Chớp mắt đã qua, mới đó đã tròn một tháng Việt đến thế giới này, đúng là thời gian vô tình chẳng chờ một ai.
Việt đã hoàn toàn thích nghi với thế giới mới, và cũng thích ứng với tình cảnh hiện tại của mình.
Trong một tháng này Việt vừa sáng đã dậy phụ Trần Lão dọn dẹp và giúp ông bưng đồ khi có khách quan đến.
Trong lúc lau chùi bàn ghế thì cũng nghe lỏm được một số cuộc trò chuyện của những khách quan đang ngồi ăn và tám chuyện phiếm trong quán.
Hắn cũng biết được nơi mình đang sống là Thạch Thành, nằm trong địa phận của Kim Ngọc Quốc một trong ba đế quốc hùng mạnh nhất trên mảnh đại lục này.
Theo những gì hắn nghe được thì thế giới này có tổng cộng bốn mảnh đại lục, mỗi mảnh đại lục đều có những thế lực mạnh mẽ chấn nhiếp một phương.
Đứng đầu trên tất cả là Thánh Địa sau Thánh Địa là các Đại Tông Môn xong mới đến những Đế Quốc cường thịnh, rồi sau đó là những Tông Môn Nhỏ và các Thế Gia đại tộc.
Còn bốn mảnh đại lục kia cũng được chia cấp bậc từ mạnh đến yếu, đứng đầu là nơi trấn giữ của các Thánh Địa còn được ví là nơi gần chạm đến Tiên Nhân nhất, bốn mảnh đại lục lần lượt được gọi là.
VỌNG TIÊN
THỦY VỰC
XÍCH UYÊN
TRẤN LƯU
Việt muốn tìm hiểu sâu hơn nhưng những thứ hắn biết được cũng chỉ đến thế, nơi đây chỉ là một thành trì nhỏ của phàm nhân, nên tin tức của giới tu tiên có được cũng rất ít.
Việt biết được tu sĩ nơi này phân chia cảnh giới làm các tầng như nhau.
"Phàm Nhân Cảnh Giới"
Bì Nhân Cảnh
Thể Huyết Cảnh
Cốt Tủy Cảnh
Gân Mạch Cảnh
Ngũ Tạng Cảnh
-----------------------------------------------
"Tu Sĩ Cảnh Giới"
Luyện Khí
Trúc Cơ
Kim Đan
Nguyên Anh
Hoá Thần
Luyện Hư
Hợp Thể
Đại Thừa
Độ Kiếp
Sau đó là phi thăng thành Tiên
-----------------------------------------------
Hắn biết được thêm một chuyện là mảnh đại lục hắn đang đặt chân chính là Xích Uyên, nơi này hỗn loạn vô cùng, tranh đấu liên tục đánh đánh giết giết diễn ra mỗi ngày.
Việt khi biết được một số chuyện đó thì cũng bắt đầu không nhịn được, hắn muốn mạnh lên nhanh chóng rồi đặt chân lên con đường tu tiên kia mà tranh phong với anh hùng thiên hạ một phen.
Rất nhanh hắn tìm được một cách, những ngày sau đó Việt vẫn chăm chỉ làm việc, có nhiều người lần đầu thấy hắn cũng hỏi han sau đó khi biết được xuất thân của hắn cũng mủi lòng mà an ủi một câu.
Qua một tuần Việt cũng bắt đầu kế hoạch của mình, những bữa cuối buổi sau khi dọn dẹp quán ăn một lượt, hắn nói một tiếng với Trần Lão rồi cầm trên tay một bọc giấy dầu chứa vài cái bánh bao mà cất bước về phía cổng thành.
Đúng vậy, Việt quyết định tiếp cận những người gác thành kia điều tra giờ giấc thói quen khi canh cổng của họ, việc này theo hắn ước tính sẽ mất rất nhiều thời gian, nhưng vì để mạnh hơn hắn đã quyết định làm.
"Các Thúc thúc các Đại ca ca!!!"
Một tiếng trẻ nhỏ vang lên khiến không ít người gác cổng liếc mắt nhìn, trong đó có một người như thể quen biết đứa trẻ phát ra giọng nói kia mà cất giọng hỏi.
"Tiểu tử ăn mày đến đây làm gì thế?"
