Vĩnh Hằng Chi Lộ

Chương 7: Cổ Bích Diện-Ngũ Niên Kinh Lịch



Gác lại chuyện tu luyện qua một bên, Việt lại bắt đầu tiến vào thức hải, lần này hắn muốn tìm cách sử dụng cái giếng ngọc thần bí kia.



Tiến vào không gian quen thuộc hắn cất bước đến gần miệng giếng để xem xét, nhìn tới ngó lui vẫn không thấy chỗ nào khả nghi.



Nhìn qua chỗ đã từng có một chiếc gáo ngọc lơ lửng, bây giờ chỗ đấy không còn có thứ gì cả, nhìn chán chê Việt quyết định hỏi thẳng cái giếng.



Theo hắn nghĩ cái giếng này chắc có thể giao tiếp được, việc nó tự ý xâm nhập ký ức hắn rồi tạo ra hệ thống thì chuyện giao tiếp sao lại không có khả năng.



Việt suy nghĩ vừa xong liền cất lời:



"Này này, Giếng thần ngươi có nghe hiểu ta nói gì không"



Dừng lại một nhịp vẫn không thấy có gì kì lạ phát sinh, Việt tiếp tục đi xung quanh miệng giếng vừa đi vừa gọi um xùm cả lên.



"Giếng Thần Gia Gia!"



"Giếng Đại Nhân~~"



"Bống Bống...Bang Bang lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta"



"Nếu không trả lời thì đừng trách ta...."



Nói rồi hai tay Việt từ từ tuột quần xuống, hắn đây là muốn nước sông phạm nước giếng rồi, nhưng chưa kịp làm ra hành vi đồi bại vô nhân đạo kia thì từ trong miệng giếng những dòng nước đen kịch bắt đầu cuồn cuộn dữ dội.



VÚT....BỤP!!!!



Một vật lạ từ trong miệng giếng bắn ngược ra đập thẳng vào đầu hắn, Việt té xuống hai tay ôm lấy đầu mà lăn lộn, vừa lăn vừa hét một cách đau đớn, cái vật kia đập thẳng vào ý thức linh hồn của hắn khiến hắn nhận lấy đau đớn vô cùng.



Sau một lúc giãy đành đạch đầy đau khổ, Việt lúc này cảm thấy cơn đau đã nhẹ đi rất nhiều, lòm còm ngồi dậy hắn thấy không xa trước mặt hắn một chiếc mặt nạ kì lạ đang nằm im lìm một góc.



Việt tiến đến cầm lên để xem xét, một chiếc mặt nạ màu xanh lục có những hoa văn hắc kim vô cùng đẹp mắt, cái mặt nạ này không có miệng nó là một cái mặt nạ vô khẩu, nhưng trên mặt nạ lại có một đôi mắt, nơi hốc mắt hiện lên hai vòng xoáy tím đen xoay tròn hết sức ma mị.



Bỗng dưng cái mặt nạ đang nằm yên trong tay Việt từ từ bay lên rồi lao vụt tới lơ lửng trên miệng giếng ngọc, hắn còn chưa kịp phản ứng thì khung màn hình lúc trước lại xuất hiện.



•Vật Phẩm : Cổ Bích Diện



•Cấp Bậc : ?????



•Công Dụng : Ẩn giấu toàn bộ khí tức,người ngoài không thể dò xét được cảnh giới thật của người đeo, Độ Kiếp cũng bất khả nhìn ra nhưng đổi lại nó giúp người đeo có thể nhìn ra cảnh giới của đối phương cao nhất không quá ba đại cảnh giới.



:Nó còn giúp che giấu Thiên Cơ không thể bị dò xét, có thể giúp tĩnh tâm ngưng thần loại bỏ tâm ma giúp người đeo hấp thu tu luyện, giao đấu, nhanh hơn.



Nhìn từng dòng thông tin trên màn ảnh kia khiến Việt tim đập bành bạch, Hắn đã luôn lo chuyện mình tu luyện hoặc thi triển Loạn Quỷ Phệ Thiên bị người khác phát hiện sẽ gây ra vô số rắc rối, Lúc này đây chiếc mặt nạ kia khác gì là thứ được chuẩn bị sẵn cho hắn.



