"Phong Vân Loạn Trảm!!!!"
Xoẹt xoẹt xoẹt...
Chu Thuận bật người thật cao lao thẳng về phía những con yêu thú đang lao tới, trên không trung ông uốn người một vòng, hai tay cầm chặt đại đao rồi bỗng xoay người lại mà liên tục chém ra hàng chục đường đao sắc bén hung hiểm lao thẳng về đám yêu thú.
Ầm..ầm!!!
Nền đất chỗ Chu Thuận vừa đáp xuống nổ tung lên, bụi đất bị bắn ra xung quanh khi người ông đáp xuống, cùng lúc đó có bốn tiếng gầm cực lớn vang lên.
Gàoo!!!
Hú!!
Grừuuu!!
Ngaoooo!!!!
Bốn con yêu thú chạy đầu đều bị dính phải những đường đao sắc bén do Chu Thuận phóng ra, từng vết thương sâu và dài hiện ra trên người chúng, đủ để chứng tỏ chiêu vừa rồi của Chu Thuận có sát thương lớn cỡ nào rồi.
Dù bốn con yêu thú kia bị thương nặng nhưng những con phía sau vẫn không sợ mà tiếp tục lao đến, binh sĩ phía sau vừa đến thấy thế liền dàn trận nghênh chiến.
Binh sĩ mang trọng khiên dùng hết sức cắm thẳng khiên xuống đất mỗi cái khiên đều cách nhau nửa tất, cắm xong bọn họ lại tiếp tục tựa một bên vai vào để trụ lại.
Những kẻ cầm giáo đều lùi hết về phía sau một đoạn để cho những người cầm khảm đao di chuyển lên trước, bọn họ đứng sát chỗ có khe hở mà đưa đao trong tay lên cao thủ sẵn thế trảm, khi yêu thú vừa chạm đến bọn họ sẽ lập tức trảm xuống ngay.
ẦM!!
ẦM..ẦM...ẦM!!
Những tiếng va chạm khủng bố vang lên, những binh sĩ tựa vai làm trụ cho khiên đều hộc cả máu miệng, suy cho cùng bọn họ cũng chỉ là phàm nhân có máu thịt bình thường thôi, làm sao chịu được sức lực cực lớn gây ra từ đám yêu thú kia được.
Cùng lúc đó từng nhát đao trảm xuống một cách lạnh lùng.
Xoẹt! xoẹt! xoẹt!!
Từng đao đi xuống là từng tiếng cắt da cắt thịt vang lên, cùng với đó là từng tiếng kêu gào dữ dội nhưng không được lâu những đầu yêu thú kia liền thể hiện ra sự hung hãn của loài yêu thú khác máu.
Bọn nó bất chấp bị thương mà vẫn tiếp tục lao thẳng đến.
ÂM!!
Một tiếng nổ lớn vang lên cùng với đó có hai vì binh sĩ giữ khiên bị bắn mạnh về phía sau va cả vào những người cầm giáo, Một đầu yêu ngưu to lớn xuất hiện chính nó là kẻ tạo ra động tĩnh vừa rồi.
Lỗ hổng vừa mới xuất hiện đám yêu thú liền điên cuồng lao đến, những binh sĩ cầm giáo thấy vậy liền nghiêm túc cầm chặt ngọn giáo trong tay mà lao thẳng về phía đám yêu thú.
Hai bên ào vào nhau, hơn tám đầu yêu thú đã chính thức phá vỡ bức tường do các binh sĩ trọng khiên dựng lên, thấy thế những binh sĩ đó liền đem khiên thay đổi lần này bọn họ cầm khiên lao thẳng tới yêu thú lấy chính mình đỡ đòn để cho những người khác tấn công.
Bên này Chu Thuận một mình giữ chân bốn đầu yêu thú, ông liên tục di chuyển dù trong tay là đại đao nặng nề nhưng di chuyển của ông lại cực kỳ nhẹ nhàng.
Vây đánh với ông là bốn đầu yêu thú cực kỳ to lớn, Lục Lang, Trư Cuồng, Viên Sát và Hắc Mãng, mỗi con đều là những yêu thú hung hãn có tiếng.
