữa!"
Không chút do dự hắn một lần nữa đưa cánh tay phải chậm rãi tiến đến Tịnh Hồn Viêm, thời gian lặng lẽ trôi qua.
Một lần...
Hai lần...
Ba lần...
Bãi đất trống nơi Tịnh Hồn Viêm tọa lạc vẫn yên tĩnh như cũ, ngoại trừ một bóng người không ngừng lặp đi lặp lại cùng một hành động, đưa tay vào ngọn lửa sau đó lại rút ra, rồi tiếp theo là bắt đầu lăn lộn, xong lại uống vào đan dược rồi lại tiếp tục đưa tay vào.
Đến ngày thứ năm Khởi Tu cũng đã có thể kiên trì thêm được vài hơi thở trước khi rút tay ra, dù vậy mỗi lần Linh Hồn bị Tịnh Hồn Viêm thiêu đốt, cảm giác đau đớn đó vẫn khiến hắn toàn thân run rẩy không thôi.
Bảy ngày đã qua Khởi Tu cũng đã bắt đầu thử đưa cả cánh tay chìm vào trong ngọn lửa, dù đau đớn vô cùng nhưng hắn buộc phải chấp nhận để có thể mạnh hơn, qua một thời gian sau Khởi Tu phát hiện thời gian chịu đựng của mình đã tăng lên gấp mấy lần ban đầu rồi.
Linh Hồn sau mỗi lần bị thiêu đốt đều như được rèn qua búa lửa, ttừng tia tạp chất bị đốt cháy, từng sợi lực lượng Linh Hồn trở nên mạnh mẽ hơn, nếu trước kia Linh Hồn của hắn chỉ như một khối sắt thô đang được rèn thành hình, thì bây giờ khối sắt thô kia đã đang dần thành hình rồi.
Khởi Tu lại một lần nữa chịu đựng qua cơn đau do Tịnh Hồn Viêm đốt qua, nhưng lần này hắn không lập tức nuốt Nguyên Hồn Đan như mọi lần.
Mà trước tiên kiểm tra tình trạng Linh Hồn hiện tại của mình, chỉ sau vài hơi thở quan sát khóe miệng dưới Cổ Bích Diện khẽ nhếch lên:
"Quả nhiên tốc độ đồng hóa của Bất Vưu Sơn đã chậm lại"
Trước đây chỉ cần không sử dụng Hồn U Đan một thời gian, những ý nghĩ muốn buông bỏ tất cả sẽ dần dần xuất hiện trong đầu hắn, nhưng hiện tại dù đã liên tục chịu đựng sự thiêu đốt của Tịnh Hồn Viêm, ý thức của hắn lại trở nên kiên định hơn trước rất nhiều.
Sự ăn mòn của Bất Vưu Sơn vẫn còn đó nhưng đã không còn bá đạo như lúc ban đầu, nó giống như một con sóng lớn vốn đủ sức cuốn phăng tất cả, nay lại bị một khối đá ngầm cản lại tốc độ xâm thực rõ ràng chậm đi không ít.
Khởi Tu hít sâu một hơi, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn:
"Quả nhiên Tịnh Hồn Viêm không chỉ tăng cường Linh Hồn mà nó còn khiến thần hồn trở nên cứng cáp hơn, đủ sức chống lại sự đồng hóa của Bất Vưu Sơn dù chỉ được một ít"
Nói đến đây, ánh mắt hắn lại nhìn về ngọn lửa xanh đang lặng lẽ cháy trước mặt, trong đáy mắt dần dần đã hiện lên một tia điên cuồng, nhưng nhanh chóng dập tắt đi, lúc này đây hắn chỉ muốn tập trung tăng sức chịu đựng khi bị Tịnh Hồn Viêm đốt mà thôi.
Uống lấy đan dược Khởi Tu lại bắt đầu tiếp tục công việc chơi với lửa của mình, hắn muốn phải trong vòng một tháng cả người mình có thể chịu được sự thiêu đốt của Tịnh Hồn Viêm đến lúc đó hắn mới dám nghĩ đến ý định kia.
Liên tục chịu đau đớn khi bị đốt cháy Linh Hồn, sau đó Khởi Tu bắt đầu cho những bộ phận khác tiến vào, cứ vậy đã gần ba tuần trôi qua thành quả là hai phần ba người hắn đã chịu đựng được mà tiến vào ngọn lửa, Nguyên Hồn Đan đã đi hay bình còn Hồn U Đan cũng đã dùng được một bình.
Khởi Tu biết mình không thể ở quá lâu nơi này, trước khi đan dược bị dùng hết hắn chắc chắn phải rời khỏi nơi này, nghĩ đến đây hắn đẩy nhanh việc tu luyện lên một cách gấp rút, lần này hắn đã gần như đi hết người vào Tịnh Hồn Viêm, chỉ còn phần đầu bên ngoài mà thôi.
Lúc này đây ý nghĩ điên cuồng kia càng lúc càng lớn hơn trong đầu hắn, cái ngọn lửa chết tiệt này hành hắn lâu quá rồi, nếu bỏ qua cho nó thì không phải là bị chịu thiệt quá sao.
Khởi Tu thầm nghĩ:
"Mẹ nó ngươi hành hạ ta đau khổ như vậy mà tốc độ thăng tiến lại chậm như rùa bò, đúng là không có đồ ngon nào dễ nuốt cả, chờ sau khi xong chuyện xem ta có dập tắt ngươi không"