Việt trợn mắt lên, hắn chắc chắn 100% là cái giếng chết tiệt kia thật sự có ý thức, cái mặt nạ này cũng là thứ nó đã chuẩn bị riêng cho hắn, nghĩ đến đó Việt lại muốn lao đến một lần nữa để giao lưu nước sông hòa nước giếng.



Nhưng không để hắn kịp hành động thì một cỗ lực lượng đẩy văng ý thức hắn khỏi thức hải, Lực lượng kia không phải ai khác chính là do cái giếng kia phát ra.



Nó đây là không muốn ở chung, thở chung bầu không khí với kẻ vô lại như Việt nên dùng lực lượng của mình đuổi hắn khỏi thức hải.



Việt mở mắt, trong mắt là sự vui sướng không thôi vì lúc này trong tay hắn từ lúc nào chiếc mặt nạ kia đã im lìm được hắn giữ lấy, còn chuyện bị đẩy khỏi thức hải hắn chắc chắn là do cái giếng đó làm ra.



Hắn quyết định, hắn quyết tâm, hắn bừng bừng ý chí, hắn nhất định một ngày nào đó sẽ nước sông phạm nước giếng một lần cho hả giận.



Gác lại ý nghĩ tươi đẹp đó mà dời qua cái mặt nạ trong tay, hắn vuốt nhẹ từng nơi trên mặt nạ, khi vuốt ve Việt cảm thấy những dòng mát lạnh mỗi khi hắn chạm qua từng chỗ trên mặt nạ thì những luồng khí đó liền xâm nhập vào tay hắn.



Không nghĩ nhiều hắn lập tức đeo lên mặt mình.



VÙ..VÙ...VÙ!!!!



Vừa mới đeo vào Việt lập tức cảm nhận được những dòng khí xung quanh bị hút vào thân thể một cách lưu loát, cả người run lên vì sảng khoái nhưng tiếc là hắn chưa có công pháp tu luyện cơ bản của luyện khí nên cũng chỉ biết lắc đầu cho qua thôi.



Một lát sau Việt tháo xuống mặt thử động ý niệm cất vào thức hải của mình, vừa động ý niệm mặt nạ liền biến mất thử triệu hồi thì nó lại lập tức xuất hiện diệu dụng vô cùng.



Ngước mắt nhìn xung quanh, Việt mới phát hiện trời đã tối từ lúc nào, đi ra khỏi bếp, hắn bắt đầu phụ giúp Trần Lão chuẩn bị đồ dùng cho sáng hôm sau mở hàng.



Xong xuôi mọi việc, hắn liền đi tắm rửa một phen, thay đồ xong, Việt ngước nhìn trời đêm thấy vẫn còn sớm nên nói với Trần Lão một tiếng rồi cầm ít bánh bao đi ra ngoài cổng thành.



Không mất nhiều thời gian hắn đã đến gần cổng thành, trước mặt hắn bây giờ là đống lửa lớn đang bập bùng xung quanh đang có rất nhiều binh sĩ gần như là một nửa binh sĩ trong thành, bọn họ đang vây quanh bận rộn làm chuyện gì đấy.



Càng đến gần hắn mới phát hiện, thì ra là bọn họ đang xử lý những yêu thú lúc sáng đã tấn công thành, hắn thấy tướng quân Chu Thuận cũng đang có mặt ông là người đang chỉ đạo những người kia xử lý thi thể yêu thú.



Chỉ thấy binh sĩ đang dùng khảm đao lóc từng miếng da tách chúng ra để lộ từng phần thịt đỏ au bênh trong, còn nội tạng thì họ chỉ giữ lại tim còn những thứ khác đều bị bỏ đi.



Việt nhận ra đây là bọn họ đang muốn ăn thịt yêu thú, hắn cuối cùng cũng đã tiến đến gần nơi bọn họ làm việc, Chu Thuận cũng đã thấy hắn từ lúc vừa mới xuất hiện ông liền cất tiếng gọi.