Lục Lang, Trư Cuồng, Viên Sát liên tục lao đến Chu Thuận mà vung trảo vung đấm khiến ông phải liên tục vung đại đao đón đỡ, Hắc Mãng lại nham hiểm cực kỳ nó liên tục rít gào bò xung quanh gây phiền nhiễu cho ông, khi có cơ hội nó lại vung đuôi tấn công.
Lúc này khi vừa tránh một đòn từ Lục Lang thì từ phía sau Chu Thuận hai nắm tay tay to lớn đã đấm về phía ông, kẻ ra tay là Viên Sát không kịp nghĩ nhiều ông liền vung đại đao lên rồi hét lớn một tiếng.
"Phá Sơn"
ĐÙNG!!!
Viên Sát bị bắn ngược ra, hai nắm tay nó nát vụn nhìn thê thảm vô cùng, không dừng lại Chu Thuận lại tiếp tục lao vút đến Hắc Mãng một tay đã nhanh chóng tóm được đuôi nó, dùng hết sức kéo ngược nó lại phía mình.
Hắc Mãng liên tục vùng vẩy chống lại, Lục Lang và Trư Cuồng thấy vậy liền lao đến viện trợ, Chu Thuận nghiến răng nghiến lợi kéo một cái hết sức nhưng lần này không phải kéo về phía mình mà là kéo lấy đà lao thẳng tới Hắc Mãng.
Vừa lao tới gần đầu Hắc Mãng thì Chu Thuận đã phang thanh đao lún xuống đất, tay không vung lên tụ sức.
"Đoạn Sơn Quyền!!!"
...ĐÙNG!!!
Đầu của Hắc Mãng chính thức nổ tung sinh cơ đã kết thúc hoàn toàn, ấy thế mà Chu Thuận vẫn không dừng lại, ông thuận thế tiếp được thanh đại đao rút khỏi mặt đất một lần nữa quay người lại kịch chiến với hai đầu yêu thú kia.
Đứng trên tường thành nhìn xuống, Việt đã thấy hết tất cả mọi chuyện từ lúc Chu Thuận lao thẳng đến đám yêu thú rồi các binh sĩ dàn trận nghênh chiến cho đến hiện tại khi Chu Thuận đã diệt đi hai con yêu thú.
Việt nhìn mà cả người run lên, đây đúng là thứ trước kia mà hắn luôn khao khát được trải nghiệm, những trận đấu sinh tử luôn kích thích lấy hắn, cũng trong thời khắc này bỗng miệng giếng bên trong có dị động.
Bên trong thức hải của Việt miệng giếng ngọc vốn đã im lặng bấy lâu nay, lúc này đây trong giếng những dòng nước đen kịch đang cuồn cuộn từng cơn sau đó bắt đầu tạo thành một vòng xoáy tỏa ra hấp lực hướng về phía chiến trường mà lao đến.
Không đợi Việt kịp phản ứng Loạn Quỷ Phệ Thiên cũng bắt đầu có phản ứng, sau một lúc định thần Việt nhanh chóng cho ra một quyết định.
Động ý niệm Loạn Quỷ Phệ Thiên được vận chuyển, hắn ra lệnh cho những đầu lâu hư ảnh di chuyển vào lòng đất tránh bị phát hiện rồi bắt đầu hấp thu khí huyết quanh chiến trường.
Không sai, Việt đã đưa ra một quyết định táo bạo và đầy rủi ro chính là điều khiển đầu lâu hư ảnh thần không biết quỷ không hay mà cướp đoạt khí huyết về cho mình, chỉ cần một chút sai sót sẽ bị người khác phát hiện ra mất.
Tuy không thể tìm ra được hắn sớm, nhưng chắc chắn sẽ bị điều tra nghiêm ngặt nếu bị thế thì kế hoạch kia của mình sẽ tan thành mây khói mất, nhưng nếu lần này thành công trót lọt thì sẽ giúp hắn phát triển mạnh trong một thời gian sắp tới.