Đứa nhóc đó không ai khác là Việt, lúc này hắn hai tay ôm bọc giấy dầu chân đang chạy lon ton đến phía cổng thành.
"Ta đem bánh đến cho các Thúc thúc với các Đại ca ca ăn này, thấy các ngươi canh giữ mệt mỏi cả rồi chắc là cũng đang đói phải không"
Nghe vậy tên binh sĩ vừa nói liền ngây người một lúc rồi bỗng bật cười:
"Hahaaa!! Bọn ta có lương khô sẵn để ăn rồi làm sao mà đói cho được, ngươi cứ giữ lấy mà ăn để còn nhanh lớn, nhìn ngươi cứ như cây cột treo cờ kia vậy.
Nói rồi vị binh sĩ kia chỉ chỉ tay lên phía mấy cây cột cờ nhỏ trên tường thành rồi tiếp tục cười, Việt không quan tâm lúc này hắn cũng đã đến chỗ mấy người rồi đem bọc giấy dầu kia mở ra.
Từng cái bánh bao nóng hổi còn bốc lên khói trắng nhè nhẹ nhìn rất ngon miệng, hắn thò tay vào trong áo lấy ra thêm mấy cành cây được gọt nhỏ bằng một chiếc đũa rồi xiên vào từng cái bánh bao đưa cho mấy người.
"Lương khô thì sao ngon bằng mấy cái này, các Thúc với Đại ca nhanh ăn khi còn nóng đi này chứ để lâu sẽ không còn ngon nữa"
Thấy thế mấy vị binh sĩ nhìn nhìn nhau rồi một người nhìn già nhất trong đám người đi đến cất tiếng.
"Mấy cái bánh bao này ở đâu ra mà tên tiểu tử ngươi có được vậy, không phải đi ăn cắp đấy chứ"
Nói rồi lão cười cười đưa tay cầm một cành cây có đính cái bánh bao, lão cũng chỉ chọc Việt thôi vì mấy nay ông cũng thấy hắn làm việc ở quán của Lão Trần, ông cũng biết chuyện lão trả công làm việc cho tên tiểu tử này bằng bánh bao.
Nhưng ngạc nhiên là tên này lại đem bánh bao đến đây để cho các lão.
Việt hất cằm mà nói:
"Hừ đây là ta bỏ sức làm mới có được, nhưng nhiều quá ta ăn không hết"
"Nên ta mang đến đây cho mọi người vì thấy mọi người đã canh giữ bảo vệ người trong thành đầy cực khổ"
Nghe được những lời này các binh sĩ có mặt đều ngẩng người, rồi cả đám bật cười ha hả, lão binh sĩ nghe vậy cũng bật cười rồi xoa lấy đầu hắn.
"Khà khà! Có gì mà cực khổ, bọn ta cả ngày chỉ ngồi đây hóng mát rồi nghỉ ngơi mà thôi"
Nghe vậy nhưng Việt chỉ trưng ra một bộ mặt không tin lời ma quỷ của lão, hắn đem từng cây xiên bánh bao đưa hết cho mọi người, rồi dọn lại mấy mảnh giấy dầu quay lưng chạy lon ton về.
Việt vừa chạy vừa quay đầu lại hét to:
"Các Thúc thúc với Đại ca ca ăn xong rồi tiếp tục làm việc nha, các người ăn xong mà làm biến ta sẽ mách lại với Tướng Quân đấy"
Nói xong hắn cũng đã khuất khỏi tầm mắt của các binh sĩ, nghe hắn nói vậy các binh sĩ chỉ biết cười trừ lắc đầu thôi.
Phía trên tường thành vị Tướng Quân nhìn thấy tất cả mọi chuyện diễn ra phía dưới, trên miệng cũng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
Bắt đầu từ hôm đấy cứ cách vài ngày Việt lại mang bánh bao đến cho các binh sĩ canh giữ cổng thành, cũng đôi lúc hắn ngồi lại nói chuyện rất lâu với họ, có khi hắn cũng bắt gặp được vị Tướng Quân kia hắn cũng có chào hỏi vị Tướng Quân, ông ta cũng gật đầu rồi tiếp tục di chuyển lên tường thành.