"Tiểu tử lại đây"



Việt vừa nghe thấy thế liền đi nhanh tới, hắn tỏ ra tò mò liền hỏi:



"Chu Thúc thúc, mọi người đây là đang làm gì thế"



Chu Thuận cười nhạt chỉ vào những thi thể yêu thú mà nói:



"Bọn súc sinh này dù chết nhưng thi thể vẫn đáng giá, Thịt bọn chúng có khí huyết rất dồi dào và cuồng bạo"



"Nhất là trái tim của bọn nó thứ đó là bổ dưỡng nhất, nhưng phải biết cách chế biến điều hòa những khí huyết đó trở nên nhẹ nhàng vừa với cơ thể chúng ta, không thì khi ăn vào sẽ bạo thể mất"



Nói rồi ông lại chỉ qua phía bên cạnh nơi đó có một cái rương đang mở, bên trong có những bình ngọc số lượng không nhiều lắm.



Chu Thuận tiếp tục giải thích:



"Trong những bình đó là Ôn Linh Thảo - Phàm Giai Nhị Phẩm được chế biến thành bột mịn để trộn vào thịt khi chế biến, nó sẽ giúp khí huyết bên trong thịt trở nên ôn hòa lại giúp những người như bọn họ ăn được"



Việt nửa hiểu nửa không, hắn liền hỏi Chu Thuận Phàm Giai Nhị Phẩm là tầng thứ gì vì đây là thứ hắn chưa được biết rõ nhất sau cảnh giới tu luyện.



Nghe hắn hỏi thế Chu Thuận liền giải thích:



"Những cách gọi đó là các tầng thứ cấp bậc của linh thảo, vũ khí, vũ kỹ, công pháp tu luyện cũng như những pháp bảo của đại lục này lần lượt được chia là"



"Phàm Giai được chia làm cửu tầng, từ nhất tầng đến cửu tầng, nó là cấp độ yếu nhất được dùng cho phàm nhân"



"Sơ Giai - Trung Giai - Cao Giai - Thiên Giai - Thánh Giai - Thần Giai, nó bao gồm những vũ kỹ công pháp cũng như các tiên thảo và vũ khí"



"Còn có tu sĩ mới nhập môn thường dùng Pháp Khí rồi mới đến...



•Pháp Khí: Pháp bảo cơ bản dành cho tu sĩ nhập môn. Được luyện chế từ linh tài bình thường, bên trong khắc trận văn đơn giản giúp dẫn động linh lực. Có thể dùng để chiến đấu, hộ thân hoặc ngự vật nhưng uy năng còn hạn chế.



•Linh Khí: Sau thời gian dài được linh lực ôn dưỡng mà sinh ra linh tính sơ khai. Uy lực vượt xa Pháp Khí, có thể tự hấp thu linh khí thiên địa, tăng cường sức mạnh cho chủ nhân, một số còn mang thuộc tính ngũ hành hoặc năng lực đặc thù.



•Bảo Khí: Pháp bảo đã hình thành khí linh mờ nhạt, có thể cộng minh với linh lực của tu sĩ. Khi thi triển uy năng có thể ngự không phi hành, công kích trên phạm vi lớn, thậm chí tự động truy kích mục tiêu trong thời gian ngắn.



•Linh Bảo: Pháp bảo chân chính của cường giả. Bên trong đã sinh ra linh trí nhất định, có thể tự động hộ chủ, thu phóng tùy tâm, ẩn vào đan điền hoặc thức hải. Một số Linh Bảo mạnh mẽ còn có thể tự mình chiến đấu mà không cần chủ nhân điều khiển liên tục.



•Thánh Khí: Vũ khí của các đại năng đứng trên đỉnh đại lục. Mỗi một Thánh Khí đều dung hợp pháp tắc thiên địa, khi xuất thế có thể dẫn động thiên tượng dị biến. Một kích đủ sức dời non lấp biển, hủy diệt cả một vùng cương vực rộng lớn.



•Thần Khí: Tồn tại chí cao trong hàng ngũ pháp bảo, truyền thuyết nói rằng chúng được luyện chế từ bản nguyên thiên địa hoặc hài cốt thần linh cổ xưa. Thần Khí sở hữu ý chí riêng, có thể trấn áp không gian, nghịch loạn thời gian, thậm chí can thiệp nhân quả và thiên cơ. Mỗi lần xuất hiện đều đủ khiến vạn giới đại loạn.