Việt nhắm mắt cảm nhận được từng luồng lực lượng quỷ dị đang bị miệng giếng hút vào người mình, tuy không biết nó là thứ gì nhưng hắn hiểu nó sẽ giúp ích rất nhiều cho mình.
Bên trên chiến trường hai bên cũng đã tiến gần đến kết thúc, tám đầu yêu thú tuy mạnh nhưng bị vây công bởi trăm người thì cũng chỉ có thể ngã xuống thôi, tuy vậy bọn nó cũng đã gây ra không ít thiệt hại cho đám binh sĩ.
Có người đã chết, có người còn lòi cả ruột ra ngoài cũng có kẻ tay chân bị gãy đến lòi cả xương trắng trong đáng sợ vô cùng, những người còn khỏe sau khi băng bó cho những người bị thương nặng xong thì cũng bắt đầu dọn dẹp chiến trường.
Bên Chu Thuận cũng đã đi đến hồi kết, sau một lúc vây đánh Trư Cuồng đã bị trảm thành hai nửa, Lục Lang cũng thê thảm không hơn không kém nó bị cắt mất hai chi trước không còn đủ khả năng chiến đấu nữa rồi.
Chu Thuận một đao trảm xuống trận chiến cuối cùng cũng đã kết thúc, những binh sĩ bị thương đều được đưa vào lại trong thành chữa trị, còn những người đã nằm lại mãi mãi đều được Chu Thuận tự tay đem đi chôn cất.
Việt thấy mọi người đã đi vào hết trong thành hắn liền dứt khoát ra lệnh cho những quỷ ảnh đầu lâu tiến đến nơi chiến trường vừa rồi hấp thu hết lực lượng máu huyết do trận chiến vừa xảy ra ở đó.
Hắn vẫn luôn cho bọn nó chìm vào lòng đất vì không muốn dù một chuyện nhỏ nhất của mình mà bị người khác phát hiện.
Không mất quá lâu tất cả máu huyết, oán niệm còn lại đều đã bị hấp thu hết, Việt nhếch miệng cười hài lòng sau đó quay người đi xuống phía dưới cổng thành.
Vừa xuống tới nơi hắn đã nhanh chóng chạy lại những binh sĩ đang bị thương kia, liên tục hỏi thăm tình hình của bọn họ, thấy thế Chu Thuận chỉ nói mọi chuyện không sao kêu Việt quay về đi tránh Trần Lão đợi lâu mà sinh ra lo lắng.
Nghe thấy thế hắn cũng chỉ gật đầu dạ một tiếng rồi quay người đi về nhà Trần Lão, về đến nơi hắn bắt gặp Trần Lão đang đứng trước cửa như đang chờ ai đó vậy.
"Aaa!! Tiểu tử ngươi đây rồi, ngươi làm ta lo chết đi được"
Trần Lão nói xong liền kéo Việt vào trong nhà, xem xét từ đầu đến chân một lượt rồi xoay qua lật lại kiểm tra như sợ hắn bị thương ở đâu vậy, sau một lúc gian nan kể lại mọi chuyện từ đầu cho tới cuối thì Trần Lão mới chịu buông tha cho hắn.
Hắn lúc này viện cớ do nhìn thấy nhiều chuyện đáng sợ quá nên tinh thần có chút mệt mỏi nên muốn đi nghỉ ngơi sớm.
Nói xong hắn cũng từ từ cất bước về phòng bếp, vào đến nơi Việt ngồi xuống nhắm mắt lại bắt đầu câu thông với giếng ngọc, sâu trong thức hải miệng giếng ngọc đang tỏa ra từng luồng ánh sáng diệu nhẹ.
Nhưng cũng vào lúc này một chuyện lạ đã xảy ra, miệng giếng ngọc bắn ra một luồng khí lao thẳng về phía Việt, hắn chưa kịp định thần thì cảm giác cả người từ trên xuống đều bị ai đó nhìn qua hết vậy, từ linh hồn đến thể xác kể cả ký ức cũng vậy.
Qua một lúc luồng khí kia cũng thoát ra khỏi người hắn bay ngược lại phía miệng giếng rồi dung nhập vào, Việt vẫn còn ngơ ngác không hiểu đã xảy ra chuyện gì thì dị biến đã diễn ra.