Qua lời kể của các binh sĩ hắn cũng biết được tên của vị Tướng Quân kia là Chu Thuận ông đã được điều đến Thạch Thành này được ba mươi năm rồi, khi nhắc về Chu Thuận các binh sĩ đều tỏa ra ngưỡng mộ.
Sau đó bọn họ kể rất nhiều chiến công của ông những trận chiến với những kẻ sơn tặc các loài yêu thú muốn tấn công thành.
Việt nghe được rất nhiều cũng quan sát rất nhiều nhưng luôn làm điều đó một cách cẩn thận, qua những lời kể kia hắn cũng biết tính tình của Chu Thuận rất kĩ lưỡng luôn quan sát mọi việc một cách chăm chú dù là việc nhỏ nhất.
Hắn nghĩ đến mỗi lần đem bánh cho các binh sĩ cũng có thể mình đã bị ông ta quan sát, nghĩ đến đây Việt lạnh cả người quyết tâm phải hành động một cách từ từ không thể để lộ một tia bất thường nào cả.
Một thời gian sau hắn bắt đầu đòi các binh sĩ dạy võ cho mình với lý do muốn mạnh lên để bảo vệ mọi người và Trần Lão, nghe thấy thế các binh sĩ cũng đồng ý dạy hắn, bọn họ kêu hắn đến những lúc mà bọn họ nghỉ ngơi để bắt đầu học.
Ngày thứ nhất học võ bọn họ dạy hắn đứng tấn các thứ để rèn luyện hạ bàn vững chắc trước, hắn kiếp trước cũng từng tập rất nhiều võ cũng thạo được rất nhiều thứ, nên chẳng mấy chốc đã thành công khiến mấy người tán thưởng rồi kêu hắn khi rảnh rỗi về nhà tập nhiều vào.
Ngày thứ hai bọn họ chỉ dạy những động tác nhỏ như nhé và di chuyển sau cho tối ưu nhất.
Ngày thứ ba hắn được dạy cách hô hấp khi chiến đấu, thổ nạp khí như nào để khi chiến đấu có thể đánh trường kỳ trong thời gian dài mà không bị mất sức nhanh.
Ngày thứ tư Chu Thuận cũng đã để mắt đến, thật ra hắn đã quan sát Việt rất lâu, từ lúc đem bánh đến khi tập luyện võ học, mọi chuyện ông đều nhìn hết thảy.
Chu Thuận rất thích trẻ con điều này cực kỳ ít người biết được, và ông ta cũng rất quý nhân tài, khi vừa thấy Việt đòi học võ ông cũng chỉ nhìn không để ý mấy.
Sau đó ngày qua ngày thấy Việt học rất nhanh tuy không quá thành thạo nhưng cũng được tám chín phần, ngộ tính như vậy đúng kiểu thiên tài võ học mà.
Ngày thứ tám Chu Thuận bắt đầu tiếp xúc với Việt, ông cũng chỉ ra những điều cần chú ý giúp Việt tối ưu được rất nhiều, những binh sĩ thấy thế trong mắt cũng tràn đầy vui mừng.
Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tướng Quân của mình chỉ dạy một đứa trẻ tập võ, Chu Thuận cũng không để ý thứ ông ta thấy lúc này là một tuyệt thế thiên tài trước mắt, Việt rất giỏi ông ta chỉ vừa nói qua vài lần hắn đã nắm được, điều này khiến Chu Thuận vô cùng hài lòng.
Trong những ngày này Việt rất chú tâm luyện tập hắn cực kỳ tập trung chứ không phải chỉ ứng phó qua loa cho xong, Đến khi Chu Thuận tiếp cận chỉ dạy hắn, Việt mừng như điên, đây là cơ hội tiếp cận mà hắn chờ đã lâu.
Dù tập trung vào luyện võ hắn vẫn không quên để ý mọi người và mọi vật xung quanh, ghi nhớ tất cả mọi thứ để khi về nhà hắn bắt đầu sơ lược vẽ ra một kế hoạch hoàn hảo vô cùng.
Cũng qua những ngày luyện tập này Việt phát hiện thân thể mình ngày càng săn chắc và dẻo dai lên, hắn nhắm mắt cảm nhận mọi thứ thì phát hiện trong cơ thể đã xảy những phát sinh kỳ lạ, điều này hắn nghĩ đa phần là do miệng giếng với cái Cổ Pháp kia gây ra.