Nghe đến đâu Việt mắt tỏa sáng đến đó, những vật Chu Thuận nói đến hắn liền chết mê chết mệt muốn có sương sương vài chục vài trăm Thần Khí để khi ai gây chiến với hắn, chỉ cần lấy số lượng lớn Thần Khí chọi chết đối phương thôi cũng đã đủ rồi.



Chu Thuận nói xong hết những hiểu biết cả đời của mình cho hắn thì liền đứng dậy kêu hắn đi theo mình, tiến đến một đống lửa nơi này có một số thịt đã chín hoàn toàn, các binh sĩ vừa thấy Chu Thuận tới lời cuối đầu chào.



Đưa tay lấy một khối thịt chín to bằng nửa cái đầu của Việt, ông liền đưa cho hắn rồi nói:



"Ngươi tuổi trẻ khí thịnh, lúc này đây ăn vào sẽ giúp ích cho thân thể được rất nhiều"



Chu Thuận rất vừa mắt Việt từ tâm tính cho đến ngộ tính kỳ tài của hắn ông đã có ý định bồi dưỡng Việt làm đệ tử của mình rồi.



Việt đưa tay nhận lấy miếng thịt thổi thổi vài hơi cho bớt nóng liền cắn lấy một ngụm, thịt vừa vào miệng hắn liền cảm giác có một luồng khí ấm nóng đã lan tỏa khắp người.



Nhanh chóng miệng giếng trong thức hải liền âm thầm hút lấy hết tất cả chuyển thành lực lượng thuần khiết hơn để nuôi dưỡng thân thể hắn, thấy mọi chuyện diễn ra trong cơ thể Việt nhanh chóng ăn lấy ăn để một cách ngon lành.



Suy nghĩ một lúc lâu Chu Thuận liền nhìn Việt nghiêm giọng hỏi:



"Tiểu tử ta thấy ngươi cũng ham mê học võ, sao nào có muốn bái ta làm sư không"



Việt vừa nghe thấy thế đã thiếu điều nhảy cào cào lên, Phải biết Chu Thuận mạnh mẽ ra sao nhớ lại trận chiến vừa khi một mình ông đại chiến bốn đầu yêu thú, từng quyền từng kiếm khiến hắn cảm thán không thôi.



Lúc này đây vừa nghe được lời nói của Chu Thuận thì Việt liền nuốt lấy miếng thịt trong miệng rồi quỳ xuống, xoay xoay miếng thịt trong tay lại ngay phần còn nguyên chưa dính phải dấu răng của mình hai tay dâng lên.



Việt cung kính nói:



"Vâng ta rất muốn làm đệ tử Chu Thúc Thúc, đây là lễ vật ta dâng lên bái sư mong ngài nhận lấy"



Chu Thuận khoé miệng giật lên vài cái rồi cũng cười khà khà mà đưa tay nhận lấy miếng thịt đưa lên miệng cắn một ngụm lớn rồi đưa lại cho Việt.



"Đa tạ Sư Phụ ban thưởng!!!"



Nói rồi hắn cười cười đứng dậy mà tiếp tục gậm lấy gậm để miếng thịt, Chu Thuận không quá để ý việc đó ông càng thích hắn vô tư thế này hơn.



Sáng hôm sau Việt tiếp tục đi phụ Trần Lão bán hàng, sau khi xong việc đem đồ về nhà giúp Trần Lão xong liền xin phép một tiếng rồi lao thẳng về phía cổng thành, nơi đó có một vị Sư Phụ đầu tiên khi hắn đến thế giới này.



Ngày tháng thoi đưa như nước chảy đá mòn, những thời gian ấy Việt chỉ phụ giúp Trần Lão bán bánh bao và tìm Chu Thuận học võ.



Từ Phong Vân Loạn Trảm đến Phá Sơn rồi đến Hùng Quân Bộ, Chu Thuận lấy hết những võ học cả đời của mình truyền cho Việt, không làm ông thất vọng khi Việt học được rất nhanh điều đó càng khiến ông quyết tâm phải đào tạo hắn hơn nữa.