Nước trong miệng giếng cuồn cuộn một cách dữ dội đây là lần đầu tiên hắn thấy được từ lúc biết về miệng giếng đến bây giờ, không mất quá lâu từ trong đó lại một luồng khí bay ra nhưng lần này không lao về phía Việt mà nó chỉ lơ lửng phía trên miệng giếng.
Trong đôi mắt như chết lặng của Việt luồn khí đó từ từ tạo thành một cái khung vung như màn hình TV vậy, chưa dừng lại giữa cái khung kia từng dòng chữ và các con số hiện lên.
•Chủ Thể : Việt
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng I 26 / 1000
•Chủ Tu : Loạn Quỷ Phệ Thiên
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Việt ngây ra như phỗng:
"Đây...Đây!!! Đây cơm mợ nấu nó chẳng phải là Hệ Thống sao!!!!"
"Nhưng cũng không đúng...Mợ nó ngươi đây là đọc trộm ký ức ta rồi làm ra có phải không"
Việt ầm thầm chửi lớn, cái giếng này chính là vừa nãy xâm nhập bất hợp pháp vào riêng tư của hắn, nó đã đọc trộm ký ức rồi tạo ra cái thứ quái quỷ trước mặt như hiện tại.
Hắn chỉ biết bất lực chấp nhận thôi, vì hắn sống đến giờ cũng là do cái giếng đã đem Loạn Quỷ Phệ Thiên ra cứu hắn khỏi Huyết Báo, Nghĩ đến đây hắn cảm thấy cho cái giếng kia quậy phá một chút cũng chẳng sao.
Nghĩ xong mọi chuyện hắn cũng bắt đầu đi đến phía cái khung chứ số liệu của bản thân mình, Việt muốn thử chạm vào kiểu gì cũng không được.
Nhưng khi hắn thử dùng ý niệm thì thật sự có thể tương tác với cái khung màn hình kia, Việt không nghĩ cái giếng còn có thể chơi kiểu thế này.
Nghịch phá một chút cũng chẳng có gì hay ho, ngoài chuyện hắn cứ động ý niệm vút lên rồi lại vút xuống thì chả có gì lạ hết, những ô chấm hỏi hắn cũng thử động ý niệm chạm vào nhưng chả có gì đặc biệt xuất hiện.
Nghịch chán chê hắn mới bắt đầu vào chuyện chính, đó là chuyện tu luyện kia.
Việt khẽ nhíu mày:
"Bì Nhân Cảnh???"
"Đây chính là cảnh giới đầu tiên của Phàm Nhân Cảnh thì phải"
Việt suy nghĩ một hồi liền cho ra kết luận, có thể chính những lực lượng do miệng giếng cùng với Cổ Pháp đã hấp thu luyện hóa rồi truyền cho hắn những ngày qua đã giúp hắn đạt đến Bì Nhân Cảnh tầng một chăng.
Hắn muốn xác nhận thử xem liệu suy đoán của mình có đúng thật sự là vậy hay không nên liền quyết định tu luyện thử, Hắn nhắm mắt bắt đầu thả lỏng người điều động cho những lực lượng đã được miệng giếng với Loạn Quỷ Phệ Thiên tinh lọc đến cực hạn liên tục tràn vào người hắn.
Một lúc lâu sau, hắn mở mắt ra cảm nhận cơ thể cũng đã nhận được không ít lực lượng từ miệng giếng với Cổ Pháp, cả người hắn khỏe mạnh sinh long hoạt hổ vô cùng.
Hắn quay trở lại với miệng giếng thì cũng phát hiện những chữ số trên màn hình kia đã khác trước đây.
•Chủ Thể : Việt
•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng I 36 / 1000
•Chủ Tu : Loạn Quỷ Phệ Thiên
•??????....
•??????....
•??????....
•??????....
Việt nhìn xong chỉ biết nghẹn họng vì tiến độ tăng trưởng quá chậm, cứ thế này thì khi nào hắn mới thành tiên được đây......