Những lực lượng hắn hấp thu mỗi đêm đã được miệng giếng hấp thụ rồi chuyển thành từng tia lực lượng dung hợp vào cơ thể hắn giúp máu huyết lưu thông mạnh mẽ hơn.
Còn những lực lượng của Cổ Pháp kia là do những hư ảnh đầu lâu đã thôn phệ Huyết Báo còn dự trữ lại, chúng nó đang từ từ luyện hóa rồi truyền cho Việt giúp thân thể hắn và tinh thần niệm lực ngày càng mạnh hơn.
Thấy được những điều này ý định tu tiên của hắn ngày càng mạnh mẽ hơn, sáng hôm sau khi bán hàng với Trần Lão đến khi dọn dẹp quán nghỉ, hắn phụ đem đồ về nhà rồi lại chạy đến phía cổng thành.
Hôm nay hắn phát hiện một điều lạ, các binh sĩ thường ngày cười cười nói nói bây giờ trên mặt từng người đều là sự căng thẳng.
Hắn tiếng đến nhẹ giọng hỏi:
"Có chuyện gì mà nhìn mọi người căng thẳng vậy"
Một người trong đó đi lại rồi nói nhỏ với Việt:
"Có yêu thú muốn tấn công thành, Tướng Quân bảo chúng là tàn dư còn sót lại của thú triều trước kia nay đã tụ họp lại số lượng không nhiều nhưng rất nguy hiểm"
"Chúng lần này nghe được mùi vị của con mồi nên đã lần theo mà đến được đây, tiểu tử ngươi về nhà sớm đi bọn ta cũng chuẩn bị rung chuông thông báo toàn thành rồi"
Việt nghe vậy liền suy nghĩ một chút rồi nói:
"Ta ở trên tường thành xem liệu có được không, cao như thế yêu thú cũng không leo lên được"
Nghe vậy vị binh sĩ kia lắc đầu muốn nói thêm thì một giọng trầm thấp vang lên.
"Để cho lên cũng được, cho tên tiểu tử này chứng kiến để rèn luyện tâm cảnh của nó luôn"
Người cất tiếng là Chu Thuận, ông ta đang từ từ leo xuống khỏi tường thành, xuống đến nơi ông quay lại thông báo với mọi người.
"Rung chuông cảnh báo toàn thành, những người còn lại chuẩn bị theo ta ra khỏi thành nghênh chiến"
Chu Thuận chỉ huy xong quay ra nhìn Việt:
"Tiểu tử ngươi cứ leo lên tường thành mà nhìn, để ngươi học hỏi thực tế một chút để tránh ngỡ ngàng sau này"
Nói xong liền quay người đi chuẩn bị xuất chiến, Việt thấy thế cũng nhanh chóng leo lên cổng thành, đứng từ trên này hắn mới quan sát được rõ mọi chuyện.
Phía xa xa kia có một luồn khói bụi đang ùn ùn kéo đến không quá mười phút nữa chắc chắn thứ kia sẽ tiếp cận đến đây, đang quan sát chăm chú thì hắn nghe được từng tiếng lọc cọc ken két, chính là cổng thành mở ra.
Từ phía cửa từng bóng người đi ra, dẫn đầu là Tướng Quân Chu Thuận ông dẫn đầu đi trước trong tay đang nắm giữ một đại đao đen kịch nhìn nặng nề lạnh lẽo vô cùng.
Phía sau ông hơn một trăm người binh sĩ cả người trang bị kín kẽ đang dàn trận, có giáo có khiên có đao cận chiến tạo thành một vòng tròn khi ra khỏi thành.
Không mất quá nhiều thời gian đám khói ùn ùn kéo đến đã lộ rõ, đó là cả một đám yêu thú hơn mười con thân hình to lớn kì lạ vô cùng, khi vừa đến không ngừng lại không quan tâm gì cả mà lao thẳng đến đội hình của Chu Thuận.
Chu Thuận thấy thế cũng không nói nhiều lời, cả người hạ thấp xuống rồi bất ngờ bật thẳng lao đến.
"Phong Vân Loạn Trảm!!!!"
Hàng chục đường trảm đao mang theo kình khí mạnh mẽ bắn mạnh về phía đám yêu thú đang tiến đến........