Ấy thế thời gian trôi qua rất nhanh, Đông qua Xuân đến Thu đi Hạ lại về, chỉ mới thấm thoát không lâu Việt đã đến thế giới này năm năm rồi.



Thời gian này quá yên bình, sau lần yêu thú tấn công trước đó thì về sau không còn đợt nào tiến đến nữa, hắn lúc này đã ngỡ ngàng.



Năm năm, ấy thế mà đã năm năm Việt mải mê học những môn võ học tuyệt diệu kia dù hắn biết đây chỉ là những võ học phàm giai thua xa các vũ kỹ tu tiên kia, nhưng hắn không chê mà càng tập thành thạo hơn.



Sáng phụ Trần Lão chiều học võ theo Chu Thuận tối đến lại âm thầm điều động giếng hấp thu linh lực để tu luyện.



Vòng lặp cứ thế diễn ra hết ngày này đến tháng nọ ấy vậy mà ngót nghét cũng năm năm trôi qua rồi, giờ đây Việt đã lớn thành một thiếu niên chững chạc rồi, thân hình săn chắc do luyện tập cùng Chu Thuận mà ra.



Hiện tại hắn đang ngồi trên tường thành, những năm gần đây hắn cũng đã tham gia vào đội các người canh gác cổng thành, trước kia hắn còn muốn lập kế hoạch làm quen binh sĩ gác thành để điều tra giờ giấc với ý định lẻn ra khỏi thành để đi săn yêu thú.



Giờ đây hắn lại đường đường chính chính tham gia vào đội ngũ canh gác, hắn muốn ra lúc nào cũng được nhưng phải xin phép Chu Thuận một tiếng.



Việt nhìn ánh trăng trên cao rồi thẫn thờ một thoáng, hắn nghĩ đến những chuyện trước kia rồi tự cười cười lắc đầu cho qua.



"Haizz..quá khứ kia cứ để nó chìm ở một góc đi"



Nói rồi Việt động ý niệm tiến vào thức hải.



•Chủ Thể : Việt



•Tuổi : 17



•Cảnh Giới : Bì Nhân Cảnh Tầng I 884 / 1000



•Chủ Tu : Loạn Quỷ Phệ Thiên



•Pháp Bảo : Cổ Bích Diện



•??????....



•??????....



•??????....



•??????....



Nhìn màn ảnh trước mặt Việt chỉ biết ngao ngán vì tiến độ quá chậm, năm năm rồi mới được 884 thật sự rất chậm, còn về tuổi tác đây là hắn lại sử dụng đến nước sông phạm nước giếng để đòi cái giếng làm ra cho mình chứ cứ mơ hồ không biết mình đã bao nhiêu tuổi thì thật đau đầu.



Hắn gần đây cũng phát hiện ra một điều, Bì Nhân Cảnh nếu chỉ nhờ lực lượng từ miệng giếng thì tu luyện rất chậm, hắn phải tự mình tu luyện mới được còn cách thức thì vừa nghĩ tới Việt đã rùng mình, chính là liên tục gánh lấy thương thế thì Bì Nhân Cảnh sẽ tu luyện được nhanh hơn.



Hắn lúc đầu thử luyện chính là nhờ các binh sĩ đánh lên người mình, lúc đầu Chu Thuận và mọi người nghe thấy liền mắt tròn mắt dẹt khó hiểu, hắn phải giải thích đây là một cách tu luyện do mình học được, Chu Thuận càng thấy quái hơn mình dạy tên tiểu tử này cái kiểu tu luyện này bao giờ.



Nhưng Việt không muốn nói thật ông cũng không tiếp tục hỏi dò, miễn là không làm ra việc thương thiên hại lý nào thì ông đều giúp hắn, rồi cứ thế ngày ngày hắn phải gồng mình ra để người khác đánh vào nghĩ đến đó Việt lại thấy là lạ.



"Quái thật!! Khác gì ta tự ngược đãi bản thân chứ, toàn nằm ra để người khác đánh thế này"



Việt đau khổ không thôi cái kiểu tu luyện này đúng là biến thái mà nhưng vì mạnh hơn hắn vẫn cắn răng mà luyện.....